XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mỹ Nhân Ốm Yếu

Mỹ Nhân Ốm Yếu

Tác giả: Trạm Lượng

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 134735

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/735 lượt.

ăng, mới vừa định mở miệng mắng chửi người, một cái tên quen thuộc bỗng nhiên từ bàn nào đó gần cửa bay tới, khiến nàng lập tức dời lực chú ý, không nói gì tập trung lắng nghe......
“...... Một chiêu đánh bại Lâm Nhạc Bình của Điểm Thương phái, người võ nghệ cao cường như thế sao trước kia lại chưa từng nghe qua danh hiệu của hắn? Đến tột cùng nam nhân tên Huyền Thương kia lai lịch ra sao?”
“Ai biết? Tóm lại mọi người về sau đừng chọc hắn, nếu không sẽ giống như Lâm Nhạc Bình vậy, đừng nói quăng mặt mình, ngay cả mặt mũi của sư môn cũng mất!”
“Ha ha, lời này nói đúng cực kỳ! Có điều nói trở lại, nếu thật muốn dò xét về Huyền Thương người này, trực tiếp đến hỏi Nam Cung huynh không phải được sao!”
“Vô dụng! Tại hạ lúc trước từng lén hỏi qua Nam Cung huynh, nhưng huynh ấy cái gì cũng không nói......”
Vài “võ lâm tân tú” chính mắt thấy cuộc tỷ thí trong Nam Cung phủ kia ở trong khách điếm bàn luận sôi nổi, giọng to như vậy hoàn toàn không đè thấp, nỗi một câu chữ đều vào trong tai người có ý.
Đồ Diễm Dao lại nghe một hồi lâu, từ trong lời bọn họ nói biết được vị nam tử tên “Huyền Thương” kia, mấy ngày nay làm khách ở Nam Cung thế gia tiếng tăm lừng lẫy, cánh môi đỏ tươi không khỏi nỏ nụ cười đắc ý...... Sát thủ Huyền Cực Môn người ta vừa sợ, e ngại lại thống hận, hận không thể giết chết cho thống khoái, không nghĩ tới lại lớn mật làm khách ở Nam Cung thế gia thanh danh hiển hách, cho dù là ai cũng không ngờ được, không phải sao?
Khá lắm Huyền Thương, cuối cùng cũng tìm được huynh!
“Ụa......”
“Làm sao vậy?” Nhanh mắt nhìn A Tô che miệng muốn nôn, Huyền Thương lo lắng hỏi. “Chỗ nào không thoải mái?”
“Không, không có gì!” Cố nén cảm giác nôn mửa, nàng để bát đũa lại trên bàn, đẩy cách mình thật xa, mới nhẹ giọng nói: “Gần đây khẩu vị không tốt, không thể ngửi được một số mùi.”






Ánh mắt lạc tới kia cục thịt bò hắn mới vừa gắp vào bát nàng, Huyền Thương hiểu, yên lặng đem thịt bò nuốt vào miệng mình, rất nhanh lại lấy chút thức ăn tương đối thanh đạm, một lần nữa đem bát đũa đặt vào tay nàng, ngữ điệu trầm thấp lại vô cùng ôn hòa. “Ta gắp chút thức ăn thanh đạm, nàng thử ăn xem, đừng để mình cùng con bị đói.”
“Được.” Mỉm cười, nàng một lần nữa ăn cơm, quả nhiên tình trạng tốt hơn nhiều.
Xác định nàng thực sự có ăn thức ăn, Huyền Thương lúc này mới yên tâm mà tiếp tục ăn cơm, thỉnh thoảng còn nhìn thức ăn trong chén của nàng còn hay không, tùy lúc gắp cho nàng.
Lời nói tình cảm của hai người toàn bộ rơi vào tai một người khách không mời khác, người nhàm chán cứng rắn muốn cùng vợ chồng người ta dùng bữa tối, lập tức nhịn không được mày kiếm xinh đẹp nhướng lên, cười khanh khách. “Thì ra đệ muội đã có thai, thật sự chúc mừng! Thương đệ, nói trước nha, về sau vi huynh phải làm nghĩa phụ của đứa nhỏ.”
Nghĩa phụ? Mắt lạnh liếc một cái, cha đứa nhỏ tương lai lo dùng cơm, trực tiếp không nghe không thấy sự tồn tại của người nào đó.
“Huyền Thương, ta tới tìm huynh!” Biết được mình bị người phát hiện, Đồ Diễm Dao cũng không khẩn trương, thả người nhảy xuống nóc nhà, yêu kiều đi vào trong phòng, khuôn mặt diễm lệ đắc ý tươi cười, dôi mắt quyến rũ nhìn chằm chằm vào Huyền Thương.
Ba người trong phòng trong lúc nàng cất tiếng cười đã sớm cảnh giác đứng dậy phòng bị, mà Huyền Thương sau khi phát hiện là nàng, đã đem A Tô bảo vệ phía sau mình.
Cô nương này là ai? Nghe giọng nói kia vừa quen vừa lạ, khiến người ta nhất thời nghĩ không ra nghe qua ở đâu. A Tô chỉ có thể dựa vào tiếng nói để nhận người nhất thời nhíu mi suy nghĩ, may mắn Huyền Thương rất nhanh liền giải nghi hoặc của nàng.
“Đại tiểu thư, cô là tới muốn lấy đầu Huyền Thương à?” Hắn vẻ mặt lạnh nhạt không gợn sóng, trong lòng lại đóng băng trầm trọng. Đáng chết! Đồ Diễm Dao tìm được hắn, có nghĩa những người khác trong Huyền Cực Môn cũng sẽ biết tung tích của hắn, hắn thật sự nên mang theo A Tô mau chóng rời khỏi, nhưng mắt A Tô còn phải chờ ‘người vợ của bạn’ Nam Cung Dịch đến, hắn không thể bỏ qua cơ hội có thể để A Tô hồi phục thị lực.
Đại tiểu thư? Nghe vậy, A Tô không khỏi run rẩy cả người, bàn tay mềm xoa khóe mắt, nhớ lại ác mộng hơn mười năm trước......
Ta ghét cặp mắt kia, mù là tốt nhất! Mù là tốt nhất......
Thấy thiên hạ dán phía sau run rẩy, Huyền Thương biết nàng khẳng định đã biết Đồ Diễm Dao đến, cho nên nổi lên cảm xúc sợ hãi kinh hoảng, nhất thời ngực có chút đau.
“Huyền Thương, huynh biết ta thích huynh, sao có thể muốn đầu của huynh?” Tâm tư toàn dừng trên người ý trung nhân, Đồ Diễm Dao căn bản lười để mắt chú ý đến sự tồn tại cảu nữ tử sau lưng hắn, khuôn mặt kiều diễm cười sáng lạn như hoa. “Cha hạ lệnh giết huynh, khẳng định là nhất thời tức quá, huynh theo ta trở về nhận lỗi với cha, ta cầu xin, cha nhất định sẽ tha thứ cho huynh.”
Lời này vừa nói ra, Huyền Thương vẻ mặt không thay đổi, nhưng A Tô kinh ngạc vì tâm ý của Đồ Diễm Dao đối với hắn, mà Nam Cung Dịch bên cạnh xem diễn cũng nhịn không được cười th