pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ

Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ

Tác giả: An Tư Nguyên

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341241

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1241 lượt.

chuông. Cái tên hiện lên trên màn hình di động khiến cô thấy an lòng, coi như có thể gặp được một người thân thiết đầu tiên trong ngày hôm nay.
“Cậu với Lăng Gia Khang rốt cuộc xảy ra chuyện gì thế? Tại sao anh ấy lại bảo mình hiện giờ không thích hợp tiếp nhận bất cứ công việc nào hết, còn ép mình phải nghỉ ngơi một thời gi­an vậy?”.
Nghe thấy câu nói ấy của Lâm Ái, Đinh Mỹ Mãn không thể nào tiếp tục niềm tin vô điều kiện vào anh được nữa.
“Lại còn làm như mình rất biết quan tâm chăm sóc nữa chứ, anh ta bảo cho mình chút thời gi­an để giải quyết mọi hiểu lầm với Tạ Mục Đường! Bọn mình làm gì có nhiều hiểu lầm đến mức phải dùng thời gi­an dài như thế để đi giải quyết? Rõ ràng là anh ta đang lạm dụng chức quyền, lộng hành quá mức! Tức chết đi được, mình đã nói từ lâu là anh ta đang theo đuổi cậu mà, nhẫn nhịn lâu như vậy cuối cùng cũng lòi đuôi cáo ra rồi. Anh ta cũng giỏi thật đấy, chắc là giày vò bản thân đến thân tàn ma dại mất thôi…”.
Tiểu Ái không ngừng mắng nhiếc, nguyền rủa, châm chọc trong điện thoại, còn Mỹ Mãn lại chẳng có tâm tư nào nghe hết. Cho dù bây giờ tất cả mọi thứ đều đang chống lại Lăng Gia Khang, cô vẫn không thể tin rằng anh là một con người công tư bất phân đến như thế! Mọi người thường nói “vì yêu mà sinh hận”, nhưng cô vẫn quyết tin rằng Lăng Gia Khang không phải hạng người điên khùng đó, cô càng không thể nào có được sức ảnh hưởng lớn đến vậy!
Màn đêm của đô thị vào dịp quốc khánh đèn điện lung linh, rực rỡ sắc màu , tất cả các đoạn đường quan trọng đều được phong toả. Đương nhiên những con đường còn lại đều nằm trong trạng thái tắc đường cục bộ. Vì thế, bị mắc kẹt ngoài đường đúng vào thời điểm dùng cơm tối như thế này, liệu có bị coi là tự ngược đãi bản thân mình không nhỉ?
Nếu vậy thì lúc này Giả Thiên Hạ đang tự ngược đãi chính mình! Phiền muộn châm điếu thuốc, mắt nhìn chăm chăm vào hàng xe chẳng động đậy chút nào phía trước. Tiếp đó anh quay sang nhìn vào dòng người đi bộ đông nghìn nghịt trên hè phố, cố kiếm tìm bóng hình quen thuộc. Bỏ lại chương trình truyền hình trực tiếp mình cần quản lí không lo, đi khắp cả thành phố để tìm một người phụ nữ, những hành động đó thật nực cười, thế nhưng, lúc này anh chẳng thể nào mỉm cười nổi.
Ngay sau khi nghe nói tất cả các nghệ sỹ tham gia chương trình của cô đều rút lui hết, Giả Thiên Hạ ngay tức thì phóng xe như bay tới đài truyền hình nơi Mỹ Mãn làm việc. Thế nhưng vẫn là quá muộn. Anh đã đánh giá quá cao bản thân mình, cứ nghĩ rằng nếu xảy ra chuyện gì thì anh chính là người đầu tiên mà cô nghĩ tới. Chẳng thể ngờ rằng cô lại dùng phương pháp cực đoan nhất, lẩn trốn, chẳng muốn gặp bất cứ ai, kể cả anh.
Mãi một lúc lâu, dòng xe phía trước mới nhúc nhích được đôi mét, anh vừa định đạp chân ga thì tiếng chuông di động vang lên khiến anh dừng lại, bắt máy ngay tức thì.
“Alô, anh Thiên Hạ à?”.
Tiếng nói vừa xa lạ vừa mang chút quen thuộc vang lên trong điện thoại khiến anh thất vọng nhưng Giả Thiên Hạ cũng cố gắng hết sức che giấu sự thất vọng của bản thân, hỏi lại: “Alô, có chuyện gì thế?”
“Là em đây, lúc nãy không phải anh nhờ em tìm giúp anh chị Mỹ Mãn sao? Em tìm thấy rồi…”.
Thì ra quen biết nhiều bạn bè phóng viên cũng chưa chắc đã là chuyện xấu.
Chẳng thèm để ý đến những tiếng còi inh ỏi thúc giục đằng sau xe mình, xe của Giả Thiên Hạ vẫn bất động, anh chỉ chăm chăm cầm chiếc bút lên ghi lại địa chỉ.
Quán bar? Tại sao anh lại không nghĩ đến chứ? Phụ nữ mỗi khi tâm trạng không vui thường chạy tới các quán bar uống rượu để giải sầu.
Quán bar nào cũng đều có một không gi­an yên tĩnh, đó chính là phòng rửa tay. Cho dù bên ngoài có ầm ĩ thế nào thì ở trong này lại cũng vẫn yên tĩnh đến lạ, để cho mọi người nôn oẹ và tỉnh táo.
Sắc mặt Đinh Mỹ Mãn trắng bệch, hai tay chống trên thành bệ rửa. Nước trên mặt cô chảy xuống, cô chớp chớp mắt, quệt nước trên môi. Cứ tưởng rằng uống say là một chuyện dễ làm, ai dè sau khi bịt mũi cố gắng uống thật nhiều rượu vào, cô lại cảm thấy đầu óc quay cuồng, chỉ muốn nôn ra… Vậy mà cô cứ tưởng mình say rồi. Thật không thể ngờ, ngay sau khi nôn hết toàn bộ mọi thứ thì đầu óc cô lại trở nên tỉnh táo hơn bất cứ lúc nào hết. Tất cả mọi tâm sự, buồn đau không muốn nhớ tới đều hiển thị rõ mồn một trong đầu, chốc chốc lại nhắc nhở cho cô biết cô vẫn chưa tìm ra cách nào để giải quyết. Ngày mai cô cũng chẳng cần phải đi làm nữa, kế hoạch kiếm tiền hoành tráng đã đi vào đường cùng, thậm chí ngay việc lo ba bữa cơm hằng ngày giờ đây cũng trở thành một vấn đề to lớn… Những ngày tháng tiếp theo cô phải ứng phó thế nào đây?
“Muốn tiền ư, tôi không cho đâu. Danh phận tôi cũng không cho cô được. Cho nên đã nghĩ kĩ chưa? Liệu có cần tiếp tục tiến hành nữa hay không?”.
“Này… anh có nhất thiết phải nói những lời tuyệt tình, mất hứng vào những lúc thế này không?”.
“Tuyệt tình, mất hứng? Tôi không thích những chuyện kiểu như tình một đêm tiền trao cháo múc, chỉ để đổi lấy ham muốn nhất thời, cô không thoải mái mà tôi cũng thế”.
“Lẽ nào anh muốn nói chuyện tình cảm h