Tác giả: An Tư Nguyên
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341417
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1417 lượt.
g thừa thãi rồi đấy!”. Giả Vượng Bảo nhận cốc sô cô la nóng từ tay cô trợ lí của Mỹ Mãn, tiện thể nháy mắt bày tỏ lòng cảm ơn của mình, sau đó quay sang lạnh lùng nhìn bộ dạng hối hận vô cùng của cô cháu dâu tương lai.
“Chú thì hiểu cái quái gì?”. Mỹ Mãn ngẩng đầu, chẳng khách khí mà lườm tên “tiểu quỷ” đột nhiên đến viếng thăm này.
“Lắm lời, ta đâu có thích cháu, nên không cần thiết phải thấu hiểu cháu. Cháu không nói ra thì đương nhiên ta không thể hiểu nổi rồi”. Giả Vượng Bảo bĩu môi, tỏ ra vẻ như chẳng có ai thèm để ý đến cô hết.
“Cái gì chứ? Chẳng lẽ chú thực sự muốn cháu ở nhà thờ chồng nuôi con hay sao? Như thế mới gọi là nghĩ quá nhiều đó”. Vừa nói xong Mỹ Mãn liền lấy một chồng tạp chí trong ngăn bàn của mình ra, phi từng cuốn, từng cuốn ra trước mặt Giả Vượng Bảo: “Chú tự mình xem đi, khắp nơi đều có tin đồn thất thiệt về anh ấy, chẳng có gì tiến bộ so với trước kia cả, làm sao cháu có thể trao thân gửi phận cho người đàn ông như thế này được?”.
Giả Vượng Bảo chẳng buồn đưa mắt liếc qua, đưa tay gạt đống tạp chí ra, rồi tiếp tục thưởng thức cốc sô cô la: “Mấy tờ báo chỉ chuyên đi lừa dối quần chúng thế này, cháu là người trong cuộc rồi mà lần nào xem cũng coi là thật hả? Vừa xem lại còn vừa ghen lồng ghen lộn lên thế, không biết cháu có mệt mỏi hay không, chứ chú chỉ nhìn thôi cũng đã mệt rồi!”.
Mỹ Mãn liền mở ngay tờ tạp chí trên cùng ra: “Thế chú nói cho cháu biết tại sao những phóng viên này chọn ai không chọn, nhất nhất chọn viết về ông cháu trai quý hoá của chú chứ?”.
“Bởi vì nó là cháu của chú!”.
“… Có thể cho cháu một lí do nào hợp tình hợp lí hơn được không?”.
“Lí do đó còn chưa đủ chân thực sao?”. Giả Vượng Bảo cau mày, tỏ ra không mấy thiện cảm, sau đó lại điên khùng xông ra trước mặt Mỹ Mãn: “Nếu không đủ thì thế này vậy, đến mùa hè này, cháu đài thọ chú với bạn gái chú đi Disney chơi, chú sẽ dạy cháu cách nắm chắc đứa cháu này. Đảm bảo là sau này Thiên Hạ sẽ biết trân trọng cháu. Không chỉ có như vậy thôi đâu, cháu còn có thể cảm nhận được nó có thật sự quan tâm gì đến mình hay không nữa…”.
“Người bạn gái nào của chú cơ?”. Tuy rằng vụ giao dịch này có vẻ hấp dẫn, nhưng Mỹ Mãn vẫn cần thiết phải hỏi rõ ràng, ngộ nhỡ anh chàng hứng lên mang hết cả tá người yêu đi theo thì cô có mà phá sản!
“Yên tâm đi! Chỉ một người, một người thôi! Chỉ có nàng ấy mới là tình yêu đích thực của đời ta!”.
Mỹ Mãn đặc biệt hoài nghi liệu Giả Vượng Bảo có phải con riêng của Giả Thiên Hạ hay không? Tại sao hai con người đó lại giống nhau đến vậy chứ?
“Phụ nữ dù có nhiều đến đâu, cũng chỉ có mỗi phi tần thứ mười tám mới thực sự là tình yêu đích thực của ta đây”.
Tên đàn ông thối tha ấy cũng từng véo von câu nói đó suốt từ hồi còn mặc quần thủng đít.
“Đừng có làm lãng phí thời gian của ta nữa, rốt cuộc có đồng ý hay không?”.
Tại sao cô phải nghe theo sự sắp xếp bài binh bố trận của tên “tiểu quỷ” quái dị này cơ chứ? Mỹ Mãn đang định từ chối thì bỗng tiếng chuông điện thoại reo lên, khiến cô không thể không tạm gác chuyện đó lại.
“Tối nay đi đâu ăn đây?”.
Đầu kia điện thoại là giọng của Giả Thiên Hạ, Mỹ Mãn chớp chớp mắt, liếc qua tờ giấy mà Giả Vượng Bảo đưa tới. Chữ viết trên tờ giấy đó như “rồng bay phượng múa”, xấu một cách có nghệ thuật, cô phải mất khá nhiều thời gian mới có thể luận ra, bất giác đọc lên thành tiếng: “Nhà hàng Ý ở phía sau hội sở 419!”.
“Hả? Tại sao tự nhiên lại muốn đi đến nhà hàng đó?”. Giọng nói của Thiên Hạ bộc lộ đôi chút nghi hoặc.
Chút nghi hoặc đó là vì anh đã bị cô chọc đúng điểm yếu chăng? Thế là Mỹ Mãn liền loại bỏ ngay ý định từ chối Giả Vượng Bảo, tiếp tục phối hợp với ông chú thứ mười bốn mà nói: “À, em nghe mấy người đồng nghiệp bảo đồ ăn ở đó khá ngon”.
“Vậy em đợi ở đài rồi anh qua đó đón nhé!”.
Từ lúc ban đầu không hề cam tâm tình nguyện, rốt cuộc, Mỹ Mãn lại chẳng kiềm chế được mà coi mấy lời nói của Giả Vượng Bảo như là tôn chỉ tối thượng để thực hiện. Đồng thời cô cũng tự an ủi mình, cho dù hắn ta là một tên “tiểu quỷ” quái dị nhưng ít nhất cũng có chút thực lực. Nói cho cùng thì có một số đặc điểm của con người là bẩm sinh đã có, đều là đàn ông nên chắc cũng nắm rõ tâm lí của nhau, huống chi người làm chú kiểu gì chẳng hiểu ông cháu quý hoá của mình.
Đừng có tiếp tục nữa, nếu không hậu quả tự gánh chịu!
Đến hội sở 419, đi qua một cái ngõ chật hẹp tới mức gần như chỉ có thể dành cho một người đi qua, sau đó lại phải rẽ rất nhiều lần rồi mới ra được đường to, cuối cùng Mỹ Mãn cũng tìm ra được nhà hàng Ý mà quân sư mách bảo đó. Cả một đoạn đường vòng vo tam quốc, rẽ rẽ ngoặt ngoặt, khiến cô không ít lần tự hỏi liệu có phải mình đang lạc vào trong mê cung trận pháp “Đào hoa” của Hoàng Lão Tà[23'> hay không?
Thế nhưng chính nhà hàng đặt ở một nơi thần bí quái dị và khó tìm như vậy lại làm ăn rất phát đạt, khách ra vào nườm nượp. Ở trước cửa có một đội ngũ tiếp đón khá dài, Giả Thiên Hạ cười khách khí, nói chuyện với họ vài câu,