Tác giả: Đường Thất Công Tử
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341666
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1666 lượt.
ớc đấy. Em rồi cái gì anh?”
Tôi nhìn quanh: “Không có gì hết, không nghe thấy thì bỏ đi.” Rõ ràng nghe thấy mà lại bắt tôi nhắc lại, thật sự quá vô sỉ .
Anh không nói gì, chỉ cười một tiếng, lẳng lặng nhìn tôi chăm chú, trong đôi mắt đen láy chợt như gợn sóng. Tôi giả vờ bình tĩnh, lấy tay đẩy anh: “Anh lui lại đi, cho em xuống.”
Anh không những không lui lại, còn như cảm thấy rất thú vị mà lấn thêm. Tôi trơ mắt nhìn môi anh hạ xuống, nhưng đích đến không phải môi tôi mà là cổ. Hai giây bất động, anh khác hẳn trước kia, không chút âu yếm dịu dàng, lập tức cắn mút mạnh mẽ, tôi ngửa đầu rên một tiếng, người như bốc hỏa.
Tay của anh lần vào áo len, da thịt chạm nhau, đầu ngón tay nóng bỏng, môi anh chuyển từ cổ lên cằm, rồi đến khóe môi, liếm hôn từng chút từng chút một, tôi cảm thấy lòng rất hoảng hốt, rất muốn đụng chạm, lại không thể như ý. Anh cắn môi tôi, giọng khàn khàn: “Muốn tôi sao?”
Đầu tôi nhão như hồ, đưa tay ôm vai anh theo bản năng: “Muốn. . .”, cho đến khi hai tay anh cởi khuy sau lưng tôi, tôi mới tỉnh được ra, vội vàng lắc đầu: “Đừng.”
Anh không để ý đến tôi, tay vẫn cởi khuy. Tôi căng thẳng: “Em nói đừng rồi, sao anh không chịu tôn trọng em.” Anh hôn vành tai tôi trấn an: “Đừng sợ.” Hai tay phối hợp xoa nhẹ lưng tôi.
Tôi bật khóc: “Không phải em sợ, mấu chốt là em đến kỳ, đừng nói là anh muốn chiến đấu trong vũng máu. . .”
Tần Mạc dừng tay, một hồi lâu chán nản nói: “Đến thật không đúng lúc.”
Bánh Trứng, tám năm không gặp
♥♥♥
Sáng sớm hôm sau, bầu trời u ám, Tần Mạc kéo rèm cửa xem xét hồi lâu, bèn nhét thêm hai cái ô vào hành lý của tôi. Đêm ngủ tôi đạp chăn, sáng dậy mũi hơi nghẹt, bị anh phát hiện, lại cau mày nhét thêm một túi thuốc to khủng bố vào hành lý. Túi thuốc đấy nhãn toàn ghi tiếng Anh, khiến người ta không biết hướng dẫn sử dụng thế nào. Khi ăn sáng anh ý thức được vấn đề đấy, lại lấy giấy bút dịch hết hướng dẫn sử dụng ra tiếng Trung, ra đến cửa lại nói cho tôi nghe thuốc nào ngày uống mấy lần, bắt tôi nhắc lại không sai, mới gật đầu lấy xe đưa tôi ra ga.
Tôi đang cài dây an toàn, Tần Mạc nổ máy, đột nhiên dừng lại quay đầu hỏi tôi: “Em đã mang nước ngâm kính sát tròng chưa?”
Tôi vội vàng nhảy xuống xe quay đầu đi lấy nước ngâm kính sát tròng.
Vội vã chui vào xe, Tần Mạc khoanh tay trước ngực dựa cửa xe: “Sữa rửa mặt?” Tôi nghĩ rồi gật đầu, anh xoay người mở cửa xe, lơ đãng nói: “Nhà quê chắc là lạnh lắm, mang găng tay chưa?”
Chu Việt Việt đang rụt cổ ngồi cùng Nhan Lãng trong sảnh chờ của nhà ga. Nhan Lãng chưa hết ngày nghỉ bệnh, không muốn đến trường đi học ngay, biết tôi lên núi làm giáo viên nghĩa vụ, liền đòi đi theo để trải nghiệm cuộc sống. Tần Mạc đưa nó tới bệnh viện kiểm tra sức khỏe, bác sĩ nói nó rất khỏe, đã có thể thực hiện các cuộc hành trình ngắn dài, hơn nữa thiếu niên nhi đồng được mở rộng tầm mắt nhiều có lợi cho sự trưởng thành tâm lý, đi theo tôi làm nghĩa vụ chỉ có lợi không có hại. Tần Mạc không phản đối cũng không đồng ý, hội sinh viên thì thấy mang theo một đứa trẻ như nó càng thể hiện được tính nhân văn và tinh thần tương thân của hoạt động, không chỉ không phản đối mà còn miễn phí tiền tàu xe cho Nhan Lãng. Chu Việt Việt thấy không hưởng thì mất quyền lợi, không chiếm thì hội sinh viên cũng sẽ cầm đi nhậu nhẹt ăn uống, chuyện như vậy kiên quyết không thể để phát sinh, tôi và cô ấy tư tưởng lớn gặp nhau. Nhan Lãng thì chỉ cần không mất tiền là được, nó cảm thấy rất hào hứng, tôi và Chu Việt Việt cũng thật hào hứng, trên cơ bản ai nấy đều vui sướng lên tàu. Chỉ có một mình Tần Mạc là nhăn mặt nhíu mày, khi tàu chuyển bánh, anh huơ huơ di động với tôi, tôi suy nghĩ một lát, hiểu được ý của anh, bèn móc di động ra xem, mới biết là có tin nhắn: “Nhớ sạc điện thoại, đừng để tôi gọi cho em không được.”
Tàu chuyển bánh chầm chậm, quay đầu nhìn lại, cho dù tốc độ có vẻ đều và chậm, nhưng thật ra tàu đã đi xa, thành phố C chìm trong khói mù, Tần Mạc đứng ở sân ga chỉ còn là một bóng dáng mơ hồ. Trong ký ức tôi hình như cũng từng có cảnh ly biệt thế này, nhưng tôi nghĩ thật lâu, chỉ cảm thấy kỉ niệm đầy tính văn nghệ như thế, một đời được trải nghiệm một lần đã là hiếm có khó tìm lắm rồi, còn trải qua hai lần thì thật là không tưởng. Quá nửa là do xem phim truyền hình Đài Loan hoặc Hàn Quốc, bị ấn tượng bởi một trường đoạn tương tự, là do thời gian quá dài, ấn tượng thì còn, mà hình ảnh đã phôi phai.
Tàu nhanh chóng ra khỏi thành phố C, ngoài cửa sổ, những nhà xưởng đen tuyền vụt qua trước mắt chúng tôi.
Nhan Lãng ngồi bên cạnh tôi bắt đầu buồn ngủ. Lúc gửi nó đến nhà Chu Việt Việt, tôi quên đưa khăn quàng cổ, lúc ở ga Tần Mạc có tháo khăn quàng cổ của mình quàng cho nó, nhưng khăn của anh quá dài, phải quấn mấy vòng mới hết, cổ Nhan Lãng bị quấn như một con quay ngược. Nhan Lãng co người lại ngủ thiếp đi.
Chu Việt Việt ngồi đối diện tôi, hoàn toàn không nhìn tôi và Nhan Lãng, ánh mắt cứ dán vào một chỗ nào đấy.
Tôi quơ quơ t