Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342354
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2354 lượt.
không mong chờ gì cả, mà chỉ mong ông nói được lời an ủi cậu ấy, để cậu ấy cảm nhận được rằng những năm tháng vừa qua đáng để sống! Tôi không biết sau này ông sẽ thế nào, tôi cũng không biết Đình Đình rồi sẽ thế nào, nhưng tôi mong ông làm được việc mà một người đàn ông nên làm! Cho đù chỉ là nói với Đình Đình một câu chân tình! Hồi nhỏ tôi vô cùng sùng bái ông, tôi cảm thấy ông là đại trượng phu đầu đội trời chân đạp đất! Tôi mong rằng sau này tôi cũng vẫn sẽ nghĩ như vậy, tôi có thể nói với người khác rằng tôi có một người anh em rất gấu! Ông ta đã từng đánh nhau, từng đi phiêu bạt kì hồ, mọi tội lỗi ông ta đã phải chịu, nhưng ông ta vẫn như vậy!”.
Trần Tầm giơ ngón tay trỏ lên trước mặt Bạch Phong, Bạch Phong nhìn tay cậu và bật khóc.
Trần Tầm liền thở dài, cậu cầm giấy note của khách sạn rồi viết gì đó và ném cho Bạch Phong nói: “Đây là số điện thoại của tôi và Đình Đình, có việc gì thì tìm bọn tôi, tôi không làm phiền ông nữa, bye bye!”.
Trần Tầm xuống dưới, cả đám đưa Ngô Đình Đình về căn phòng nhỏ của Đường Hải Băng, trên đường đi Ngô Đình Đình không nói câu nào, cô cũng không khóc nữa mà chỉ thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa xe.
Tối đến mọi người đều ở lại, Trần Tầm canh chừng cô ở chiếc giường trong phòng trong. Ngô Đình Đình nắm tay Trần Tầm nói nhỏ: “Tớ thấy chuyện trọng đại nhất đã qua rồi, thật đấy, tớ không buồn lắm”.
“Ngoan nào”. Trần Tầm nắm chặt tay cô nói: “Sau này cố gắng sống cho tốt, bọn mình mới 19 tuổi, cuộc đời còn dài lắm”.
“Nhưng sao tự nhiên tớ lại cảm thấy mình già đi nhỉ…”. Ngô Đình Đình sụt sịt nói.
“Ngốc ạ, đến 89 tuổi mới được gọi là già!”. Trần
Tầm xoa đầu cô nói: “Thôi ngủ đi!”.
“Ừ!”. Ngô Đình Đình dựa vào lòng Trần Tầm, vừa khóc vừa nhắm mắt lại.
Còn Trần Tầm không tài nào ngủ được, lần đầu tiên cậu cảm nhận được sự tàn nhẫn của tuổi trẻ và cái giá của sự ngờ nghệch, cái gọi là thời gian trôi qua như nước chảy, không phải ai cũng chấp nhận được cái giá đó.
Hơn hai giờ đêm, điện thoại của Ngô Đình Đình có tín nhắn, cô mở máy ra xem, là một tin nhắn. Một số là bắt đầu bằng số 1390 nhắn tin:
Cảm ơn em, chúc em hạnh phúc.
Ngô Đình Đình nhìn một hồi lâu, mãi cho đến khi đã khắc mấy chữ này vào trong tim, mới lặng lẽ bấm nút xóa.
Màn hình lóe sáng, sau đó tất cả đều tối đen trở lại.
Trong lúc cuộc gặp gỡ đầy kịch tích Ngô Đình Đình và Bạch Phong diễn ra, Phương Hồi đang lặng lẽ cùng Lâm Gia Mạt trải qua ngày sinh nhật lần thứ 19 của mình.
Một ngày một đêm Trần Tầm không liên hệ với cô, Phương Hồi ngồi trong kí túc xá nhìn cuốn lịch được khoanh tròn, không chịu được nỗi cô đơn bèn gọi Lâm Gia Mạt ra.
“Quên cả sinh nhật của cậu, đúng là quá đáng thật”. Lâm Gia Mạt cau mày nói: “Người nào mà quan trọng như vậy? Cả đêm không quay về?”.
“Cô bạn chơi với anh ấy từ nhỏ, mối tình đầu”. Phương Hồi bình thản đáp.
“Chắc không phải đâu!”. Lâm Gia Mạt đập đôi đũa xuống bàn nói: “Thế mà cậu dám để cậu ấy đi hả? Lại còn cả đêm không về nữa? Không phải tớ nhiều lời đâu Phương Hồi ạ, tớ cảm thấy nhiều lúc thực sự cậu không phân biệt được cái nào quan trọng, cái nào không quan trọng! Bình thường cậu ta không gọi điện thoại, không nhắn tin, mùng 1-10 viết thiếu hai lá thư email cho cậu, cậu cứ băn khoăn mãi. Đến bây giờ cậu ta đi tìm người yêu cũ, ngay cả sinh nhật cậu cũng chẳng thèm đoái hoài thì cậu lại bình thản, rốt cuộc là cậu nghĩ gì hả?”.
“Tình cờ gặp thôi. Tớ cũng không biết là ai, hình như đợt tập quân sự hát đối với nhau, rất sôi nổi. Hôm đó tớ nhìn thấy bọn họ đi ăn cùng nhau, cậu có biết không, vẻ nói chuyện say sưa của Trần Tầm rất cuốn hút, chỉ tiếc rằng tớ chỉ phát hiện ra điều này khi anh ấy nói chuyện với người con gái khác”.
“Tớ biết con bé đó, khoa tài chính, tên là Thẩm Hiểu Đường, xinh lắm”. Lâm Gia Mạt nghĩ một lát rồi nói: “Nhưng bọn họ đi ăn với nhau đâu có nói lên được điều gì! Cậu đừng nghĩ quẩn!”.
“Nếu cậu cũng được chứng kiến thì cậu sẽ biết không phải tớ nói linh tinh, tớ không thể miêu tả được cảm giác đó”.
“Thế thì cậu nên đi hỏi cậu ấy!”.
“Thôi cứ đợi Trần Tầm chủ động nói với tớ, có lẽ đến ngày anh ấy chủ động nói về Thẩm Hiểu Đường thì cũng là ngày tớ phải nói lời chia tay rồi…”. Cuối cùng, Phương Hồi không thể bình thản nói chuyện được nữa, nước mắt lăn dài xuống má cô và rơi xuống, để lại một vũng nước nhỏ trên tấm khăn tài bàn nilon.
“Đừng khóc nữa! Đang sinh nhật khóc làm gì! Nào, bọn mình cạn li! Để mọi chuyện buồn biến hết!”. Lâm Gia Mạt nâng li lên nói.
Phương Hồi quệt nước mắt, gật đầu hỏi: “Ừ! Không nhắc đến Trần Tầm nữa, cậu thế nào? Bây giờ không phải ngày nào cũng được gặp cậu, có liên hệ gì với Tô Khải, Triệu Diệp không?”.
Lâm Gia Mạt cười buồn nói: “Đợt mới vào học, Tô Khải còn hay viết thư cho tớ, có giai đoạn tớ còn tưởng có thể bọn tớ vẫn còn hi vọng, nhưng sau đó thư từ cũng thưa dần. Gần đây anh ấy viết thư nói là đã có người yêu mới học cùng trường. Cuối cùng anh ấy vẫn không đợi được Trịnh Tuyết, trước