Tác giả: Trạm Lượng
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 134748
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/748 lượt.
hận vì nuôi hổ gây họa?” Nhìn vết thương không ngừng chảy máu tươi trên cánh tay, Đồ Bá Thiên không giận mà cười.
“Tùy người.” Tiếng nói bình tĩnh cực kì lạnh nhạt, Huyền Thương cũng không thèm nhìn tới vết thương trên cánh tay mình, mắt sắc bén vẫn theo dõi chặt chẽ y không buông.
“Huyền Thương, một thân võ nghệ của ngươi do ta truyền thụ, ta có thể dạy ngươi cũng có thể hủy ngươi!” Lạnh giọng cười như điên, Đồ Bá Thiên đưa lời thề dưới kiếm, nâng kiếm đang định tiếp tục, bỗng dưng một tiếng nổ vang trời từ cách đó không xa vang lên, lập tức trời nghiêng đất ngã, bùn đất bay lên, mọi người cả kinh không khỏi đều quay đầu lại nhìn, ngay cả Đồ Bá Thiên cũng không ngoại lệ.
Phía sau tiếng nổ đột nhiên nghe thấy, lập tức một tiếng lại một tiếng giống như liên hoàn pháo tiếp tục vang lên, từng cái từng cái đình đài lầu các bị nổ thành mảnh nhỏ, đất đá đầy trời bắn ra bốn phía.
“Sao lại thế này?” Đồ Bá Thiên kinh sợ hét lớn, quả thực không thể tin được cơ nghiệp của mình lại bị hủy hoại chỉ trong chốc lát, mà những môn nhân khác lại bị sự kiện bất thình lình xảy ra trước mắt làm choáng váng, hoàn toàn mất đi năng lực ứng biến.
“Nghe rồi.” A...... Dù sao nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, phải đi tìm Huyền Thương chơi đùa thôi!
Tuy rằng cánh tay y đã bị thương trước, đối với y có chút không công bằng, nhưng...... Ai bảo y vừa cùng nghĩa phụ giao chiến, khiến tay mình ngứa ngáy!
Có thể làm nghĩa phụ bị thương, Huyền Thương mấy năm nay võ nghệ đến tột cùng đã tiến đến cảnh giới gì rồi? A...... Thật khiến người ta hưng phấn, không phải sao?
Tà mị cười, bóng đen lười biếng lao theo phương hướng Huyền Thương mới vừa rời đi, đem Huyền Cực Môn một đám hỗn loạn để ở phía sau, trong giây lát bóng dáng cũng đã biến mất.
Trong rừng trúc tối đen, Huyền Thương lưng đeo A Tô, chân không dám ngừng nghỉ chạy vội, sợ truy binh của Huyền Cực Môn đuổi đến.
Mà không may -- chuyện hắn sợ hãi quả nhiên đã xảy ra.
“Huyền Thương, ngươi vội vã đi đâu thế?” Tiếng nói lười biếng mang ý cười phiêu lãng trong rừng trúc, như xa như gần, giống như bên tai lại giống như ngoài ngàn dặm. “Ngươi lưng cõng thêm một người, tốc độ khinh công sẽ không mau hơn ta đâu! Hãy nghỉ chân một chút đi, dừng lại nói chuyện tâm tình! Nghĩa huynh đệ chúng ta đã lâu chưa nói chuyện phiếm rồi!”
Nghe tiếng, Huyền Thương biết lời y nói không sai. Cõng A Tô, hắn không có khả năng nhanh hơn Huyền Dạ.
Nếu song phương trong lòng đều biết rõ, hắn lập tức nghỉ chân không vội nữa, xoay người nhìn sâu trong rừng, lạnh nhạt hừ nhẹ, “Chỉ có một mình ngươi?”
Tiếng cười lười biếng khẽ lên cao, bóng dáng cao gầy từ sâu trong rừng trúc tối tăm chậm rãi đi tới. “Huyền Thương, cá tính của ta ngươi hiểu mà, muốn giết người, từ trước đến nay ta luôn khinh thường việc vây giết.”
Giết người? Hắn là muốn tới giết Huyền Thương?
A Tô cảm thấy run lên, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, không rõ ông trời vì sao phải chọc ghẹo bọn họ như vậy? Thật vất vả chạy khỏi Huyền Cực Môn, không nghĩ tới vẫn bị người đuổi tới.
“Đừng sợ! Chúng ta không có việc gì.” Cảm nhận được nàng kinh hoàng run rẩy, Huyền Thương thấp giọng trấn an, lập tức ngẩng đầu nhìn dáng vẻ lười biếng của Huyền Dạ, lắc đầu cự tuyệt. “Huyền Dạ, ta không muốn động thủ với ngươi.”
Nói đến cùng, hắn cùng Huyền Dạ đều là người bị hại dưới sự ích kỷ của Đồ Bá Thiên.
“Ta lại rất muốn đánh với ngươi đóa!” Mỉm cười, cười đến cực kì tà mị quỷ dị.
Nặng nề dò xét hắn thật lâu sau, Huyền Thương bỗng nhiên nhàn nhạt ném ra một vấn đề. “Ngươi có biết vì sao ta muốn rời khỏi Huyền Cực Môn không?”
“Chuyện không liên quan đến ta, sao ta phải biết?” A...... Huyền Thương này thật đúng là muốn cùng hắn tâm sự hay sao?
“Đó là bởi vì ta không muốn bước vào vết xe đổ của ngươi!”
Không khí nháy mắt đông lạnh, dáng vẻ lười nhác biến mất vô tung, chỉ còn lại lạnh lùng đầy trong mắt, tiếng nói lạnh lẽo như sứ giả đoạt mệnh từ âm tào địa phủ đến chậm rãi vang lên. “Có ý gì?”
“Huyền Dạ, ba năm trước, ngươi không chỉ đã thành thân, còn có đứa con trai đầy tháng đúng không?” Tuy là câu hỏi, nhưng giọng điệu lại vô cùng khẳng định.
“Sao ngươi biết?” Chuyện này trong Huyền Cực Môn không người nào biết, vì sao Huyền Thương biết? Hay là huyết án ba năm trước đây là hắn...... Nghĩ đến điều này, đôi mắt dài nhỏ bắn ra hàn quang, sát khí dày đặc bao phủ toàn thân.
“Không phải ta làm!” Phảng phất nhìn thấu tâm tư của hắn, Huyền Thương ngữ khí trầm trọng nói: “Là nghĩa phụ phái người đi.” Năm đó, cũng là trong lúc vô tình mới nghe lén được Đồ Bá Thiên bí mật phái người đi giết vợ con y.
“Vì sao?” Bàn tay nắm chặt, mơ hồ hiện lên gân xanh. “Nghĩa phụ sao lại biết việc vợ con ta?”
“Bởi vì ngươi đi thăm bọn họ hành tung còn chưa đủ kín đáo! Về phần vì sao......” Có chút đăm chiêu thăm dò hắn, Huyền Thương giọng điệu lạnh nhạt lại có chút bất đắc dĩ. “Có lẽ bởi vì chúng ta đều có tương lai, không muốn làm theo lời hắn, làm sát thủ bán mạng không biết tới ngày mai!”
Năm đó, Huyền Dạ cũng không có ý