Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nấc Thang Hạnh Phúc

Nấc Thang Hạnh Phúc

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341952

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1952 lượt.

này cuộc sống của con sẽ tốt hơn một chút.
- Tại sao mẹ không ngạc nhiên? Nếu mẹ đã nghĩ có ngày hôm nay, tại sao còn giới thiệu con cho cô ấy?
- Mẹ có nguyên nhân khác, sau này con sẽ hiểu. Con không phải đàn bà, ly hôn một lần thì có quan trọng gì đâu. Huống hồ vì sự ổn định kinh tế trong một năm nay mà việc học của con cũng tốt hơn nhiều, hiện giờ trình độ vẽ tranh của con đã tốt hơn hồi chưa kết hôn rất nhiều rồi.
Anh nhìn mẹ, thở dài vì thời gian đã biến bà trở nên thực dụng hơn.
- Mẹ, mẹ không cảm thấy tối qua chúng ta ở trong căn biệt thự đó thực sự rất không hợp sao? Con như thể chưa từng quen biết mẹ, mẹ giống như đang đứng trên một sân khấu không người vỗ tay, con không muốn cuộc sống như thế.
Bà Tùng Lâm lại thở dài, ánh mắt bà thật cô độc.
- Con sẽ chăm sóc tốt bản thân. – Phương Thành nói.
- Mẹ muốn hỏi con, con thực sự không oán trách mẹ sao? –Bà lặp lại câu hỏi.
- Oán trách? Lúc đầu có thể có, nhưng đó là do con lựa chọn, hơn nữa càng về sau càng không có gì nữa. Vả lại Các Bình cũng không phải là người khó tiếp cận.
- Con có dự định gì?
- Con muốn về Thượng Hải một chuyến, sau đó quay lại hoàn thành luận văn và tác phẩm tốt nghiệp. Sau đó con định sang châu Âu du học.
Khi lắng nghe kế hoạch của con trai, trong mặt bà Tùng Lâm thoảng qua một tia an ủi. Trước đây, bà đã từng rất nhớ cậu con trai ở đất nước Trung Quốc xa xôi, giờ đây, con trai vì bà mà làm xong một chuyện lớn, giờ nhìn anh sắp chắp cánh bay xa, bà không trách khỏi chút đau lòng.
Từ biệt mẹ, Phương Thành về với phòng tranh của mình, lại tiếp tục hoàn thành tác phẩm Đất mẹ của anh. Anh định mang bức tranh này ra làm tác phẩm tốt nghiệp, ngoài ra cũng đã dồn hết mọi cảm xúc và lĩnh hội của mình trong mấy năm nay vòa bức tranh này. Khi mới cất bút là ngày thứ hai sau khi cưới, lúc sắp hoàn thành là ngày thứ hai sau khi anh để nghị ly hôn.
Mẹ anh ly hôn với bố anh khi anh đang học trung học, thông qua một cuộc hôn nhân giả, gả cho một người Nhật bị tàn tật và rời khỏi Trung Quốc. Sau đó, hai mẹ con chia tay nhau, hai người không gặp lại nhau lần nào nữa. Phương Thành từng thấy ghét mẹ vì sự phản đối của bà với bố anh, nhưng sự ủng hộ của mẹ anh với niềm yêu hội họa của anh thì không thể xóa mờ, điều này khiến anh cảm thấy mẹ rất thân thiết, bởi vậy khi tốt nghiệp đại học, anh đã do dự rất nhiều trước việc có nên tới Nhật học tiếp hay không. Cho tới một ngày, cú điện thoại của mẹ anh đã khiến anh quyết định rời khỏi Thượng Hải.
- Phương Thành, mẹ đã làm xong cho con mọi thủ tục để thi vào Đại học Nghệ thuật Tokyo.






- Mẹ, mẹ thực sự muốn con đi Nhật sao?
- Đúng thế. Nam nhi chí tại bốn phương, chỉ có những họa sĩ đi qua rất nhiều nơi mới có những tác phẩm để đời. Nếu con không dám sang nước ngoài thì con sẽ chỉ có những tác phẩm không hề sáng tạo.
Phương Thành không nghĩ ra lời nào để phản bác lại mẹ.
- Phương Thành, con hãy đi đi. Còn về bố của con thì mẹ sẽ giải thích với ông ấy, mẹ nghĩ ông ấy là người thông tình đạt lý, dù sao thì khi con còn rất nhỏ, ông ấy cũng là người phát hiện ra tài năng hội họa của con, mà mẹ ở đây thì có thể giúp con để có sự phát triển tốt hơn. Còn nữa, trong khoảng thời gian mấy năm con học ở Nhật, việc phát triển sự nghiệp sau này sẽ không hạn chế gì hết.
Phương Thành khi đó không hiểu chuyện hôn nhân, chỉ là anh cảm thấy bố mẹ ở hai đất nước khác nhau, mặc dù đã có cuộc sống riêng của mình nhưng vẫn có chung một điều quan tâm là sự nghiệp hội họa của con trai, bởi vậy họ không muốn để ai phải thất vọng.
Công ty AFR là một doanh nghiệp nổi tiếng của Mỹ, quan niệm làm việc của công ty từ bờ bến kia của Thái Bình Dương có ảnh hưởng nhiều tới nhân viên. Thực ra, trong các công ty khác nhau thì phong cách làm việc đại thể cũng vẫn giống nhau, phải thích nghi, biết hy sinh, quan sát sắc mặt cấp trên, thậm chí là phải từ bỏ một vài sở thích của mình để được tăng lương. Anh là nhân viên của doanh ngiệp, nhưng doanh nghiệp không phải của anh, lợi nhuận của nó cũng không liên quan gì tới anh, bởi vì anh không phải là cổ đông của nó, không phải nhà đầu tư vào nó. Điều này chẳng có gì là lạ, nó là quy luật tự nhiên mà bất cứ người đi làm thuê nào cũng biết.
Điều khiến cô thấy nuối tiếc là ba năm thời gian ở đây. Đó là ba năm quý giá, ba năm cô đã đi qua biết bao trắc trở, khiến cô có thể tự tin nói rằng mình có thể vượt qua được mọi sự thay đổi.
Hôm cô rời khỏi công ty, Hoa Cần sắp xếp một bữa cơm khiến cô ngạc nhiên, mời đầy hai bàn các đồng nghiệp bình thường có mối quan hệ khá tốt với cô. Lúc ăn cơm, mọi người đều trò chuyện thoải mái, nhưng chủ đề chỉ xoay quanh kế hoạch tiêu thụ năm nay và mục tiêu giữ mức tăng trưởng “ tưởng” ở hai con số. Bữa cơm kết thúc, lúc chờ taxi ở cổng nhà hàng, Hoa Cần đi tới trước mặt Tiểu Liên, nói:
- Tiểu Liên này, sau này chúng ta phải thường xuyên liên lạc với nhau nhé. Cô có dự định gì?
- Chẳng có dự định gì lớn cả. Làm việc mệt rồi, muốn đ


Polaroid