Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341681

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1681 lượt.

ay trước mặt cô ấy: “Cậu lấy bài poker đi, chúng mình làm mấy ván.”
Cô ấy gạt tay tôi ra, vẫn dán mắt vào chỗ đó. Tôi quay đầu nhìn theo cô ấy, thấy ngồi chéo cách đó hai hàng ghế là một người đang nghe nhạc bằng tai nghe, tóc rất dài. . . Tôi quay đầu hỏi Chu Việt Việt: “Người đó là trai hay gái?”
Chu Việt Việt kinh ngạc nhìn tôi, giơ ngón tay thở dài: “Cậu không nhận ra anh ta là ai à? Tiểu thuyết gia trường phái tiên phong Trình Gia Mộc đó, uổng cho cái tiếng sinh viên khoa Văn của cậu.”
Tôi kiềm chế bản thân để không hỏi Chu Việt Việt trường phái tiên phong cụ thể là thế nào, quay đầu lén đánh giá người thanh niên đang nghiêng đầu ngắm cảnh ngoài cửa sổ. Tàu bắt đầu đi vào hầm, khiến góc độ và độ rõ ràng đều chỉ còn một phần. Trong nháy mắt, tàu vào hầm, tôi khẽ hỏi Chu Việt Việt trong bóng tối: “Làm sao cậu biết đó là Trình Gia Mộc, không phải người ta nói Trình Gia Mộc rất khiêm tốn sao, luôn ẩn dật, không ký tặng sách không toạ đàm cũng không đăng ảnh mình lên blog. . .”
Chu Việt Việt ngắt lời tôi: “Cậu có thể không tin sự khôn ngoan và sức mạnh của các phương tiện truyền thông, nhưng không thể không tin sự khôn ngoan và sức mạnh của cộng đồng tianya.cn. Lần trước trên tianya.cn có topic “Nhà văn đẹp trai”, không biết tên biến thái nào kiếm được một tấm hình của Trình Gia Mộc, vì thế nên ai nấy đều kinh ngạc, cũng vì thế mà mình mới ấn tượng, đúng là rất đẹp trai, nhìn có nét giống Fujiki Naohito(1) hồi trẻ.”
Chu Việt Việt tiếp tục bày tỏ cảm xúc về nhà văn đẹp trai. Kỳ thật vừa rồi quan sát vẫn chưa được rõ ràng cho lắm, ngoại hình Trình Gia Mộc xuất sắc đến mức độ nào tôi chưa được rõ, nhưng trải qua sự vùi dập hết lần này đến lần khác của các nhà văn nữ, quần chúng đã khoan dung rộng rãi hơn khi đánh giá nhan sắc các nhà văn.
Tôi nhớ năm ngoái có đọc một cuốn tiểu thuyết của Trình Gia Mộc, viết về một cô bé có tài đam mê hội họa. Cô bé đó có một người bạn trai là thanh mai trúc mã, hai người sống ở một thị trấn nhỏ ven biển, sáng đến trường, tối làm bài tập, cuối tuần đi học thêm, vất vả học hành. Tất cả mọi người đều chờ mong luồng gió giảm nhẹ áp lực cải cách giáo dục có thể thổi đến thị trấn nhỏ này, trong cảnh trông mòn con mắt, lại nhận được tin dữ thi cao đẳng theo hình thức 3+ và 1+ (3+ là ba môn Văn Toán Tiếng Anh bắt buộc, 1+ là Vật lý, Hóa học, Sinh học, Lịch sử, Địa lý, Chính trị, các trường sẽ tùy vào chuyên môn và nhu cầu để chọn một trong số sáu môn đó). Cha mẹ cô bé nghiên cứu cẩn thận kỳ thi cao đẳng suốt hai năm, sau đó lại nghiên cứu thành tích của cô bé, cảm giác cô bé chỉ có thể thi vào Học viện mỹ thuật S, vì thế mời riêng một giáo viên mỹ thuật đến kèm riêng tại nhà. Thầy giáo dạy kèm kia là con trai một người bạn của mẹ cô bé, là một họa sĩ trẻ tuổi. Cô bé học vẽ cùng thầy giáo trẻ, ít gặp người bạn trai thanh mai trúc mã, người bạn trai đó lại ngày một thân thiết với một cô bé khác, thậm chí còn hẹn sẽ cùng vào một trường đại học. Cô bé nữ chính không thể tha thứ, cảm thấy tổn thương sâu sắc, vì chuyển dời sự chú ý của bản thân, cô bé điên cuồng vẽ tranh, điên cuồng học vẽ với thầy giáo trẻ, sau đó nảy sinh tình cảm mập mờ với thầy giáo này. Nhưng việc đó không thể có kết quả tốt, cô bé không thể chịu đựng việc mình có ý nghĩ thiếu đạo đức với thầy giáo, luôn tự áp lực bản thân. Cậu bạn trai thanh mai trúc mã dần nhận ra người cậu muốn vào cùng một trường đại học không phải cô bé mới quen, lại quay lại với cô bé nữ chính, hy vọng cô bé hiểu và bỏ qua. Để ngăn bản thân lạc bước quá xa trên con đường vô đạo đức, cô bé nữ chính thử đón nhận tình cảm của cậu bạn trai cùng tuổi, nhưng do không vượt qua được chướng ngại trong lòng, hai người cứ tan rồi lại hợp. Thầy giáo trẻ vẫn là thầy giáo trẻ, nhưng đồng thời cũng là một bức tường chắn giữa hai người. Rốt cục có một ngày, thầy giáo trẻ rời khỏi thị trấn nhỏ, cô bé nữ chính dõi mắt nhìn thầy giáo trẻ ra đi, lòng do dự không bỏ được, nhưng lại không nói lời nào để giữ thầy giáo trẻ lại. Cô bé nữ chính và bạn trai dần quay lại những tháng ngày bình tĩnh trước kia, thậm chí còn nếm trái cấm, cô bé có thai, hai người vừa lo lắng lại vừa hưng phấn, như thể bóng ma của thầy giáo trẻ đã tan thành mây khói. Nhưng đúng vào lúc này, tin báo tử của người kia bất ngờ gửi đến từ bên kia đại dương, ngày hôm sau, cô bé nữ chính cũng mất tích. Bạn trai cùng tuổi cho rằng đó là một vụ mất tích có kế hoạch, cho rằng cô bé nữ chính kia vẫn chưa bao giờ quên được thầy giáo trẻ mà cô bé chưa bao giờ nói tiếng yêu, nhưng ba ngày sau, cảnh sát đến nhà cô bé, mang đến tin cô bé nữ chính đã chết trong một vụ giết người. Câu truyện dừng ở đó, không ai khẳng định được, vào giây phút cuối cùng của cuộc đời, rốt cuộc là cô bé nữ chính yêu người bạn trai cùng tuổi hay là yêu thầy giáo trẻ.
Tiểu thuyết đó tên là “Cô bé váy đỏ”, là tiểu thuyết mới xuất bản năm ngoái của anh ta, cách xuất hiện rất khiêm tốn, trên cơ bản không tuyên truyền rầm rộ, văn phong không lạnh nhạt sắc bén, thay vào đó là sự tình cảm chân thành, đầu sách còn có hai