Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341669

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1669 lượt.

ểu chuyện, không thể gọi muộn hơn chút sao, đúng là dụng tâm hiểm ác, mong kẻ đó sặc nước cống chết đi. . .”
Chu Việt Việt muốn nói lại thôi hồi lâu, rốt cục đành chặn lời Nhạc Lai: “Cái … cuộc điện thoại không hiểu chuyện kia, có thể. . . là mình gọi. . .” Nói xong dường như nhớ ra gì đó, chỉ vào tôi: “Nhưng không liên quan tới mình, là cô ấy bất cẩn rơi xuống nước, mình đâu phải là không hiểu chuyện, mình chỉ là sốt ruột mới gọi cú điện thoại đó, lời nguyền rủa của cậu không thể báo ứng lên đầu mình nha.”
Tôi vội vàng tỏ rõ lập trường: “Mình cũng không liên quan, mình còn chưa kịp biết chuyện gì đã rơi, lời nguyền rủa kia cũng không thể báo ứng lên mình, mình cảm thấy. . .” Còn chưa nói hết, đã bị cất lời: “Không liên quan với em thì liên quan với ai?”
Tôi quay đầu nhìn, Tần Mạc đứng ở cửa, tay cầm cặp lồng giữ nhiệt. Nhạc Lai ngẩn người, rõ ràng đầu đuôi thì ra vẻ hiểu rõ cười một tiếng.
Tần Mạc vừa đặt cặp lồng giữ nhiệt xuống vừa nói: “Hình như mọi người đang nói về báo ứng gì đó, muốn báo ứng lên người Tống Tống sao?”
Không gian lặng phắc năm giây, Chu Việt Việt méo mó đau khổ nói: “Không, tôi đang nói báo ứng kia … lên người tôi là được.”
Tần Mạc nhíu mày.
Tôi nhìn Chu Việt Việt: “Thật khổ cho cậu.”
Tần Mạc cười ra tiếng, cúi người cài chăn cho tôi: “Em đúng là được voi đòi tiên .”
Nhạc Lai che miệng cười, tôi cảm thấy mặt mình hơi nóng, nhìn ngón tay thon dài của Tần Mạc cài chăn, nóng càng thêm nóng, đang muốn nói lại bị Chu Việt Việt phá rối, Chu Việt Việt nói: “Lâm Kiều?” Lòng tôi thất thần, đúng là âm hồn không tan.
Thật sự thì tôi không thấy được hắn, Tần Mạc đứng chắn trước mặt tôi, tôi cũng không thể vì muốn nhìn hắn mà đẩy Tần Mạc ra, chỉ nghe thấy giọng hắn vang lên hiu quạnh: “Đêm nay tôi trực, thuận đường đến nhìn xem Nhan Tống khá hơn chưa.”
Tần Mạc nắm tay của tôi, xoay người gật đầu nói: “Làm phiền bác sĩ Lâm phải lo lắng.”
Lâm Kiều ừ hữ, không nói gì nữa.
Tiếng bước chân trống rỗng từ cửa đến hành lang, Tần Mạc nắm tay tôi thật chặt, một hồi lâu quay đầu nói: “Tay em không phát triển ah, sao lại nhỏ vậy?”
Trải qua những chuyện như rơi xuống nước, khóc một hồi rồi lại ngủ một giấc, bỗng nhiên cảm giác thoải mái hơn rất nhiều, hơn nữa vừa nhìn đến thấy Tần Mạc, lòng liền cảm thấy ấm áp, mặc dù cảm giác khác xa sự chua xót của mối tình đơn phương hồi cấp ba, nhưng theo nghiên cứu tiểu thuyết tình yêu từ cổ chí kim, không người đả thông tôi vẫn biết đấy là yêu, có lẽ vẫn đang trong giai đoạn nảy sinh, nhưng theo thời gian nhất định sẽ phát triển thành một cây đại thụ. Tôi cảm giác bản thân vẫn hoài nghi rất nhiều, nhưng Tần Mạc nói anh sẽ không buông tôi ra. Đúng lúc tôi chật vật khó khăn nhất, anh bỏ công bỏ việc đến chìa tay với tôi, đối với tôi mà nói ‘cảm động’ không đủ để diễn tả nữa. Thích thành yêu là biến đổi từ lượng đến chất, tôi vốn thích anh, đáng lẽ có thể thích nhiều hơn, lại bị Hàn Mai Mai phá rối làm biến đổi cả lượng lẫn chất. Tôi nghĩ, tôi và Tần Mạc thế này, coi như là chính thức bắt đầu nói chuyện yêu đương đi. Nhưng tối hôm đó suy nghĩ kĩ càng xong, tôi cũng không định nói thẳng với anh ấy luôn, chủ yếu ở chỗ bốn ngày sau chính là sinh nhật của anh, tôi không có tiền mua một món quà đắt giá, không thể làm gì khác hơn là giữ câu nói quan trọng đó lại, đến ngày sinh nhật anh thì tự nói với anh. Đây là triết học của kẻ bình dân.
Hàng cây trước nhà đồng loạt trút lá, mùa đông tiến đến từng bước từng bước một, nhiệt độ cũng càng ngày càng thấp.
Khi tôi đang suy nghĩ không biết nên làm sinh nhật cho Tần Mạc thế nào, hoạt động chọn sinh viên lên miền núi làm nghĩa vụ khiêm tốn kết thúc. Chúng tôi chẳng hề biết gì, quá trưa ngày hôm đó nhận được thông báo, nói tôi và Chu Việt Việt đạt điểm cao trong cuộc lựa chọn này, vinh quang trở thành hai giáo viên trong số hai trăm người đăng ký. Hoạt động lần này kéo dài một tuần, ban tổ chức xếp tôi dạy Ngữ văn, Chu Việt Việt dạy môn Lịch sử. Tôi nghe tin đó xong băn khoăn rất lâu, Chu Việt Việt biết được tin tức xong thì cảm thán: “Không làm gì khác được, cạnh tranh vốn tàn khốc, đây là vấn đề chọn lọc tự nhiên, thời đại phải đấu tranh sinh tồn.” Tần Mạc nhìn quyết định nói: “Em dạy Ngữ văn tạm thời không bàn, nhưng Chu Việt Việt đi dạy Lịch sử. . . Hai người định hãm hại thiếu niên nhi đồng vùng núi ah?” Chu Việt Việt gián tiếp nghe được câu đánh giá đó của Tần Mạc, ngồi suy tư đau khổ dưới tượng Mao chủ tịch ở quảng trường rất lâu.
Ngày xuất phát là ngay sau hôm sinh nhật Tần Mạc, hôm sinh nhật anh đưa tôi đi mua đồ dùng cá nhân, hoàn toàn không nhắc đến chuyện hôm đó là sinh nhật bản thân.
Tôi gửi Nhan Lãng đến nhà Chu Việt Việt, tự cho đó là một quyết định anh minh, nhưng khi xào rau lại phát hiện nhà hết xì dầu, đến lúc đó mới phát hiện tầm quan trọng của Nhan Lãng. Vốn định gọi điện thoại để Tần Mạc mua một chai xì dầu, móc điện thoại ra mới nhớ bữa cơm này là quà sinh nhật cho anh ấy, muốn anh ấy ngạc nhiên, suy nghĩ một hồi lâu, lại lặng lẽ nhét điện thoại di động vào túi,


XtGem Forum catalog