Tác giả: Trạm Lượng
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 134734
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/734 lượt.
ầm trong lòng......
Ha ha, thì ra nghĩa đệ lại được cô nương hoan nghênh như vậy, thật là nhìn không ra nha!
“Đa tạ đại tiểu thư nâng đỡ! Huyền Thương tự nhận mệnh hèn, không xứng đôi với đại tiểu thư.” Huyền Thương vẫn biết nàng đối với mình có ý, nhưng mình vô tâm, khi ở Huyền Cực Môn, làm như không biết, nếu có thể tránh liền cố hết sức tránh cô ta, lúc này đây lại nghe chính miệng cô ta nói yêu, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như trước, giống như người chết.
“Ngươi!” Không dự đoán được mình lại bị cự tuyệt, Đồ Diễm Dao vừa ngạc nhiên vừa giận, không dám tin, không nhịn được quát lên. “Huyền Thương, ta thích ngươi là phúc khí của ngươi! Phải biết rằng, cùng ta thành thân, vị trí kia của cha ta trong tương lai chính là cho ngươi ngồi, chẳng lẽ ngươi không động tâm?”
Đại vị kia trong môn bao nhiêu người mơ ước, mọi người đều vội vàng lấy lòng, nịnh hót nàng, muốn được nàng phương tâm ưu ái, Huyền Thương sao có thể không muốn?
Lời nói của cô ta toàn coi mình là chủ, giống như mỗi người đều nên vì được cô ta yêu mến mà mừng như điên, làm người ta nghe xong không khỏi lắc đầu muốn cười, ít nhất Huyền Thương liền cảm thấy buồn cười.
“Huyền Thương đối với đại vị của môn chủ không hứng thú, cho nên ta bỏ đi, không phải sao?” Cười nhẹ mỉa mai, không muốn tiếp tục dây dưa, dứt khoát đem A Tô phía sau ôm vào lòng mình, cho cô ta xem kĩ càng. “Đại tiểu thư, Huyền Thương không có phúc để cô yêu mến, ta là người đã thành thân có vợ con.”
“Là ả ta?” Trừng mắt nhìn nữ tử tái nhợt bình thường trong lòng hắn, Đồ Diễm Dao khiếp sợ vạn phần, tiếp đó là tức giận bùng lên. “Ả ta là ai? Nữ tử bình thường như thế sao so được với ta?”
Trong lúc tức giận, lại phát hiện nữ tử cặp mắt lớn có vẻ cực kì trống rỗng lại vô thân, lập tức bừng tỉnh, đáy mắt nổi lên vẻ hèn mọn. “Ông trời! Ả ta còn là phế nhân mắt mù! Huyền Thương, ngươi cũng bị mù mới có thể nhìn không ra khác biệt của ta cùng ả ta sao?”
Trào phúng cười nhạo, không muốn tin tưởng hắn lại lựa chọn một con mù mọi thứ đều thua kém nàng.
“Đại tiểu thư, nói chuyện hãy cân nhắc, đừng để ta nghe được cô nói nàng là phế nhân mắt mù lần nữa!” Khắp thiên hạ Đồ Diễm Dao không có tư cách nói nàng như vậy nhất! Sự tức giận mãnh liệt dưới đáy lòng sinh ra, Huyền Thương giọng điệu lạnh độc khác thường.
“Thương!” Phát hiện trong thân hình căng thẳng của Huyền Thương cất giấu tức giận to lớn, A Tô theo bản năng vỗ ngực của hắn trấn an, khuôn mặt tái nhợt thèm để ý cười yếu ớt. “Đại tiểu thư, A Tô tuy rằng mắt mù, nhưng ta vẫn luôn cố gắng sống tốt, ta không phải một phế nhân.”
Cảm xúc sợ hãi đối với Đồ Diễm Dao mới vừa rồi, vì Huyền Thương bảo vệ ôm ấp mà biến mất không dấu vết.
A Tô? Tên này thật quen! Cáu giận nhìn chằn chằm cặp mắt to làm người nhìn không khỏi chán ghét, nhìn nhìn, một đôi mắt trong trí nhớ xa xưa cơ hồ đã quên đi bỗng dưng hiện lên trong óc, cùng đôi mắt to trống rỗng vô thần trước mắt dần dần trùng nhau......
“Ngươi là hạ nhân ti tiện năm đó, A Tô?” Bỗng dưng, Đồ Diễm Dao kinh sợ kêu to, nhớ lại chuyện lúc còn nhỏ.
“Đại tiểu thư, là ta.” Gật nhẹ đầu, nàng mỉm cười.
“Thì ra năm đó một kiếm kia của cha ta không giết chết ngươi!” Kinh sợ lúc đầu trôi qua, Đồ Diễm Dao cười lạnh không thôi, ác ý đùa cợt, “Song, mắt ngươi không ngờ lại mù đúng ý ta!”
Đáng giận! Tiểu tiện tì này chẳng những không chết, còn có thể vì là phế nhân mắt mù mà được Huyền Thương thương tiếc! Rất đáng ghét! Đến tột cùng Đồ Diễm Dao nàng có điểm nào so ra kém A Tô? Vì sao ánh mắt Huyền Thương vĩnh viễn chỉ nhìn nó, không dời đến trên người mình?
Nghĩ đến điều này, cảm giác mãnh liệt phẫn hận vì người kém cỏi hơn mình lại có thể được có được thứ nàng muốn nhất tuôn ra, lửa giận xông lên đầu, tính tình kiêu ngạo của nàng phát tác, căn bản không để ý nơi này không phải là ở Huyền Cực Môn, không có khả năng mặc nàng muốn làm gì thì làm, lập tức tay phải mò tìm nhuyễn tiên(roi mềm) đỏ rực trong thắt lưng, tiện tay vung lên, chỉ thấy nhuyễn tiên màu đỏ dùng tốc độ sét đánh không kịp bưng tai đánh vào mặt A Tô, lực đạo mạnh mẽ, không cần suy nghĩ nhiều, rõ ràng muốn một chiêu làm người ta mất mạng.
Nhất thời, A Tô chỉ cảm thấy một đạo kình phong mãnh liệt đến từ trước mặt, lại không biết phải né tránh, lập tức sẽ mất mạng dưới roi, một bàn tay thô ráp nhanh chóng từ phía sau nàng vươn ra, trong chớp mắt chặt chẽ bắt lấy hồng tiên đang đánh tới.
“Đại tiểu thư, đừng ép ta ra tay!” Huyền Thương lớn tiếng cảnh cáo. “Nay ta đã không phải thiếu niên năm đó không thể chống cự hai cha và con các người, cô dụng tới một cọng lông tơ của A Tô, ta tuyệt sẽ không bỏ qua cho cô!”
“Ngươi buông tay!” Dùng hết sức kéo nhuyễn tiên bị hắn chộp vào trong tay, Đồ Diễm Dao phẫn nộ thét chói tai không ngớt. “Ta muốn giết ả! Thứ gì ta không có được, người khác cũng đừng mơ tưởng! Huyền Thương, ngươi cần một ả mù có ích gì? Theo ta trở về Huyền Cực Môn, ở bên cạnh ta, thứ ta có thể cho ngươi tuyệt đối nhiều hơn so với ả mù ti tiện kia!”
“Cô điên rồi!” Sẵng giọng quăng nhuyễn