Tác giả: An Tư Nguyên
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341193
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1193 lượt.
ã.
Người phụ nữ trong gương buộc mái tóc rối bời sau lưng, dáng ngồi khó coi, miệng thì thật sự quá thảm thương, còn về quần áo thì… Hic, trông có đôi phần giống với bà chủ Bao trong phim Tuyệt đỉnh công phu do Châu Tinh Trì đóng vai chính, mái tóc được buộc tuỳ tiện sau lưng, hơi rối và có vài lọn tóc xõa ra xung quanh, và để cảm thấy thoải mái nên cô chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi của Giả Thiên Hạ. Vạt áo vừa hay che khuất được từ phần mông trở lên, có thể coi là một cách ăn mặc gợi cảm, thế nhưng chẳng hiểu sao khi tổng hợp tất cả lại, trông cô lại đáng thương, thê thảm đến vậy?
Chẳng phải Giả Thiên Hạ cũng đã nói, tối nay sẽ đưa cô đi làm chuyện gì đó đặc biệt, ví dụ như cầu hôn sao?
Không lẽ cô lại ăn vận, trang điểm kiểu này nhận lời cầu hôn của anh ư?
Nghĩ vậy cô liền vứt ngay gói khoai tây chiên trong tay đi, bỏ qua mọi tiếng reo hò cổ vũ trong ti vi truyền ra. Những thứ đó hoàn toàn chẳng liên quan gì đến cô hết, Mỹ Mãn tiến sát lại gương soi kỹ khuôn mặt mình. Lỗ chân lông không hề to, làn da cũng có thể coi là mịn màng trắng nõn, không có quầng thâm ở dưới mắt, không tồi chút nào, chỉ cần trang điểm vào là hoàn toàn có thể “xoay chuyển càn khôn”.
Nghĩ sao làm vậy, Mỹ Mãn nhanh chóng lật tung va li lên, lục tìm tất cả những hộp dưỡng da, mỹ phẩm mang theo đổ hàng loạt ra giường. Cho dù là lễ trao giải nào thì cũng rất rườm rà nhiều thủ tục, nếu mà dài cổ ngồi đó chờ đến màn xuất hiện của Giả Thiên Hạ một cách ngốc nghếch, chi bằng tận dụng khoảng thời gian rảnh rỗi đó “tân trang” lại bản thân cho thật xinh đẹp thì hơn. Cái này có thể gọi là sắc đẹp đáng quý với phụ nữ vô cùng.
Rửa sạch mặt, đắp mặt nạ dưỡng da, đúng lúc cô đang tập trung nhìn vào gương kẻ viền mắt, thì bỗng nhiên hai vị khách mời trên ti vi đọc dõng dạc lên câu: “Và người giành giải nhà sản xuất xuất sắc nhất…”. Đến lúc này Mỹ Mãn mới chú ý đến ti vi. Những người lên trao giải thưởng hay làm cho không khí trước khi đọc tên trở nên bí ẩn, hồi hộp, cô chẳng rõ ở trong khán phòng đó có bao người nín thở chờ tin nữa, bản thân cô cũng chẳng dám thở mạnh, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía màn hình, đợi chờ trong hồi hộp.
“Á…”. Máy quay dừng lại ở khuôn mặt không thể nào quen thuộc hơn với cô, chính là anh, Giả Thiên Hạ, Mỹ Mãn không kìm nén được mà bật cười. Đây là một cảm giác vô cùng tuyệt diệu, một người vài tiếng đồng hồ trước còn ở ngay bên cạnh mình, vậy mà lúc này đã xuất hiện trên ti vi rồi. Tuy rằng anh vẫn giữ nụ cười hết sức lịch sự và lạnh nhạt như mọi khi, nhưng cô vẫn có thể nhận ra được chút hồi hộp, lo lắng lộ rõ nơi đôi chân mày đang cau lại.
“Giả Thiên Hạ, Giả Thiên Hạ, Giả Thiên Hạ…”. Lúc này cô trông giống như đang niệm thần chú, không ngừng nhắc đi nhắc lại tên anh.
Chẳng qua chỉ là khoảng thời gian ngắn ngủi chờ đợi thôi, vậy mà Mỹ Mãn cảm giác như đã rất lâu rồi, khó khăn lắm thì hai vị khách mời đến trao giải mới chịu đọc ra cái tên mà cô đã chờ đợi rất lâu: “Giả Thiên Hạ!”.
“Á, á… Ya ya ya…”. Cô dường như không thể kìm nén được cảm xúc mà kêu gào trong sung sướng, chân tay run lên vì xúc động. Cô cũng chẳng để ý được quá nhiều tất cả những chuyện khác, cho dù biết rằng cảnh tượng lúc này trông mình rất buồn cười, giống như một đứa trẻ ngây ngô đứng reo hò ầm ĩ trước bàn trang điểm vậy. Chính cảm giác hứng khởi đó khiến cô cảm nhận được niềm vinh quang và tự hào về anh, đến mức gần như muốn mở danh bạ gọi cho từng số điện thoại trong đó, thông báo với mọi người bây giờ người đang lĩnh giải trên ti vi đó chính là chồng của cô.
Người ta vẫn thường có câu bạn bè thì hiểu nhau, ngay lúc Mỹ Mãn định gọi điện báo tin vui thì di động của cô reo lên.
“Này cô bạn, chắc đang vui mừng đến chết đi sống lại đúng không?”. Di động truyền đến giọng nói của Lâm Ái.
“Ơ, thế cậu không tới tham dự lễ trao giải này sao?”.
“Phí lời, nếu đi thì giờ này mình còn có thời gian và tâm trạng để gọi điện cho cậu à? Không phải Lăng Gia Khang đã ép mình phải nghỉ ngơi một thời gian sao? Anh ta đã huỷ hết tất cả các kế hoạch, chương trình của mình rồi. Hơn nữa, lễ trao giải đó cũng không có giải thưởng nào dành cho mình hết, còn lâu mình mới chịu đi làm bình hoa di động làm nền cho người khác!”.
“Ồ, ồ”. Mỹ Mãn bị phân tâm rất nhanh, gấp gáp muốn chia sẻ niềm hạnh phúc lúc này của cô tới người bạn thân: “Người đàn ông của mình đã đoạt giải đấy, là giải nhà sản xuất xuất sắc nhất đó!”. Lời nói thứ tự bất phân, loạn xạ đã đủ chứng minh rằng vào lúc này cô không chỉ quá hứng khởi mà thậm chí còn biến thành “cô ngốc” rồi!
“Được rồi, được rồi… cũng đâu có phải cậu đoạt giải, kiêu hãnh cái gì chứ… Này! Cậu có đang nghe mình nói không đấy?”. Những người bạn thân thiết thường hay hiểu nhau đến bất ngờ, Tiểu Ái chưa nói xong thì đã cảm nhận được bạn mình hồn phách đang bay bổng nơi nào rồi.
Quay đầu lại, nhìn vào ti vi, cô dường như đã hiểu ra tất cả, ông xã người ta đang phát biểu cảm tưởng khi đoạt giải mà!
Cũng là người trong ngành giải trí, thường thì Mỹ Mãn cảm thấy rất buồn cười trước những lời phá