Tác giả: An Tư Nguyên
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341175
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1175 lượt.
t biểu cảm tưởng và tri ân lúc nhận giải thưởng kiểu này. Chỉ toàn là lời cảm ơn người này người kia, may mà hầu hết mọi người không cảm ơn đến cả mấy chú cún con bên nhà hàng xóm đấy! Thuộc tuýp người không mấy coi trọng lời nói đầu môi, mỗi lần như vậy, Mỹ Mãn thường là người cười nhạo dữ dội nhất. Thế nhưng lúc này, khi sự việc có dính líu chặt chẽ đến mình, cô lại tỏ ra vô cùng phấn khích. Cũng là những lời nói ấy, đổi lại là do Thiên Hạ của cô nói, cộng thêm chất giọng quyến rũ, lôi cuốn, thật lòng khiến người ta chẳng thể rời mắt khỏi màn hình.
“Sau lễ trao giải này, chắc là anh sẽ cùng với bạn bè, đồng nghiệp đi ăn mừng chiến thắng, đúng không?”. Sau vô số lời cảm ơn, tri ân của anh, vị khách mời trao giải cố gắng tìm thêm lời để bắt chuyện.
Câu hỏi này thật đúng là ngớ ngẩn, tuy nhiên Giả Thiên Hạ vẫn giữ nụ cười vui mừng trên môi và nói: “Chắc là không đâu, có người đang đợi tôi về”.
“Hả?”. Vị khách mời trao giải thật không thể ngờ rằng, chỉ một câu nói vu vơ của mình mà lại có thể “khui” ra một tin giật gân đến vậy. Cô nàng ngại ngùng liếc sang ra hiệu cho người dẫn chương trình, thực lòng không hiểu nổi lúc này Thiên Hạ đang cố ý gây hiệu quả hơn cho chương trình hay là có chuyện gì đó thật.
Sau khi nhận được “lời cầu cứu” từ nữ khách mời kia, người dẫn chương trình mỉm cười, hỏi xen vào câu chuyện: “Là bạn gái của anh sao?”.
“Tôi vẫn quen gọi cô ấy là bà xã”.
Đinh Mỹ Mãn, nhất định là Đinh Mỹ Mãn. Đáp án thực ra đã quá rõ ràng rồi, chẳng qua là ở hội trường lúc ấy chẳng có ai muốn nói toạc ra đáp án mà thôi.
Sau một vài giây, cả hội trường lặng tiếng, nhân vật chính Giả Thiên Hạ liền quay người đi vào sau cánh gà.
Đi mất rồi sao? Anh đã tự khai ra một tin tức giật gân đến vậy, mà lại quay người bước đi thản nhiên như không có chuyện gì ư? Dáng vẻ còn tỏ ra vô cùng tự tại thoải mái nữa chứ!
Diễn biến sau đó của sự việc đã chứng minh rằng, người đứng ở đầu chiến tuyến cung cấp tin giật gân không phải là các tay phóng viên săn tin mà chính là những anh chàng quay phim đứng ngay sau các phóng viên. Ống kính của anh ta vừa lia đi thì trên màn hình xuất hiện ngay hình ảnh của một người mà Mỹ Mãn không hề ngờ tới. Khán phòng lúc ấy không khí trở nên kì lạ đã đành, nhưng ngay cả những người đang nói chuyện rôm rả như Mỹ Mãn và Tiểu Ái cũng đều ngây dại vì bất ngờ.
Cuối cùng thì người ngoài cuộc vẫn là tỉnh táo nhất, Tiểu Ái liền kêu gào lên nhằm thu hút sự chú ý của cô bạn mình trong di động: “Ôi chúa ơi, tại sao Lăng Gia Khang lại xuất hiện ở đây?”.
“Mình đâu có biết… !”. Mỹ Mãn đành phải để chiếc di động ra xa một chút, đưa tay lên day day chiếc tai vừa bị “tấn công” bởi giọng hét kinh hoàng. Sau cùng, cô còn đưa ra câu trả lời như sau: “Cái này thật ra cũng rất bình thường, tốt xấu gì người ta cũng là ông chủ của một công ty quản lí nghệ sĩ lớn mà”.
“Chết mất thôi, đúng là Lăng Gia Khang rồi! Anh ta không gọi điện cho cậu sao?”. Tiểu Ái vẫn tiếp tục hào hứng đưa đẩy câu chuyện.
“Xin cậu đấy, mình với anh ấy lúc này còn chẳng phải là bạn bè nữa cơ…”.
“Cậu đang làm cái gì đấy, mình đâu phải là phóng viên, cần gì phải đưa ra một câu trả lời miễn cưỡng đến thế chứ? Cậu nói xem tại sao vẻ mặt anh ta trông lại chán đời đến vậy hả? Thôi tiêu rồi, tiêu rồi, tình địch gặp mặt nhau, một lúc nữa không biết có đánh nhau một trận tơi bời ở cánh gà không nữa? Thế thì sẽ xảy ra án mạng mất. Thông thường những người như Lăng Gia Khang một khi đã tức giận lên thì cái gì cũng có thể làm, kể cả có phải huỷ hoại bản thân mình đi nữa…”.
Đinh Mỹ Mãn trợn tròn mắt, cho dù biết rằng ở đầu dây bên kia Tiểu Ái chẳng thể nhìn thấy được hình ảnh của mình lúc này, nhưng cô vẫn bĩu môi một cách vô vọng. Biểu cảm của Mỹ Mãn lúc này vô cùng phong phú, cô không nhẫn nhịn nổi đành phải phá vỡ mạch cảm hứng tuôn trào của cô bạn thân: “Tiểu Ái à, sau này cậu ít xem mấy bộ phim quá phi thực tế đi nhé! Cậu có hiểu thế nào là xã hội pháp trị hay không?”.
Im lặng một lát, dường như Tiểu Ái đang tự cảnh tỉnh bản thân. Nhưng chẳng được bao lâu cô lại tiếp tục: “Nói cũng đúng, Giả Thiên Hạ nhà cậu xuất thân từ gia đình có nguồn gốc băng đảng xã hội đen có tiếng. Nếu muốn ra tay thì cũng phải do anh ấy ra tay đầu tiên mới hợp lí”.
“Nhà anh ấy đã rút lui khỏi xã hội đen lâu lắm rồi! Bây giờ là tập đoàn làm ăn hợp pháp, lại còn đưa lên sàn chứng khoán nữa đấy!”. Mỹ Mãn đưa chiếc di động ra trước mặt, trực tiếp nói dõng dạc vào ống nghe, cố gắng kêu oan cho người đàn ông của mình.
“Ây da, cậu kích động cái gì chứ, các cụ ngày xưa nói cấm có sai bao giờ. Sinh con gái đúng là chẳng được cái tích sự gì, còn chưa gả ra khỏi nhà đã một lòng một dạ lo cho người khác rồi”. Lâm Ái nói rất thuận miệng mà chẳng hề ý thức được rằng bản thân mình vốn dĩ còn một đoạn đường dài nữa mới làm vợ người ta, vậy mà lại nói ra những lời như thể mẹ sắp gả con gái đi vậy, thực sự chẳng thích hợp chút nào. “À, đúng rồi, suýt chút nữa thì quên mất chuyện chính. Mình gọi điện đến là có chuyện muốn nói với cậu. Người ở