Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ

Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ

Tác giả: An Tư Nguyên

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341190

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1190 lượt.

ủng loại. Đối với Đinh Mỹ Mãn mà nói, niềm hạnh phúc nhất chính là có thể tự tay chọn lựa cho người đàn ông mình yêu quần áo, trang phục khi ra khỏi nhà, nhìn anh từ đầu tới chân, từ trong ra ngoài đều diện những thứ do đích thân mình lựa chọn, chẳng cần biết có đẹp trai, bảnh bao hay không, anh đều không oán trách, chê bai gì mà mặc vào và cùng cô ra ngoài đi dạo.
Rất giản đơn và cũng quá đỗi bình thường, nhưng nếu là trước kia thì điều này hoàn toàn là không tưởng. Giả Thiên Hạ không phải là người đàn ông cam chịu sự sắp xếp, an bài của người khác, từ những chuyện lớn như quyết định trong công việc đến những việc nhỏ như những chuyện vặt vãnh kiểu tất gì phối hợp với đôi giày nào… Thậm chí ngay cả việc Đinh Mỹ Mãn nên ăn mặc theo phong cách nào để dẫn chương trình, anh cũng không để cho cô có bất cứ cơ hội phát biểu ý kiến cá nhân nào hết.
Cho nên khi Đinh Mỹ Mãn ngồi trong nhà hàng của khách sạn, cô hoàn toàn phớt lờ, lãng quên đồ ăn thịnh soạn, hấp dẫn trước mặt, mà chỉ chú ý ngắm nhìn Giả Thiên Hạ đang ngồi trước mặt mình. Nghĩ tới việc ngay chiếc khuy nhỏ trên áo của anh cũng do cô tự tay cài vào, thật lòng Mỹ Mãn cảm thấy được yêu thương, sủng ái tới mức đáng ngạc nhiên.
“Nhìn cái gì thế? Không lẽ anh đẹp trai tới mức em không thể rời mắt được sao?”. Thấy ánh mắt nhìn chăm chú của cô, anh nở nụ cười mãn nguyện, cảm thấy hài lòng trước tình cảm dào dạt hiện lên trong đôi mắt cô. Anh vừa ngồi tận tình giúp cô gắp hành hoa ra khỏi thức ăn, lại vừa buông lời châm chọc.
Hoàn toàn khác mọi khi, lần này câu nói châm chọc của anh không hề khiến cô tức giận, bực bội, Mỹ Mãn vẫn tiếp tục chìm đắm trong lí luận hạnh phúc khác thường của mình: “Anh không thấy bộ quần áo mà em đích thân lựa chọn cho anh xấu sao?”.
“Cũng tạm ổn, con mắt thẩm mỹ của em đã tiến bộ hơn rất nhiều”. Ha ha, tại sao cô lại dám hỏi câu này cơ chứ? Chiếc áo vest khoác ngoài màu tím nhạt, chỉ có mình cô mới có thể chọn ra chiếc áo rực mắt thế này!
“Chà, anh cũng cảm thấy như vậy hả?”. Hoàn toàn không hiểu lời lẽ ẩn chứa ý châm chọc của anh, Đinh Mỹ Mãn hứng khởi múa may quay cuồng, thao thao bất tuyệt giảng giải về lí do tại sao cô lại phối hợp như vậy: “Lúc em còn ở nước ngoài, em nghe người ta nói chỉ có người đàn ông đích thực mới dám mặc màu tím. Theo kinh nghiệm nghiên cứu lâu năm và nhiều lần so sánh, đối chiếu của em, thì anh rõ ràng là một người đàn ông đích thực không sai chút nào, nên rất hợp, rất hợp…”.
Anh có nên vui mừng hay không? Liệu có thể hiểu lời khen “đàn ông đích thực” của cô theo ý đen tối, như một lời khẳng định về kĩ thuật giường chiếu của anh hay không nhỉ? Vậy xin hỏi cụm từ “nhiều lần so sánh và đối chiếu” nghĩa là như thế nào chứ? Sau một hồi đắn đo, lo lắng, vui vẻ lẫn lộn, Thiên Hạ quyết định không che giấu ý nghĩ của mình nữa, cần phải kìm chế sự phấn khích tột độ của cô xuống: “Anh không còn cách nào khác, đối với những người phụ nữ có thể gây sự vô lí bất cứ lúc nào thì lúc cần thiết cũng phải nói dối vài câu để dỗ dành”.
Đương nhiên ngay sau khi nhận được lời phúc đáp dạng này, ngay lập tức cô chuyển giọng mắng nhiếc: “Giả Thiên Hạ, anh có ý gì đây? Muốn chứng minh anh thông minh, lanh lợi, hoàn toàn có khả năng đối phó với tất cả các loại phụ nữ đúng không?”.
“Thì ý giống như cái “nhiều lần so sánh và đối chiếu” của em đó!”.
“Hả…” Đinh Mỹ Mãn gần như bị chặn họng, khí thế chuẩn bị sẵn để cãi nhau dần dần lắng xuống, cô bật cười ngược lại: “Anh đang ghen hả?”.
“Điều đó là quá hiển nhiên rồi còn gì!”. Riêng về điểm này thì anh hoàn toàn thừa nhận, bao nhiêu chuyện phân li, tái hợp, cãi cọ, giận hờn bấy lâu khiến anh hiểu được rằng, niềm kiêu hãnh và khí thế là thứ vô cùng quan trọng, nhưng khi đối mặt với tình yêu thì có thể vứt bỏ cả hai thứ cũng được. Thỉnh thoảng cũng nên bỏ qua sự kiêu hãnh vớ vẩn của đàn ông mà chiều theo sở thích của nàng.
“Anh đúng là thích so đo tính toán, chẳng qua người ta kích động quá dùng sai từ thôi mà”. Nghe ra thì có vẻ như đang càu nhàu, nhưng trên mặt Mỹ Mãn hiện rõ nét vui mừng, đủ để chứng minh cô rất thích dáng ghen tuông vớ vẩn theo kiểu trẻ con này của anh. “Tối nay chúng ta đi đâu để chúc mừng đây?”.
“Chúc mừng cái gì cơ?”. Chủ đề nói chuyện chuyển đổi quá nhanh, anh hình như không bắt kịp theo tiết tấu câu chuyện của cô.
“À, tất nhiên chúc mừng giải nhà chế tác xuất sắc nhất rồi, đoạt được giải đó chẳng khác nào dát vàng hào quang bên ngoài mình, đương nhiên là phải đi đâu đó ăn mừng chứ”.
“Em tin chắc anh đoạt giải như vậy sao?”.
Mỹ Mãn nở một nụ cười chắc thắng đầy tự tin: “Đương nhiên là anh đoạt giải rồi, ai gặp cũng nói em có tướng vượng phu đó”.
“Vậy thì tối nay ngoan ngoãn ở trong phòng khách sạn đợi anh về, chúng ta sẽ đi đâu đó làm một chuyện đặc biệt hơn rất nhiều.” Chỉ mấy chữ “tướng vượng phu” giản dị, đơn thuần đó thôi, cộng thêm vẻ mặt thản nhiên của cô đã khiến trái tim anh ấm áp, hạnh phúc hơn bao giờ hết.
“Chuyện gì thế?”
“Những chuyện đại loại như cầu hôn gì đó”.
Anh vẫy tay ra hiệu gọi nhâ


Duck hunt