XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ

Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ

Tác giả: An Tư Nguyên

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341245

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1245 lượt.

ẳn hoi với em?”.
“Không cần đâu, nói chuyện tình cảm làm gì cho tốn thời gi­an. Tay cô có thể đừng sờ mó lung tung nữa được không? Tôi không thể đáp ứng được cho cô dù ở bất cứ phương diện nào!”
“… Bề ngoài trông thế mà bên trong không ra gì, sao không nói sớm, làm phí thời gi­an của chị đây!”.
Những lời mời khách văng vẳng bên tai. Điều này khiến cho Mỹ Mãn cảm thấy thật tức cười, tại sao con người lại có thể khác nhau nhiều đến thế? Cô mở lại vòi nước ở mức lớn nhất, đưa tay hất nước liên tiếp lên mặt, ngây thơ cho rằng có thể làm giống như trên phim truyền hình, liên tục hất nước vào mặt sẽ khiến đầu óc được thanh thản, không cảm thấy đau khổ nữa.
RẦM!
Nhưng kết quả, thứ mà cô nhận được là tiếng cửa sập mạnh khiến cho tâm trạng đang rối như tơ vò lại càng trở nên xáo trộn hơn.
Mỹ Mãn liền quay sang nhìn thì chỉ thấy một người phụ nữ bực bội xông ra từ một buồng vệ sinh nhỏ, trong miệng còn thốt ra mấy câu chửi thề, sắc mặt vô khó coi. Hình như trông thấy Mỹ Mãn đang nhìn về phía mình, người phụ nữ đó liền ngẩng đầu, trừng mắt liếc một cái rồi khí thế phừng phừng xông ra khỏi phòng rửa tay.
Làm cái gì chứ? Chẳng lẽ cô còn chưa đủ xui xẻo hay sao? Ngay đến một người xa lạ cũng nhìn cô với ánh mắt đầy hận thù.
“Lau mặt cho sạch vào”.
Đúng lúc cô đang tiếp tục than thân trách phận thì đột nhiên một bàn tay cầm chiếc khăn mặt xuất hiện ngay trước mắt Mỹ Mãn, cô liền quay sang xem chủ nhân của giọng nói đó là ai. Tay của anh thon dài, màu da tay kết hợp với màu trắng của chiếc khăn mặt tạo nên một cảm giác thật ấm áp. Chẳng suy nghĩ gì, cô chỉ cảm thấy đây là sự quan tâm của một người xa lạ mà thôi, nên cô mỉm cười rồi nói tiếng cảm ơn.
“Nghe nói em đang tìm anh?”. Anh lại lên tiếng lần nữa, với giọng nói đầy sức quyến rũ.
Sự việc sau đó càng ngày càng phát triển chẳng giống với người xa lạ tốt bụng quan tâm nữa, con người đó đột nhiên tiến lại gần cô, cầm lấy tay rồi đứng sát vào sau lưng cô. Mỹ Mãn dường như có thể cảm nhận được nhịp tim lúc này của anh, chẳng khác nào chiếc đồng hồ đang báo thức ầm ĩ, thình thịch thình thịch ở ngay sau lưng. Phải chăng sau khi uống rượu đến lúc này cô mới thực sự say? Mỹ Mãn bỗng nhiên cảm thấy chóng mặt, sắc mặt bừng đỏ, ngẩng đầu lên nhìn người đứng sau mình qua chiếc gương trên bồn rửa tay.
Tiếp đó cô không khỏi bất ngờ, là Lăng Gia Khang.
“Hử?”. Không đợi được câu trả lời của cô, anh cố hỏi lại lần nữa và không hề có ý định buông cô ra. Anh cũng chẳng ngại tiếp tục tư thế không khác nào đôi tình nhân quá nôn nóng nên trốn đến phòng rửa mặt này để hôn hít.
“Ừm.” Mỹ Mãn định vùng ra nhưng lại chẳng thể tìm nổi lối thoát, đành phải cưỡng ép bản thân bình tĩnh, trả lời câu hỏi của anh, ngây thơ cho rằng như thế thì Lăng Gia Khang sẽ buông tha cho cô.
“Có phải tìm người để hỏi tội không?”. Đôi mắt anh nhìn chăm chăm vào người phụ nữ trong gương, cố gắng nắm bắt mọi sắc thái biểu cảm trên khuôn mặt cô lúc này. Hoảng loạn, xấu hổ, rồi phẫn nộ sau khi nghe anh nói… xem ra cô hoàn toàn không hề bỏ chút thời gi­an, công sức nào ra để thấu hiểu con người anh. Mỹ Mãn còn chưa lên tiếng trả lời, anh đã nhắm mắt lại, cố che giấu đi sự thất vọng không nên có, không muốn bị cô làm ảnh hưởng đến tình cảm của mình: “Em đã định sẵn tội danh cho anh rồi, còn mong ngóng anh giải thích gì cho em đây?”.
“Không phải anh thì còn ai nữa, trong ngành này, được mệnh danh là “giáo phụ” ngoài anh ra còn ai khác sao?”. Vừa nhớ tới câu nói “Giáo phụ mà cô cũng dám đắc tội ư?” trên lá thư lai lịch bất minh đó, Mỹ Mãn khí thế cao ngút, ngước đầu, nhếch mày phát ngôn mà không chút run sợ trước “cường quyền”.
Lăng Gia Khang không kìm chế nổi mà cười nhạt, rõ ràng là có người chỉ dẫn cho cô ấy nên mới có thể dùng lời lẽ tự tin đến vậy: “Những gì anh đã làm cho em chẳng lẽ không bằng mấy lời nói nhảm nhí của ai đó sao?”
“Thế thì phiền anh nói cho em rõ xem ai cần thiết phải lén lút hại anh thế chứ?”.
“Giả Thiên Hạ.” Chắc chắn, ngoài tên đàn ông đó ra chẳng còn ai thích chơi trò trẻ con ấu trĩ đó nữa!
“Không ai nói với anh là đừng có ăn nói hàm hồ gây nên thị phi sau lưng người khác hay sao?”. Cái này được gọi là “âm hồn bất tan” chăng? Tóm lại lời nói của Lăng Gia Khang vừa dứt thì người “vinh dự” được anh nhắc tới là Giả Thiên Hạ cũng bất ngờ xuất hiện, đang tựa người bên cửa phòng rửa tay, nhẹ nhàng kéo chiếc cà vạt trên cổ mình. Khuôn mặt anh lúc này không mấy dễ chịu vì nhìn thấy tư thế đầy tình ý của hai người kia.
“Ha ha, đó không phải sở trường của anh hay sao?”. Nghe dứt câu, Lăng Gia Khang liền quay sang, nhanh chóng giấu đi sự bất ngờ vừa thoáng qua, lấy ngay lại bình tĩnh, cười nhạt hỏi vặn lại tình địch.
“Đó cũng là học từ anh mà thôi”. Trước đây nếu như không nhờ được anh ban phước cho, thì sao hiện nay Đinh Mỹ Mãn vẫn phòng tránh anh chặt chẽ đến thế!
“Hả? Vậy là vô hình chung tôi đã trở thành tấm gương để anh học hỏi tự lúc nào mà không hay vậy?”.
Thiên Hạ nghiến răng ken két, kìm nén mong muốn thưởng cho tình địch một cú