Tác giả: An Tư Nguyên
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341428
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1428 lượt.
của em hay là vì lúc chúng ta đi làm thủ tục li hôn anh cố tình quên mang theo sổ hộ khẩu?”
“Thế ai là người sáng vừa li hôn, buổi chiều đã biến mất tăm mất tích?”
“Không biến mất thì ở lại làm cái gì? Ở lại Cục Dân chính để ăn bữa tối sao? Em hãy khai thật cho anh biết, chỉ số IQ của em là bao nhiêu vậy…?”
“Cao hơn anh nhiều, có chỉ số IQ của anh mới chưa đạt tiêu chuẩn ấy! Cả nhà anh chả có người nào bình thường hết.”
“Đúng thế, tất cả những người quen biết em đều nói với anh như vậy.”
Uy lực của “chiếc lưỡi cay độc” đúng là không thể coi thường được, nó có thể khiến cho quan hệ của hai người sau khi tiến triển lên đến mức tay nắm tay thì lại lùi về sau vô số bước. Thảm cảnh của Giả Thiên Hạ lúc này đã minh chứng tất cả. Anh đúng là tự mình tạo nghiệt đành phải gánh chịu, không đáng để thương hại chút nào hết. Rõ ràng, họ đã hoàn toàn có thể thoát khỏi cảnh giống như Ngưu Lang Chức Nữ bị ngăn cách bởi dải Ngân Hà, từ nơi xa trông ngóng về nhau, những ngày tháng phân chia phòng gần như đã đi vào đoạn kết. Kết quả, đêm nay anh chỉ có thể tiếp tục gánh chịu cảnh phòng không trống vắng, ôm chiếc gối trên giường mà than khóc… “Anh có tội, miệng anh có gai”.
Quả nhiên em không thể sống thiếu anh!
Giả Thiên Hạ và Đinh Mỹ Mãn đã cãi nhau rất lâu, “chiến trường” không ngừng thay đổi, từ phòng bếp đến phòng khách rồi lại sang buồng ngủ. Nội dung cãi cọ cũng càng ngày càng đa dạng, phong phú, từ vấn đề ban đầu là li hôn rốt cuộc do ai nêu lên cho đến việc trí tuệ ai thấp hơn, thậm chí cả việc ngày mai ai sẽ rửa bát…
Chỉ có điều những cuộc cãi cọ này khác hẳn với trước kia, bây giờ tâm trạng của Mỹ Mãn không hề buồn bực, u sầu, thậm chí trong lòng còn lan toả một cảm giác giống như đã “tu thành chính quả” vậy! Sảng khoái đến độ ngay sáng ngày hôm sau, khi bước chân vào phòng làm việc, tinh thần cô đã vô cùng dễ chịu, miệng cười tươi như hoa.
Thế nhưng đời người đâu lường trước được mọi việc, dường như ông trời cảm thấy cuộc sống của cô lúc này nhàn hạ quá hay chăng? Giám đốc đài gọi điện thoại thông báo họp khẩn, vừa mở đầu đã làm một trận mắng “khai vị” rồi.
“Rốt cuộc cô đã làm cái gì thế? Cuộc sống riêng tư tôi không quản, nhưng phiền cô đừng làm ảnh hưởng đến công việc chung được không? Ngày mai phải quay mấy chương trình một lúc, vậy mà đột nhiên tất cả mọi người dự kiến tham gia đều đồng loạt xin rút lui, ngay cả công ty quản lí của Lâm Ái cũng nói muốn huỷ hợp đồng, vậy thì quay kiểu gì đây?”
Chỉ chín chữ ngắn gọn nhưng khiến cho Mỹ Mãn tức điên người, chỉ muốn đập nát tất cả mọi thứ có trên bàn làm việc lúc này.
Sau khi lấy lại được bình tĩnh, cô vẫn không muốn vì một lá thư lai lịch bất minh mà nghi ngờ Lăng Gia Khang. Cô đã thử gọi điện thoại đến để hỏi anh nguyên do, nhưng người nhận điện lúc nào cũng là cô trợ lí của anh. Cho dù là bất cứ thời điểm nào, câu trả lời duy nhất nhận được chỉ là: “Lão đại của bọn em đang bận lắm, chị Mỹ Mãn, nếu như có việc gì thì cứ nói với em, em sẽ nói lại cho anh ấy.”
Cuối cùng, Mỹ Mãn chẳng thể nào nhẫn nhịn được thêm nữa, cô thét lên trong điện thoại: “Phiền chuyển lời cho anh ta là mau đi chết đi!”.
Tiếng thét vang trời chất chứa đầy phẫn nộ, tức giận, nhưng lại đầy lạc lõng của Mỹ Mãn vọng cả ra ngoài phòng làm việc, khiến cho cô trợ lí thân thiết vốn dĩ định bê ly trà hạ hoả vào cho cô, phải âm thầm nuốt nước miếng, do dự xem liệu có nên vào làm phiền cô lúc này hay không. Mỹ Mãn mặt mũi cau có ngồi trên chiếc ghế tựa trong văn phòng, ánh mắt mơ màng. Cô trợ lí chớp chớp mắt ngây thơ, thận trọng đi đến bên cạnh thì thầm nói: “Chị Mỹ Mãn, có thật là do Lăng Gia Khang làm hay không?”.
“… Chẳng biết nữa”. Cô vẫn tin vào trực giác của mình, chưa đưa ra bất cứ kết luận nào nhưng cũng chẳng tìm ra bất cứ điều gì để phản bác lại giúp anh.
“Hừm, tiếc là trước đây em lại còn nói giúp cho anh ta, thật là quá đáng! Chuyện tình cảm riêng tư không thể nào đưa vào chuyện công việc để đùa giỡn được. Phải chăng anh ta cho rằng chị không có anh ta thì sẽ chết chắc? Không được, không được, chị không được suy sụp, tức giận như thế, phải phấn chấn lên, chọc cho anh ta tức chết, để cho anh ta biết tỉ suất người xem chương trình của chị cao không phải chỉ là dựa vào anh ta!…”
“Em có cảm thấy chắc chắn là anh ấy làm không?”. Bên cạnh không có bất cứ ai có thể bàn bạc, Mỹ Mãn cảm thấy mất phương hướng, vậy nên lúc này ngay đến cô trợ lí thường ngày không mấy thân thiết này cũng trở thành người cho ý kiến tham khảo đối với cô.
“Nếu không thì còn ai vào đây nữa? Nếu là người khác thì làm gì có khả năng khiến ngay cả chị Lâm Ái cũng phải rút lui chứ…?”.
“Tiểu Ái!”. Cái tên xuất hiện kịp thời nhắc nhở Mỹ Mãn, ít nhất lúc này cô cũng có người để tìm hiểu. Có lẽ Tiểu Ái sẽ biết rõ rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra hơn cô.
Người ta thường bảo bạn bè thân thiết thỉnh thoảng sẽ tâm linh tương ứng. Ngay đúng lúc Mỹ Mãn vơ lấy chiếc di động định gọi cho Tiểu Ái thì nó đã đổ