Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342355
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2355 lượt.
ại ngay cho tôi!”.
“Nhà ngươi ranh ma thật! Nghĩ đến tất cả mọi tình huống! Thôi được, cứ như thế nhé! Mọi người chia nhau hành động đi!”. Đường Hải Băng vỗ vai Trần Tầm nói.
Cả bọn lần lượt vào vị trí Trần Tầm đã phân công, Ngô Đình Đình đứng run rẩy cạnh thang máy, Trần Tầm đỡ cô nói: “Không đứng vững được nữa à? Sáng ra cậu cũng chẳng ăn gì, không biết còn phải đợi bao lâu nữa!”.
“Trần Tầm… tớ nói chuyện với anh ấy rồi…”. Ngô Đình Đình túm chặt cậu và khóc: “Tớ được nói chuyện với anh ấy thật rồi”.
“Được rồi, tớ biết rồi, cậu ta thế nào, có thay đổi gì không?”. Trần Tầm dựa vào cạnh cô hỏi.
“Có… đẹp trai hơn trước”. Ngô Đình Đình vừa quệt nước mắt vừa trả lời.
“Hê! Sao cậu si tình vậy?”. Trần Tầm trều môi nói.
“Thật mà, đẹp trai hơn cả cậu! Như ngôi sao điện ảnh vậy! Nhìn rất giống Cổ Long! Hiện anh ấy đang làm ăn, chắc chắn rất giàu có! Cậu coi con xe mà anh ấy tiễn người đàn ông đó lên! Mercedes E320 đúng không? Tớ có cảm giác rằng thời gian đầu anh ấy ẩn danh ở một thành phố khác, sau đó đi lên bằng hai bàn tay trắng”.
“Lúc này đây người tình thanh mai trúc mã là cậu đã xuất hiện, nói với Bạch Phong rằng cậu ta không phạm tội giết người. Cậu ta mừng đến phát khóc và xin cầu hôn với cậu, sau đó bọn cậu tay trong tay bỏ qua giai đoạn xã hội chủ nghĩa và đi thẳng lên chủ nghĩa cộng sản! Mùa hè thì sang Hawaii nghỉ mát, mùa đông thì sang Thụy Sĩ trượt tuyết, bận thì kiếm ít tiền, nhàn rỗi thì sinh vài đứa con. Tất cả những cảnh được miêu tả trong tiểu thuyết ngôn tình đều được các cậu biểu diễn một lần! Chỉ có tình tiết cặp bồ với người thứ ba là không xuất hiện, những cái khác các cậu thích làm gì thì làm, cậu xem ý tưởng của tớ có hợp với khẩu vị của cậu không?”.
“Thôi đi ông!”. Ngô Đình Đình đánh Trần Tầm một cái, hai má đỏ bừng.
Nhưng thời gian chờ đợi dài hơn so với những gì họ tưởng tượng rất nhiều, mãi đến tận năm giờ chiều, Bạch Phong mới ra khỏi phòng ở tầng 12, khi nhìn thấy Trần Tầm và Ngô Đình Đình ôm bộ mặt tiều tụy đang đứng đợi ở cửa thang máy, cậu ta đã không giấu nổi vẻ sững sờ.
“Bạch Phong, ông vô tình quá! Anh em đợi ông gần 24 tiếng đồng hồ rồi!”. Trần Tầm bước đến vỗ cậu ta một cái nói, còn Ngô Đình Đình thì chỉ đứng sau Trần Tầm và nhìn Bạch Phong không chớp mắt.
“Chỉ có hai đứa cậu thôi hả?”. Bạch Phong bình thản tránh tay Trần Tầm hỏi.
“Đường Hải Băng và hai đứa kia đang ở dưới, tôi nhắn tin đây. Yên tâm, toàn người nhà cả mà!”. Trần Tầm ngại ngùng đút tay vào túi đáp.
Bạch Phong đưa mắt nhìn bốn xung quanh với vẻ thận trọng rồi quay sang nói: “Vào phòng tôi nói chuyện, đừng đứng ở đây nữa!”.
Trần Tầm và Ngô Đình Đình liền theo Bạch Phong vào phòng, căn phòng không giống với phòng khách sạn lắm, nhìn như căn hộ cho gia đình ở, có thể nhận thấy cậu ta đã ở đây một thời gian dài. Trần Tầm và Ngô Đình Đình ngồi xuống ghế sofa, Bạch Phong cởi áo khoác, để lộ ra chiếc áo T-shirt đen bó sát người, cậu bước đến trước tủ lạnh và ngồi xuống hỏi: “Uống gì nhé? Biết uống bia hết đúng không?”.
“OK! Chắc chắn tửu lượng không kém ông”. Trần Tầm cười nói.
Bạch Phong ném cho mỗi đứa một lon bia, Ngô Đình Đình có vẻ luống cuống, Trần Tầm bật lon của mình đưa cho cô, rồi cầm lấy lon của cô bật ra và hỏi: “Bạch Phong, giờ ông phất rồi hả? Ở được cả khách sạn International! Gấu thật đấy!”.
“Hơ hơ, loại người như tôi có phất được không? Căn phòng này đặt thuê nửa năm, nhưng không phải tôi check in”. Bạch Phong rút ra một điếu thuốc dài và nói: “Đừng gọi tôi là Bạch Phong nữa, tôi không còn quen, cứ gọi là Andy đi! Ông có làm điếu không?”.
“Không, tôi không hay hút thuốc và không hút quen loại thuốc bạc hà này!”. Trần Tầm khua tay nói: “Thế ai thuê phòng cho ông?”.
“Ai có tiền thì người đó thuê cho tôi, tóm lại là loại phòng nào kém hơn mức hiện tại thì chắc chắn tôi không ở. À, buổi sáng các cậu đã nhìn thấy rồi chứ, chính là ông mập tôi đưa lên xe đó chi tiền, trông béo như con heo vậy nhưng rất giàu. Vừa nãy ông ta đến Tràng An club, có biết gia nhập club đó chưa kể hội phí mất bao nhiêu tiền không? 15 xèng! Hơn nữa không phải cứ có tiền là vào được đâu!”.
“Oa! Kinh vậy hả!”. Trần Tầm sửng sốt hỏi: “Đó là boss của ông à?”
Bạch Phong ngửa đầu lên cười, cậu hắng giọng hai tiếng và đáp: “Coi như vậy! Có chút quan hệ thuê mướn, tôi phục vụ cho ông ta!”.
“Thế ông còn bảo ông không có tiền! Hợp tác với người giàu có như vậy thì ông nghèo sao được? Không sao, nói thẳng là bọn tôi cũng sẽ không tống tiền ông đâu, hiện tại ông làm gì vậy?”.
“Tôi hả…”. Bạch Phong ghé sát vào làn khói trắng cậu vừa nhả ra nói: “Làm đệm cho đàn ông, làm chăn cho đàn bà, ban ngày nghỉ ngơi tối đến miệt mài, có người gọi tôi là thiếu gia, có người gọi tôi là money boy, tên ở nhà là Ngưu Lang, tên ở ngoài là nam nhân viên PR cao cấp, người Bắc Kinh gọi là Vịt đúng không nhỉ?”.
Ngô Đình Đình trợn tròn mắt nhìn Bạch Phong, cậu liền liếc cô với vẻ không quan tâm và cười, Trần Tầm nuốt một miếng nước bọt, lắp bắp: “Ông… ông đừng đùa với anh em! Bọn tôi đến để nó