Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nấc Thang Hạnh Phúc

Nấc Thang Hạnh Phúc

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341953

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1953 lượt.

ên, đôi mắt cô như một đám mây mù ảm đạm. Cô nói:
- Chả trách em luôn cảm thấy anh coi em là những bức tranh, vẽ giống em nhưng không phải là em.
Khóe môi anh thoáng run rẩy, quay lưng về phía cô.
Cô đau lòng nghĩ, trong cuộc sống kéo dài hơn một tháng này, họ đều ở cùng trong một căn phòng, nhưng anh chưa bao giờ chạm vào cô, chỉ có tối hôm đó mà thôi. Cô trước kia là một người đàn bà rất giỏi cám dỗ đàn ông, có thể có những tư thế mà đàn ông thích, nhưng trước mặt anh, không phải cô không muốn làm, mà là không nhẫn tâm làm, giống như một cô gái chưa từng trải qua tình yêu nhưng lại khao khát tình yêu, cô chỉ muốn chờ đợi mà thôi. Nhưng cô biết, cô không thể chờ được.
Tiếng còi hụ của tàu hỏa bỗng rú vang, họ đứng lên đi. Mọi người lục tục lên tàu, họ là những người cuối cùng trong đoàn người, chẳng ai nói thêm lời nào.
Phương Thành rời khỏi thành phố Heidenberg ở miền Tây Nam nước Đức để tới Berlin ở phía Đông Bắc làm việc nửa năm. Anh không để lại cho Đại Vân thứ gì, chỉ có một phong thư, trong đó là một ít mark Đức, coi như là tiền thù lao cho một tháng của cô. Anh còn để lại địa chỉ hòm thư của mình.
Đại Vân dùng số tiền này tới phố người Đường để mua một số thực phẩm và đồ nghệ thuật của Trung Quốc về. Fraud vẫn vui vẻ vì sự lừa dối của cô, bởi vì anh chưa bao giờ mất công nghĩ ngợi gì về cô. Sau đó họ làm tình, trong một căn gác lửng ở tầng cao nhấy của tòa nhà cao ba tầng. Anh thở hổn hển, chảy mồ hôi, mệt mỏi và mất sức, cô thì tưởng tượng anh thành một người khác, nhưng lại cảm thấy ngượng ngập, bởi vì hai người có quá nhiều điểm khác nhau.
Đêm khuya, cô bước xuống giường, mở máy tính ra, viết một câu: “Tình yêu là bản thân của nghệ thuật, trong lòng anh có tình yêu không? Chẳng nhẽ khi anh vẽ em, chỉ coi em là công cụ thôi sao? Yêu là bệnh, đối với anh mà nói, sáng tác là quá trình trị căn bện đó.”
Một tuần sau, Đại Vân cảm thấy phần thân dưới của mình đau nhói.
Vụ án Khổng Tình Nhiên tố cáo Tiểu Liên bắt đầu phiên tòa đầu tiên vào một buổi chiều mùa hạ.
Đầu tiên là nguyên cáo nêu lại yêu cầu của mình, khi luật sư của nguyên cáo đang thao thao bất tuyệt thì Trì Vĩnh và Khổng Tình Nhiên vui vẻ ngồi nghe. Sau đó luật sư của bị cáo đưa lời phản biện, luật sư của bị cáo là do Dick mời tới.
Tuyết Phi đi tới ghế nhân chứng. Luật sư của nguyên cáo hỏi đầy ác ý:
- Xin hỏi, cô với Trì Vĩnh có quan hệ gì?
- Tôi… - Tuyết Phi hoảng hốt nhìn xung quanh, đôi mắt đen láy của cô đã không phân biệt được cuộc đấu tranh vô cùng phức tạp này rồi. Cô nói. – Là… là bạn.
- Bạn như thế nào?
- Bạn bình thường.
- Không đơn giản như thế chứ? Nghe Trì Vĩnh nói, cô với anh ấy là mối quan hệ bạn bè đã ngủ cùng với nhau. Thế thì cô nhận được chi phiếu một trăm nghìn tệ của anh ấy cho phải rất vui mới phải, thế mà cô còn không vừa lòng, còn dùng thủ đoạn để biến một trăm nghìn thành hai trăm nghìn.
- Không đúng! – Tuyết Phi yếu ớt kêu lên. Sau đó cô nói to, vội vã. – Hôm ngày 6 tháng 4, Trì Vĩnh đưa cho tôi xem tờ chi phiếu một trăm nghìn, nói là của tôi. Tờ chi phiếu đó là để ở chỗ tôi hai ngày, tôi không dám tới ngân hàng lấy, một phần vì sợ, một phần vì tôi không biết phải rút ra thế nào. Ngày 8 tháng 4, anh ấy đòi tôi tờ chi phiếu đó. Ngày 9 tháng 4, anh ấy lại đưa tôi tới nhà nhân viên ngân hàng, sau đó đặt chi phiếu vào một phong bì, ngày 9 tháng 4, anh ấy lại đưa tôi một chi phiếu hai trăm nghìn nữa, tôi không biết hai tờ chi phiếu đó có liên quan gì tới nhau, anh ấy bảo tôi mang tờ chi phiếu hai trăm nghìn đưa cho tài vụ của công ty Liên Pháp, nói là khoản nợ của công ty Hồng Đồ cho công ty Liên Pháp, thế là tôi làm theo.
Luật sư nguyên cáo hoàn toàn không quan tâm gì tới lời kể của Tuyết Phi, nói với quan tòa:
- Tôi hỏi xong rồi.
Tới lượt luật sư của bị cáo, ông nói:
- Thưa quan tòa, Tuyết Phi với Trì Vĩnh có mối quan hệ gì là chuyện riêng tư của cá nhân Tuyết Phi, hoàn toàn không liên quan gì tới vụ án này. Trong lời kể của Tuyết Phi, chúng ta rất khó có thể đưa ra kết luận, ngay cả rút tiền bằng chi phiếu thế nào cô ấy còn không biết, sao có thể thay đổi giá trị trên chi phiếu được? Đương nhiên, đây chỉ mới chứng minh được Tuyết Phi không sửa chữa, nhưng ai sửa? Thưa quan tòa, xin mời nhân chứng thứ hai.
- Được. - Quan toàn nói.
Bà Tùng Lâm xuất hiện.
Từ hồi tháng Hai, sau khi cùng Các Bình tới Thượng Hải, bà không chỉ không cảm thấy mình có địa vị quan trọng thế nào trong lòng Các Bình, ngược lại bà còn thấy mình bị người ta coi không đáng một xu. Thế nên sau ba tuần Các Bình ở lại Thượng Hải, bà Tùng Lâm bèn nói bà không về Nhật cùng cô nữa. Một mình bà thuê một căn nhà để sống, đó là một căn nhà nằm ở một nơi rất yên tĩnh, ở nơi đó, bà đã trải qua tuổi thơ của mình, giờ đây, người ta đã thiết kế lại và xây dựng thành một tòa nhà mang phong cách cũ từ trên nền của tòa nhà cũ. Trong lòng bà vẫn luôn nhớ tới con trai mình, nhưng bà cũng hơi lo lắng cho Tiểu Liên, bởi vì cuộc đối thoại lần đó của Các Bình với Khổng Tình Nhiên trong quán bar thường