Tác giả: Trạm Lượng
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 134737
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/737 lượt.
hò chạy vào trong phòng, miệng còn không ngừng gọi người.
“Thở trước đi! Có chuyện gì từ từ nói.” Nam Cung Dịch ôn nhã mỉm cười, tự nhận là chủ tử tốt biết thương hạ nhân.
Hít thở sâu, nô bộc nhếch miệng cười, lập tức lớn tiếng nói: “Thiếu gia, khách quý ngài phân phó nếu đến thăm phủ chúng ta liền nhanh chóng thông báo cho ngài biết, hiện đang ở đại sảnh chờ ngài!”
“Nghĩa phụ, cầu ngài đừng giết nàng!” Thiếu niên hai đầu gối khẽ cong, quỳ rạp xuống trước mặt nam nhân khí phách mười phần.
“Cầu ta?” Mắt hổ lợi hại nhìn thẳng thiếu niên, nam nhân đột nhiên biến hoá kỳ lạ cười. “Huyền Thương, làm sát thủ quan trọng nhất là trong lòng vô tình, con...... Đối với tiểu nha đầu này động tình?”
Nghe vậy, thiếu niên rùng mình, không dám mở miệng cầu xin nữa, hoảng sợ vô hạn lặng lẽ dâng lên trong lòng, nhưng không dám tiết lộ nửa phần trên mặt! Hắn biết, trong lúc vô tình mình đã gieo rắc sát khí lên người tiểu cô nương.
“Cha, giết nó!” Cô bé có khuôn mặt diễm lệ kiêu ngạo tức giận yêu cầu. “Nó nhìn lén cha dạy con luyện võ, giết nó!”
Đáng ghét! Nàng ghét hạ nhân đang quỳ gối cả người phát run dưới chân mình này! Bởi vì...... Bởi vì nàng từng vài lần nhìn thấy Huyền Thương ở cùng hạ nhân này, khiến người ta nhìn thấy liền tức giận!
“Nghĩa phụ, đừng!” Thiếu niên mắt sắc, nhào tới muốn cứu người, nam nhân thâm trầm lại vươn ra một chưởng, nhưng vẫn thành công khiến nam nhân mất chính xác, một kiếm trí mạng vốn nhắm ngay tim trở thành xẹt qua thắt lưng tạo ra một vết máu sâu nơi ngực.
Tiểu cô nương bị đả thương liên tục, nhất thời ngã xuống đất hôn mê bất tỉnh, máu tươi ở vết thương trước ngực phun ra ồ ạt không dứt, trong chớp mắt, vết máu đã nhiễm một mảng lớn.
“Trở thành phế nhân mắt mù, lưu lại còn dùng được gì? Nghĩa phụ là giúp nó sớm chấm dứt cuộc đời thống khổ này!” Nam tử thâm trầm có chút không vui vì bị thiếu niên cản trở, không thể một kiếm xuyên tim, chấm dứt tánh mạng của cô bé ngay lập tức, nhưng nhìn thương thế trầm trọng không ngừng phun máu kia, rõ ràng chậm nhất cũng chỉ nửa khắc sau nó sẽ đi gặp Diêm Vương thôi, cũng không quan tâm, cười lạnh xoay người rời đi.
“Xứng đáng! Chết là tốt!” Cô bé diễm lệ cười sung sướng, đi theo nam nhân thâm trầm.
Trên không, trong gió lạnh chỉ còn lại thiếu niên lạnh lùng cùng tiểu cô nương hôn mê, hơi thở mong manh, còn có vết máu cuồn cuộn không dứt chảy xuống, làm cho người ta thật kinh sợ......
******************************8
Trong đại sảnh, nữ tử tú nhã nhìn mắt A Tô, vừa cẩn thận chẩn đoán mạch tượng thật lâu, cuối cùng rốt cục cũng buông cổ tay A Tô ra, mỉm cười từ trên ghế đứng dậy, trở lại bên người vị hôn phu.
“Như thế nào?” Vừa thấy nàng chẩn mạch xong, Huyền Thương lập tức trầm giọng hỏi: Trong lòng có chút khẩn trương. Nếu người trước mắt tức con gái duy nhất cũng là truyền nhân duy nhất của “Thiên Thủ Thánh Y” Nhậm Như Khiêm đã qua đời, cũng thúc thủ vô sách, vậy A Tô cả đời này chẳng phải...... Nghĩ đến điều này, hắn không dám nghĩ tiếp.
“Thương......” Tựa hồ hiểu được bất an của hắn, A Tô hai tay sờ soạng bắt lấy bàn tay hắn, lập tức tựa vào trong lòng ngực dày rộng, thấp giọng thì thầm. “Mắt của muội nếu có thể chữa, là chuyện không gì tốt hơn, nếu không, huynh cũng đừng quá để ý, được không?”
Mỗi lần, chỉ cần danh y hắn mời đến lắc đầu, cảm xúc của nam nhân này sẽ ưu tư trầm trọng vài ngày, cũng khiến nàng bởi vì hắn khó chịu mà đau lòng.
Hai người này tựa hồ đối với y thuật của nương tử yêu quý của hắn rất không tin tưởng nha! Bên cạnh, chú kiếm sư (chuyên gia đúc kiếm) -- Việt Nguyên cao lớn uy mãnh, vang danh giang hồ nhíu mi, có chút bất mãn.
Nam Cung Dịch rất hiểu biết bạn tốt, vội vàng cười nói: “Thương đệ, hai người đừng sầu khổ vậy, trước hết nghe Việt phu nhân nói như thế nào, đến lúc đó muốn khóc, muốn cười thì tùy!”
Lời này vừa nói ra, A Tô ngượng ngùng đỏ mặt, mà ánh mắt của Huyền Thương lại dời đến trên người nữ tử tú nhã, hy vọng nàng có thể cho bọn họ hy vọng.
Biết rõ cá tính khó khăn lại cổ quái của người bên gối, chỉ cần đuôi lông mày hắn nhướng lên liền biết ngay tâm tư, người làm vợ như Nhậm Viên vỗ vỗ nam nhân bên cạnh, muốn hắn đừng lộn xộn, lập tức mỉm cười nói: “Huyền phu nhân là bị trúng một loại độc dược tên ‘Tương Kiến Hồng’! Loại độc dược này có tính thương tổn mãnh liệt đối với đôi mắt, chỉ cần hơi dính một chút, thị lực liền nhanh chóng yếu đi, rồi mù cả hai mắt, thành người mù.”
Nghe vậy, Huyền Thương tinh thần chấn động, lửa hy vọng dưới đáy lòng lặng lẽ cháy lên, vội vàng hỏi: “Độc này có giải dược không?” Thật tốt quá! Trước kia đại phu ngay cả độc gì cũng không coi ra, nay cô ấy lại có thể nói được tên độc dược, không hổ là hâu nhân của thần y.
Thấy hắn phấn chấn, Nhậm Viên nhẹ lắc trán. “‘Tương Kiến Hồng’ không phải là độc tính tích lũy dần trong cơ thể, nên không có giải dược. Nó là độc vật gây thương tổn mãnh liệt bên ngoài cơ thể, một khi tạo thành tổn thương, chính là vĩnh cửu.”