Tác giả: An Tư Nguyên
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341250
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1250 lượt.
p tác, đành chịu trận mà nhổm người dậy, tiện tay cầm theo chiếc ghế trong phòng khách chạy ra mở cửa. “Chào anh Giả, anh khoẻ không?”. Ngoài cửa là một người đàn ông trẻ tuổi, miệng cười đầy khách sáo.
“Nói vào vấn đề chính đi”. Ai có thời gian và tâm trạng mà nghe: “Anh có khoẻ không?” chứ?
“Ơ thế cô Đinh không có ở đây à?”. Vừa nói, anh ta vừa dáo dác đưa mắt do thám, ánh mắt bắt gặp đúng lúc Đinh Mỹ Mãn đang ngồi trên ghế sô pha chỉnh lại quần áo, cố ý che giấu đi giai đoạn tình cảm cháy bỏng trước đó. Anh này lại càng nở nụ cười sáng lạn hơn trước: “Cô Đinh, cô cũng khoẻ chứ? Gần đây chắc cô bận lắm nhỉ? Chẳng mấy khi gặp được cô…”.
Bụp!
Chiếc ghế trên tay ai đó đột nhiên trơn quá mà rơi ra ngoài, vừa lúc phượt qua người của anh chàng lạ mặt ngoài cửa.
“Xin hỏi, anh tìm bà xã tôi có việc gì không?” Phớt lờ dáng vẻ đáng thương của anh chàng ngoài cửa đang ôm đầu ôm cổ “lánh nạn” trời giáng, Giả Thiên Hạ nhếch mép cười rất đáng sợ.
“ Không… không có chuyện gì hết… hai người… đã đến lúc hai người phải nộp tiền nhà rồi…”. Vợ người ta quả nhiên không dễ động vào!
“Ngày mai sẽ mang sang”. Lời nói còn chưa dứt thì Thiên Hạ đã tiện tay đóng sập cửa vào.
“Chà, tiền nhà anh vẫn còn chưa đưa cho em đấy.” Nhờ lời nhắc nhở của ông chủ nhà, Mỹ Mãn bỗng nhớ ra, từ sau khi người đàn ông này đến sống ở nhà cô với lí do không đâu vào đâu cả, anh ta mới chỉ giúp cô đóng một quý tiền thuê nhà, còn thù lao 5 vạn đồng hứa trả cho cô vẫn chưa thấy đâu hết!
“Anh không có tiền”. Anh nhếch vai trả lời thản nhiên như không có việc gì!
“Làm gì có chuyện ấy! Lương tháng của anh cao hơn em rất nhiều mà. Anh đừng nói là định quỵt nợ đấy nhé!”. Anh em ruột còn phải tính nợ rõ ràng với nhau, huống hồ là mối quan hệ hiện vẫn chưa biết định nghĩa ở mức nào của hai người bây giờ chứ?
Anh ngông nghênh bĩu môi, kéo cô rồi ôm chặt vào lòng: “Trông anh giống người hay quỵt nợ sao? Không có tiền anh có thể dùng thân mình trả nợ mà…”.
“Dùng thân trả nợ cái đầu anh ấy! Ai cần anh phải dùng thân trả nợ? Con chó đực bên nhà hàng xóm cũng chẳng lẳng lơ như anh, vừa thấy con cái là đã “kéo quốc kì” rồi. Không cho phép anh làm bừa đâu, em không giống như anh, nhà em không chuẩn bị sẵn bao cao su.” Cuối cùng Đinh Mỹ Mãn cũng đã vô cùng lí trí nói ra hết những lời mà lúc nãy mấy lần khi đang tình cảm mặn nồng đều bị anh chặn lại.
“Hai chúng ta cũng không phải chưa “ấy” với nhau lần nào, cần thứ phiền phức đó làm gì chứ?”. Anh cau mày khó chịu, cuối cùng cũng đã hiểu lúc nãy vì cái gì mà cô lại vùng vẫy mãnh liệt như vậy.
“Cái đó, cái đó, cái đó…”. Nói lắp một hồi lâu, mặt Mỹ Mãn bỗng đỏ ửng lên, đành phải liều mình xông lên thôi: “Thế nếu nhỡ bị dính thì phải làm sao hả?”.
“Càng tốt chứ sao! Tránh cho chúng ta dư thừa thời gian, sức lực cãi nhau suốt ngày, dùng cái đó bồi dưỡng cho thế hệ mầm non còn hơn.”
“…” Đinh Mỹ Mãn hết lời đối đáp.
Cô nhớ rất rõ ràng rằng người đàn ông này không thích trẻ con. Lúc còn chưa kết hôn, cô đã khéo léo nói bóng nói gió mấy lần nhưng đều bị anh từ chối thẳng thừng. Cô đã sử dụng rất nhiều cách “bỉ ổi”, như lén lút đổi thuốc tránh thai khác, chọc lỗ thủng trên bao cao su… kết quả lần nào cũng bị Giả Thiên Hạ phát giác ngay tại trận.
Thế nhưng bây giờ, ngay lúc này anh lại chủ động đề nghị cô nối dõi tông đường.
“Em không thấy ý kiến này rất tuyệt sao? Em sẽ là mẹ đứa trẻ, anh sẽ là bố đứa trẻ, mối quan hệ vững chắc này sẽ không có ngoại lực xấu xa nào có thể chia rẽ. Sau này khi nào em rảnh rỗi thì chăm sóc con, anh rảnh cũng sẽ dạy con “cách làm người”. Như thế chúng ta sẽ không còn thời gian đi bàn luận những chuyện không đâu nữa. Này nhé, lúc em cảm thấy không có cảm giác an toàn thì có thể nhìn ngắm con, nhớ lại xem chúng ta đã phải nỗ lực thế nào vì tiểu quỷ bé nhỏ đáng yêu ấy, đó là kết tinh của tình yêu giữa chúng ta đấy!”.
“Tiểu quỷ”? Có mấy người làm bố lại gọi con đẻ của mình theo cách ấy chứ? Cho nên, sự thực đã chứng minh rõ, anh vẫn không hề thay đổi, vẫn không thích trẻ con, trọng tâm chính của ý kiến này chỉ là ở chỗ nối dõi tông đường mà thôi. Chắc chắn lúc này anh đang muốn tìm người phụ nữ có thể sinh con nối dõi cho anh!
“Không nói gì sao? Im lặng có nghĩa là thừa nhận rồi nhé! Vậy thì bây giờ chúng ta bắt đầu nỗ lực thôi!”.
“Giả Thiên Hạ! Anh quậy thế đủ rồi đấy! Những lời như thế anh cứ việc đi mà nói với con lợn cái ấy”. Mỹ Mãn trợn mắt quát mắng, quay người rồi đi thẳng vào trong phòng, đóng cửa mạnh bạo, biểu hiện rõ quyết tâm không chịu làm công cụ sinh đẻ cho anh.
Đinh Mỹ Mãn đã hoàn toàn bùng phát trở lại sau khi liên tiếp chịu đựng sự tức giận rồi lại được đi xả giận một cách điên cuồng.
Cô đã chứng minh cho mọi người thấy, trên đời này ngoài việc không được chọc giận “giáo phụ” ra thì thứ không được chọc giận nhất chính là phụ nữ. Bọn họ có thể rất ngoan ngoãn, rất nghe lời như một chú mèo vậy, để mặc cho chủ nhân ve vuốt, yêu chiều. Thế nhưng một khi đã bị giẫm vào đuôi thì sẽ nhổm dậy tấn công liền, đó là bản năng