Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342357
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2357 lượt.
nét mặt Ngô Đình Đình liền lộ rõ vẻ vui mừng, cô buông tay ra nhìn Trầm Tầm và nói với giọng mừng rỡ: “Được rồi được rồi! Tớ sẽ sang cổng khách sạn International đợi đây!”.
“Giờ là mấy giờ rồi! Đợi gì mới được chứ! Kể cả là cậu ta thì người ta cũng phải ngủ! Cậu về đi đã, ngày mai quay lại!”. Trần Tầm kéo cô nói.
“Tớ không về! Nhỡ tối đến cậu ấy bỏ đi thì sao? Tớ sẽ đợi!”. Ngô Đình Đình giằng ra khỏi tay Trần Tầm nói: “Nếu các cậu cảm thấy phiền thì các cậu về trước đi! Tóm lại là tớ cũng không về đâu”.
“Cậu nói gì vậy! Làm sao bọn tớ để cậu ở đây một mình được!”. Đường Hải Băng thở dài nói: “Đằng nào thì tớ đang ở một mình, ngày mai xin nghỉ không đi làm nữa, tớ đợi cùng cậu! Trần Tầm về trường học đi! Tôn Đào ông định thế nào! Nếu mai có việc thì ông cũng về đi!”.
“Ngày mai tôi chỉ có môn kinh tế chính trị và lí thuyết quân sự, không đi học cũng không sao, tôi cũng ở đây trực!”. Trần Tầm nói.
“Tôi vừa thuê một cái quầy trong vườn bách thú, chuyên bán quần áo, vẫn chưa chính thức khai trương, tôi cũng không có việc gì!”. Tôn Đào ôm Dương Tình nói: “Hay là em về nhà trước đi?”.
“Em không về đâu, nếu người đó là Bạch Phong thật thì em cũng muốn xem thế nào! Đó là thần tượng của em hồi nhỏ”. Dương Tình cười nói.
Ngô Đình Đình liền nhìn bọn họ một lượt, miệng mếu xệch như sắp khóc, Trần Tầm liền kéo đầu cô vào lòng mình nói: “Thôi đừng khóc nữa, lát nữa gặp Bạch Phong tha hồ mà khóc! Khóc cho vơi hết mọi nỗi ấm ức từ bấy lâu nay cho cậu ấy xem!”.
“Ừ!”. Ngô Đình Đình gật đầu liên hồi đáp.
Mấy đứa tìm một chỗ trước cổng khách sạn International rồi ngồi xuống, lúc đầu còn hào hứng coi, về sau vừa lạnh vừa đói không chịu được nữa. Tôn Đào ôm Dương Tình trong lòng ngủ thiếp đi, Đường Hải Băng hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác, cũng díp hết mắt lại. Trần Tầm và Ngô Đình Đình khoác một chiếc áo dựa vào nhau, Ngô Đình Đình nhìn khách sạn International cao sừng sững hỏi: “Trần Tầm, cậu buồn ngủ không?”.
“Không buồn ngủ lắm”.
“Tớ cũng vậy… cứ nghĩ đến việc được gặp Bạch Phong, cho dù chỉ là người giống cậu ấy, tim tớ lại đập thình thịch, không thể ngủ được”. Ngô Đình Đình lấy tay đỡ ngực nói.
“Nếu đúng là Bạch Phong thì sau khi gặp, cậu sẽ nói gì với cậu ấy đầu tiên?”. Trần Tầm kéo áo cho cô hỏi.
“Tớ cũng không biết… tớ chưa nghĩ, cậu bảo tớ nên nói gì? Lâu lắm không gặp? Anh sống thế nào? Anh vẫn khỏe chứ?”. Ngô Đình Đình cau mày nói: “Sao tớ cảm thấy cứ giả tạo thế nào ấy nhỉ!”.
“Không, rất đậm đà tình cảm, trong phim ảnh, nam chính nữ chính lâu ngày gặp lại đều nói thế mà!”
“Nhưng cậu nghĩ tớ là nữ chính ư?” Ngô Đình Đình cười nói: “Thực ra câu đầu tiên mà tớ cần hỏi sau khi gặp anh ấy là anh còn nhớ em là ai không?”.
“Đừng nghĩ quẩn nữa”. Trần Tầm che mắt cô nói: “Chợp mắt một lúc đi, nếu không ngày mai mắt thâm xì đó, kể cả Bạch Phong có nhớ cậu thì cũng không nhận ra được, để tớ thức theo dõi cho”.
“Ừ”. Ngô Đình Đình ngập ngừng một lát rồi lại nói tiếp: “Cậu tưởng tớ còn có mơ ước gì cao xa ư? Tớ chỉ muốn gặp trực tiếp để nói với anh ấy rằng, anh ấy không giết người, có thể sống một cách quang minh chính đại trên thế gian này”.
Trần Tầm cảm thấy lòng bàn tay mình đã ướt, cậu ôm chặt cô gái trong lòng mình, ngửa mặt lên bầu trời đêm không nhìn thấy sao của Bắc Kinh và thở dài.
Bọn họ đợi đến tận hơn 10 giờ sáng ngày hôm sau, cuối cùng người nhìn rất giống với Bạch Phong đó đã xuất hiện. Cậu ta đi ra cùng với một người đàn ông nhìn rất sang trọng, một chiếc Mercedes đỗ trước cổng, cậu mở cửa ô tô cho người đàn ông đó rồi cười tiễn ông ta lên xe. Dưới ánh nắng, nhìn cậu hơi xanh xao, mặc dù mặc bộ quần áo khá đắt tiền, kiểu tóc, diện mạo đều có sự thay đổi lớn, nhưng Ngô Đình Đình vẫn nhận ra ngay.
Người đó chính là Bạch Phong.
Ngô Đình Đình liền đứng bật dậy và bước về phía cậu ta, cú vận động mạnh sau một đêm dài chầu chực đã khiến mắt cô hoa lên, nhưng cô vẫn cố mở mắt, nhìn chằm chằm vào Bạch Phong, sợ cậu lại biến mất lần nữa. Sau khi bước vào sảnh lớn cô mới đuổi theo Bạch Phong, cậu không phát hiện ra Ngô Đình Đình đang đi theo mình, mà chỉ bước vào thang máy như bước vào khu nhà ở của minh.
“Bạch Phong…”. Ngô Đình Đình gọi nhỏ.
Bạch Phong giật mình đứng lại, nhưng cậu không ngoảnh đầu lại mà rảo bước nhanh hơn.
Mấy đứa lên tầng, hành lang rất yên tĩnh, cả đám cũng không dám lên tiếng mà chỉ đứng trong thang máy. Trần Tầm quay sang nói với Đường Hải Băng: “Bọn mình đừng canh chừng ở một tầng, một là mục tiêu quá lớn dễ bị người của khách sạn đuổi ra ngoài, hai là chưa chắc Bạch Phong đã ở tầng này, có khi cậu ta lại sợ bọn mình bám đuôi nên cố tình đỗ thang máy ở tầng này, sau đó lên tầng khác hoặc xuống tầng khác. Thôi thế này vậy, Hải Băng lên tầng 13, Dương Tình lên tầng 11, tất cả đều canh chừng ở cổng thang máy, Tôn Đào đứng đợi ở cổng, tôi và Đình Đình ở đây. Bọn mình liên lạc với nhau qua điện thoại, chỉ cần nhìn thấy cậu ta là chặn lại, sau đó gọi điện tho