Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu
Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341885
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1885 lượt.
ng có những chiếc xe bạc tỉ đưa đón, chỉ có tâm hồn nhạy cảm và nhiều trắc trở của anh. Mọi lời nói, hành động của anh đều khiến cô thực sự động lòng, khiến cô dường như quay lại với tuổi hai mươi đầy e thẹn nhưng tràn đầy sức sống. Ánh trăng trải đều lên tóc cô, dường như phát ra ánh sáng của ngày cũ. Năm xưa, cô với Phương Thành ôm nhau, hôn nhau trong ngõ nhỏ, dường như không thể xa rời, anh không nói yêu cô, không tặng quà cho cô, nhưng chỉ cần nhìn thấy cô là ôm chặt cô không buông. Bởi vậy cô không tìm kiếm lời giải thích, chấp nhận sự thân mật của anh. Con ngõ nhỏ yên tĩnh là tượng trưng cho tình yêu của hai người. Ở cùng với anh, cô không quan tâm mình ăn gì, không quan tâm mình đang ở chỗ nào, chỉ cần cảm giác được ở bên anh là chân thực, cho dù sau đó khi chia tay, trong tim cô ngập tràn nỗi hoang mang. Anh đẹp trai nhưng không đa tình, là loại người không cho phép tình cảm của mình bị vấy bẩn. Trong những năm tháng thanh xuân nông nổi, chỉ vì muốn gặp anh một giây ngắn ngủi, chỉ muốn nghe anh nói đơn giản một câu “nhớ em”, chỉ vì muốn được thân mật với anh, chỉ muốn cảm thấy vòng tay ấm áp của anh, cô có thể đi tìm anh bất kể trời mưa bão, giá buốt, những đêm hè nóng nực hay vào sáng mùa đông lạnh lẽo, sau đó cô lại về nhà một mình và hồi tưởng lại những phút say đắm vừa qua. Cô cố gắng hết sức để đối xử tốt với anh, tin rằng rồi sẽ có một ngày anh thành công, chỉ sợ ngày đó tới, anh thành người nổi tiếng, còn cô thì tuổi xuân đã qua, tình cảm đã nhạt nhòa. Mỗi lần chia tay sau khi gặp anh là cảm giác mà cô không muốn nhớ tới nhất, anh thường an ủi cô: “Có phải không muốn đi không”, cô gật đầu. Sau đó nghịch ngợm nói:
- Được rồi, một trăm năm sau gặp lại, một thế kỷ sau gặp lại.
Giờ đây, sau khi thế kỷ mới đã tới, khi cô cho rằng họ không thể nào gặp nhau được nữa, họ đã thực sự trùng phùng. Cô thậm chí còn không có bất kỳ tiếp xúc thân mật nào với anh, nhưng phát hiện ra cô lại bắt đầu xây một ngọn tháp tình cảm với anh. Cô vẫn luôn thấy khó chịu khi ngày càng nhiều người trẻ tuổi coi thường sức khỏe của mình, đối với họ mà nói, tình dục quá nhiều có thể tước đoạt mất sức khỏe của tuổi xuân, giống như những cửa hàng bán cùng một loại sản phẩm khắp nơi trên phố, mọi người không cần vì mua sản phẩm loại này mà phải đến tiệm bách hóa ở xa, chỉ cần ra ngoài đường là mua được, nhẹ nhàng mà thoải mái, nhưng làm sao biết được rằng những sản phẩm này chỉ dùng vài ngày là chán, vứt ở nhà và không bao giờ đụng tới nữa.
Những bài giảng của Phương Thành ở Đại học Nghệ thuật thiết kế Minerva của Hà Lan rất thành công, những bức tranh mang đậm dấu ấn phương Đông của anh gây nên một tiếng vang lớn trong giới ưa thích nghệ thuật cổ điển, anh lại tinh thông lịch sử nghệ thuật phương Tây, bởi vậy việc giao lưu với người phương Tây không gặp chút khó khăn. Năm 1956, Picasso nói với Trương Đại Thiên, thế giới này nếu nói về nghệ thuật, thứ nhất người Trung Quốc có nghệ thuật, thứ hai người Nhật Bản có nghệ thuật, đương nhiên nghệ thuật của Nhật Bản bắt nguồn từ Trung Quốc, thứ ba là người châu Phi da đen có nghệ thuật, người da trắng chẳng có nghệ thuật gì để nói. Chỉ cần nghĩ tới những lời Picasso là Phương Thành đã có tự tin. Anh nói với người châu Âu, tranh phương Đông rất giàu tư tưởng, cho dù là tranh theo loại hình hay phong cách gì đều là tả thực về tinh thần.
Ở Paris, Pháp tổ chức một triển lãm mỹ thuật mùa hè, anh tới quê của Monet ở ngoại thành Paris để tìm cảm hứng, hồi tưởng lại, muốn tìm kiếm một hình thức sống phi vật chất. Monet cả đời hướng tới văn hóa phương Đông, đặc biệt là hội họa Nhật Bản, đi giữa hương thơm của cây cỏ, Phương Thành nhìn dòng sông Rhine yên tĩnh, nước, mây, ánh sáng và bóng cây giao thoa. Lúc này, nhận thức về thế giới bỗng trở thành vĩnh hằng.
Anh thích hoa tường vi của Pháp, những đóa hoa to bằng miệng bát, dây leo lên tới tận tầng hai, khắp nơi thoang thoảng mùi hương.
Anh dùng tiếng Anh để nói chuyện với người bạn Pháp về Hello, nỗi buồn của Sagan và người đàn bà của ông, nói về tình yêu đồng tính trong tác phẩm của Proust, rồi bàn về những trải nghiệm tình cảm trong tác phẩm Tình yêu thời thổ tả của Marquez, trò chuyện về sự kiêu ngạo của người châu Âu, phương thức làm việc lãng mạn của người Pháp, cũng nói về sự phát triển của Trung Quốc, những câu chuyện ở Thượng Hải. Họ tràn đầy sự kỳ vọng và nhiệt tình với Thượng Hải đang trong giai đoạn kiến thiết, thường hỏi anh con gái Thượng Hải có xinh không? Lúc này, Phương Thành thường cười và nói, đương nhiên rồi, con gái Thượng Hải xinh đẹp nhất trong mắt anh.
Anh thường một mình đi qua các phố phường ở Paris. Ví dụ như tới thư viện hiện đại hóa của Paris ở bên bờ sông Xen, bốn tòa nhà to lớn của thư viện giống như bốn cuốn sách khổng lồ đang mở ra, ở giữa là một cái vườn hoa lớn mở cửa cho người ngoài, trong đó có một cây xích tùng châu Âu cao ba mươi mét, khiến ai nhìn thấy cũng phải thốt lên kinh ngạc, loài thực vật này quý giá như những