pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342347

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2347 lượt.

t cho cô nghe chuyện ban ngày rồi than thở: “Không thể ngờ bọn họ lại như vậy, cậu không biết chứ ngày trước bọn họ thân nhau lắm, từ nhỏ đã bám riết với nhau, tớ tưởng rằng chắc chắn bọn họ sẽ đến được với nhau… Nhưng Dương Tình nói cũng đúng, bọn họ chỉ sống lang bạt cho qua ngày đoạn tháng chứ không phải sống một cuộc sống thực sự. Nếu muốn gắn bó với nhau mãi thì không thể chỉ có mỗi tình yêu là đủ, phải chín chắn, mạnh mẽ hơn mới được”.
“Lớn lên rồi nên không thể giống như hồi còn nhỏ được, có ai tránh được sự trưởng thành đâu, người cao lên, bước chân cũng dài hơn, không thể loanh quanh mãi trong khoảng trời cũ được, ngẩng đầu lên bước đi, có khi đường lại rộng hơn, cậu có nghĩ thế không?”.
Trần Tầm ngước mắt lên, nhìn Thẩm Hiểu Đường đi đằng trước đang ngoái đầu lại nhìn cậu cười, cậu liền gật đầu, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.






Mùa đông năm đó, kí túc xá nữ nổi lên trò chơi “Tiên bút”. Trước hết là đặt một tờ giấy ở trước mặt, bên trên viết “phải”, “không phải” và chữ số Arap và chữ cái tiếng Anh, hai người cùng nắm chặt một cây bút, sau đó cùng mời “Tiên bút ra”, lúc đó cây bút sẽ tự quay, sau đó bạn có thể hỏi, cây bút sẽ tự động khoanh tròn trên giấy, dùng chữ đơn giản là phải, không phải hoặc chữ cái, chữ số đơn giản để giải đáp thắc mắc cho người cần hỏi. Trò chơi này đem lại cảm giác thần bí, các sinh viên nữ thích chơi là vì nó mới lạ, vì đều là người theo chủ nghĩa duy vật kiên định, nên cũng không ai coi nó là thật.
Những khi Trần Tầm không đến tìm Phương Hồi, thì cô hầu như luôn ở lì tong phòng. Bởi vậy Phương Hồi cũng tham gia vào trò chơi này. Đang chơi thì Lí Kì liền nắm tay cô, ngần ngừ một lát rồi nói: “Cậu có thể hỏi chuyện Trần Tầm, tớ sẽ không kể cho Lưu Vân Vi và mọi người đâu”.
Phương Hồi liền ngại ngùng gật đầu, bất giác nắm chặt tay Lí Kì hơn.
Vì là người rất hiếu kì, nên Lưu Vân Vi đã tìm hiểu ra được rằng cô bạn hay chuyện trò với Trần Tầm đó là Thẩm Hiểu Đường. Cô không như Phương Hồi ngày ngày chỉ loanh quanh trong phòng, thỉnh thoảng cô cũng gặp Trần Tầm và Thẩm Hiểu Đường, lần nào gặp đều báo cáo tỉ mỉ với Phương Hồi. Tuy nhiên Lưu Vân Vi không biết rằng thực ra Phương Hồi không hề muốn nghe chuyện của bọn họ, cô muốn giữ tinh thần AQ hơn, muốn một mình gìn giữ tình yêu mong manh đó. Có lúc bạn bè trong phòng Phương Hồi nói chuyện với nhau cũng thấy bất bình thay cho cô, bảo cô đi nói rõ mọi chuyệnvới Trần Tầm. Nhưng cô vẫn không chịu lên tiếng, cô yêu Trần Tầm, yêu vô cùng, yêu đến mức khi tình yêu đã sắp lụi tàn, cũng không muốn chủ động kết thúc.
“Bắt đầu chứ?”. Lí Kì hỏi Phương Hồi đã nghĩ đi tận đẩu tận đâu.
Phương Hồi lắc đầu đi ra, cô thực sự không biết bọn họ đã yêu nhau hay chưa, mặc dù học cùng trường với Lâm Gia Mạt, nhưng bọn họ đã không còn ở bên nhau hàng ngày như thời cấp ba nữa. Lâm Gia Mạt tham gia hội sinh viên của khoa, bình thường rất bận rộn, thỉnh thoảng đi ăn cùng nhau, gần như một nửa số người gặp ở đường đều chào cô, còn Phương Hồi thì chỉ quen sơ sơ với bạn bè cùng lớp. Phương Hồi lẻ loi loanh quanh trong trường và cảm thấy vô cùng hụt hẫng, cô có cảm giác rằng lời hứa mãi mãi không bao giờ xa nhau của bọn họ khi tốt nghiệp đã trở thành cột mốc để họ tỏa đi bốn phương tám hướng, chỉ có mình cô còn ngờ nghệch cố thủ ở đó và không chịu rời đi.
Theo như cách nói hiện tại thì Phương Hồi không tiến cùng thời đại và ở thời điểm đó, cô chỉ là một đứa trẻ ngốc nghếch yêu quá dại khờ.
Không có việc gì để làm nên Phương Hồi đã vào phòng máy để check email, đúng là không nằm ngoài dự đoán, trong mấy lá thư, nổi bật nhật nhất là tên của Kiều Nhiên. Sau khi sang Anh, tuần nào Kiều Nhiên cũng viết cho Phương Hồi một lá thư, trong thư cũng không viết gì nhiều, cùng lắm là hỏi thăm cộng với viết sơ qua về tình hình của mình, thỉnh thoảng còn gửi kèm một hai tấm ảnh. Lần nào câu cuối cùng trong thư cậu đều hỏi: “Mọi chuyện của cậu có ổn không? Chúc cậu mọi điều tốt lành và mong sớm nhận được hồi âm của cậu”. Phương Hồi thường viết về những chuyện xảy ra trong trường, cũng thường nhắc đến Trần Tầm và Lâm Gia Mạt, nhưng lần này, khi đọc đến câu “Mọi chuyện của cậu có ổn không? Chúc cậu mọi điều tốt lành và mong sớm nhận được hồi âm của cậu”, Phương Hồi chỉ đánh được chữ “ổn” rồi không thể viết thêm được gì nữa, cô gục xuống bàn phím và khóc nức nở.
Cô không ổn, không gì tệ hơn thời điểm này.
Tống Ninh hẹn Lâm Gia Mạt đi ăn cơm riêng, lí do của cậu rất kì cục, thời tiết đã chuyển lạnh, cùng đi ăn bữa cơm cho ấm lòng, để tăng thêm nhiệt độ cho tình cảm.
Hai người gọi một nồi lẩu nhỏ, dưới tác dụng của cồn, nước canh sôi sùng sục. Tống Ninh nhìn Lâm Gia Mạt đang gắp miếng tiết mà không hề tỏ ra ngại ngùng bèn cười nói: “Tớ thích vẻ đẹp hùng hổ, bất chấp tất cả của cậu”.
“Cảm ơn! Người đẹp dù bất chấp đến đâu cũng vẫn là người đẹp! Tớ khá thích những chàng Đông Gioăng luôn coi trọng bản thân”. Lâm Gia Mạt phồng má thổi cho hết nóng nói.
“Có phải