Tác giả: Trạm Lượng
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 134635
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/635 lượt.
thuốc lên tất cả vết thương to nhỏ trên người nam hài nằm trong bụi hoa. Từ sau khi quen biết Thương thiếu gia, nàng đã có thói quen mang theo thuốc trong người.
Mở mắt nhìn nàng một cái, nam hài lặng im không nói, tuy vậy vẫn mặc nàng bôi thuốc trên người mình, thỉnh thoảng còn phối hợp lật người, nâng tay, để nàng tiện xử lý vết thương.
Hắn im lặng, tiểu cô nương cũng không quan tâm, tự ý giúp hắn bôi thuốc, cái miệng nhỏ nhắn đầy khó hiểu. “Vì sao môn chủ đánh thiếu gia đến đầy người thương tích thế? Như vậy rất đau, không phải sao?” Nghĩ đến nếu bản thân hai ba ngày liền có vết thương mới, vết thương cũ chưa lành, vết thương mới lại tới, trên người cả năm đều đau nhức, khuôn mặt nhỏ nhắn liền nhịn không được co lại.
Khi nàng ở trong bếp giúp thái rau, không cẩn thận bị một vết thương nho nhỏ ở tay, nàng đã đau mấy ngày a! Vết thương trên người Thương thiếu gia không biết lớn hơn nàng bao nhiêu lần, đau đớn khẳng định nhiều hơn nàng thật nhiều thật nhiều.
“Nghĩa phụ là huấn luyện ta, dạy ta võ công.” Cuối cùng, nam hài thản nhiên lên tiếng.
“Vậy về sau trước mặt người khác ngươi vẫn gọi ta là Thương thiếu gia, khi chỉ có hai người chúng ta, phải sửa lại gọi tên ta.” Không muốn nàng bị chỉ trích, lui một bước suy nghĩ phương pháp đẹp cả đôi đường.
“Được!” Đã có cách giải quyết, tiểu cô nương mỉm cười, vui vẻ cực kỳ.
**************************
Dù sao cũng là tháng sáu Tây hồ, phong cảnh thật không giống bốn mùa.
Tiếp thiên liên diệp vô cùng bích, ánh nhật hà hoa biệt dạng hồng.
Ven bờ Tây Hồ xinh đẹp rực rỡ, liễu rũ như bông, thuyền nhỏ nhẹ lướt, sơn quang thủy sắc thanh tú lóng lánh cả một hồ, thi từ của bao nhiêu giai nhân danh sĩ càng trang điểm cho nó kiều diễm động lòng người.
Ngày hè, sau giờ Ngọ mưa to tầm tã, lá hoa rì rầm náo động, thiên hình vạn trạng uyển chuyển múa cùng mưa bụi. Ven hồ, tửu lâu buôn bán thịnh vượng, rất nhiều khách nhân ùa vào trú mưa, trong lúc nhất thời tiếng động ầm ỹ náo nhiệt vô cùng, tiếng tiểu nhị la to rồi lên xuống loay hoay vô cùng.
Trong lúc mưa lất phất, cánh cửa sổ lầu hai của một tửu lâu nào đó lộ ra hai bàn tay, một ngăm đen, một trắng nhỏ.
“Mưa Tây Hồ.” Kéo cánh tay trắng thuần nhỏ bé vươn ngoài cửa sổ đón mưa, đôi mắt đen thẫm của Huyền Thương không rời khỏi nụ cười trên mặt nàng. Đối với việc nàng vì mắt mù mà không thể thưởng thức cảnh đẹp, từ trong đáy lòng hắn có thật sâu thương tiếc, chỉ có thể dùng mọi cách khác để nàng cảm nhận.
“A......” Môi nở nụ cười, phát hiện mưa trong veo đã đầy lòng bàn tay, nàng thật cẩn thận rút tay về, môi áp xuống uống nước mưa lạnh lẽo trong tay, lập tức cười càng thêm vui vẻ. “Có mùi hoa sen!”
Biết là vừa rồi mình mới hình dung cảnh trí hoa sen nở rộ xinh đẹp đầy hồ cho nàng nghe mới khiến nàng có ảo giác lãng mạn này, nếu không, mưa thiên hạ không phải đều giống nhau sao, làm gì có chuyện mưa Tây Hồ còn có mùi hoa sen chứ?
Song, Huyền Thương cũng không hắt nước lạnh vào mặt nàng, chỉ không tiếng động khẽ nhếch môi, cẩn thận múc một muỗng cơm bát bửu đưa vào trong miệng nàng. “Ăn chút cơm bát bửu lá sen, khẳng định so với mưa của nàng còn thơm hơn.”
Nghe vậy, A Tô biết hắn là cố ý phụ họa lời nói ngu ngố của mình, trong lòng không khỏi cảm động, nhưng vẫn có chút thẹn thùng đỏ mặt. “Muội tự ăn được, huynh đừng đút muội.” Nam nhân này quả thực coi nàng là trẻ con, đặc biệt chiếu cố nàng.
“Ừm.” Nhẹ ừm một tiếng xem như trả lời, tuy rằng không đút nàng, nhưng động tác giúp nàng chia thức ăn lại không hề ngừng.
Lẳng lặng ăn mỹ vị trong bát hắn không ngừng gắp vào, một hồi lâu sau, hai người đều đã ăn no, khi đang uống trà nóng, hai đại hán mang theo đao kiếm ngồi vào bàn cách vách, vừa thấy đã biết là nhân sĩ giang hồ, vừa mới ngồi xuống, tiếng thô to không chút che giấu đã vang lên --
“Hừ! Ta nói ‘Câu Hồn Tu La’ kia nhất định đã đến chỗ Diêm Vương lão gia báo danh!” Đại hán mặt chữ quốc (Chữ quốc:国) rót một chén rượu lớn, vừa uống vừa nói với đồng bạn những đại sự gần đây phát sinh trên giang hồ.
“Sao lại nói vậy?” Đại hán mày rậm vội vàng tra hỏi, tin tức có chút không thông.
“Huynh đệ, ngươi chẳng biết gì cả!” Chắc chắc lưỡi, đại hán mặt chữ quốc bộ dạng giang hồ vạn sự thông (biết rõ mọi chuyện trên giang hồ) đắc ý, lớn tiếng nói đại sự oanh động mấy ngày trước đây mình nghe được. “Nghe nói Huyền Cực Môn hạ lệnh truy sát, thề phải lấy được thủ cấp của hữu hộ pháp ‘Câu Hồn Tu La’ đã phản môn vào tay, thậm chí còn có lời đồn, bất luận người nào, chỉ cần đem đầu của ‘Câu Hồn Tu La’ đưa tới Huyền Cực Môn, có thể được thưởng vạn lượng hoàng kim.”
“Việc này thật thú vị! Sát thủ đứng đầu bị đuổi giết, tổ chức sát thủ chuyên thu tiền ủy thác giết người lại đưa ra tiền thưởng treo giải thưởng nhờ võ lâm nhân sĩ giúp bọn họ giết người, thật đúng là giang hồ nhất đại kì sự (Chuyện kì lạ nhất trên giang hồ)!” Đại hán mày rậm nhịn không được cười nhạo ra tiếng.
“Còn không phải sao!” Đại hán mặt chữ quốc gật đầu phụ họa, miệng còn hước cười chế nhạo. “Có điều giá tr