Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342345

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2345 lượt.

tớ đã làm cậu thất vọng không?”.
“Khá thất vọng”. Lâm Gia Mạt trả lời thành thật.
“Thế tớ mời cậu ăn cơm, cậu nhận lời vui vẻ thế để làm gì?”. Tống Ninh giả vờ nói với vẻ đau đớn.
“Không ăn thì thiệt thôi, hơn nữa tớ cũng không biết cách từ chối, trước đây có bài học đau đớn rồi”.
“Cậu có biết rằng cậu làm như vậy tức là gieo rắc cho tớ hi vọng rồi không?”.
“Vậy hả? Thế thì để tớ rút về”. Lâm Gia Mạt lại vớt một miếng tiết lên nói.
“Thật hả?”. Tống Ninh khoanh tay lên với vẻ rất hào hứng.
“Thật, cậu cười kinh tởm thế làm gì?”. Lâm Gia Mạt chăm chú gật đầu.
“Thế tại sao cậu lại mơ thấy tớ? Sigmund Freud nói đó là do sự thể hiện của tiềm thức con người”. Tống Ninh cúi về đằng trước và nói với vẻ bí ẩn.
Lâm Gia Mạt liền bỏ đũa xuống, nhếch mép lên cười nói: “Freud nói không sai, nhưng cậu nói sai, người mà tớ mơ thấy không phải là cậu”.
“Cậu nói thế có nghĩa là sao?”. Tống Ninh không cười nữa mà nói với vẻ nghiêm túc.
“Đứng vậy, tớ đã nằm mơ và cũng đã kể cho Phương Hồi, sau đó cậu ấy lại kể cho Trần Tầm, Trần Tầm lại kể cho cậu”. Lâm Gia Mạt ngồi thẳng người lên nói: “Nhưng tớ đã nói dối cậu ấy, người mà tớ mơ thấy không phải là cậu mà là Trần Tầm”.
Lâm Gia Mạt nói xong, hai đứa đều im lặng, cồn trong nồi lẩu cháy mỗi lúc một nhỏ dần, cuối cùng tắt ngấm. Một lát sau Tống Ninh ngẩng đầu lên nói: “Cậu thích Trần Tầm hả?”.
“Tớ quan tâm đến cậu ấy”. Lâm Gia Mạt nghĩ một lát rồi trả lời: “Đã vượt quá mức độ quan tâm giữa bạn bè”.
“Thẳng thắn nhỉ”. Tống Ninh cười nói.
“Từ trước đến nay tớ luôn thẳng thắn trước tình yêu”.
“Nhưng đó có phải là tình yêu không?”. Đột nhiên Tống Ninh ngẩng đầu lên và nhìn cô bằng ánh mắt sáng quắc và hỏi.
“Dĩ nhiên… dĩ nhiên là phải rồi”. Lâm Gia Mạt đáp với vẻ luống cuống.
“Coi như là phải vậy, nhưng ở phương diện khác, cậu lại không thẳng thắn với tình bạn, tại sao cậu không dám nói với Phương Hồi?”. Tống Ninh tiếp tục hỏi.
“Tớ sợ cậu ấy không chịu nổi”. Lâm Gia Mạt cúi đầu xuống nói: “Chắc chắn tớ sẽ cố gắng để giành lấy Trần Tầm, đối với Phương Hồi tớ cũng sẽ không từ bỏ!”
Tống Ninh liền vỗ tay nói: “Tốt! Tốt lắm! Lời lẽ rất hoành tráng! Thế tớ hỏi cậu, cậu sẽ dựa vào cái gì để giành lấy, rồi lại dựa vào cái gì để không từ bỏ? Đừng nói những lời hoa mĩ nữa, cậu đã lường trước được hậu quả chưa? Đợi đến khi cậu cảm thấy không thể cứu vãn tình thế được nữa thì mọi thứ đã muộn mất rồi!”.
“Tớ hiểu Trần Tầm, cũng hiểu Phương Hồi! Tớ biết phải làm thế nào, cậu không phải giáo huấn tớ!”. Lâm Gia Mạt bực bội nói.
“Chỉ tiếc là cậu không hiểu về tình cảm”. Tống Ninh lắc đầu nói: “Việc này cũng không thể trách được cậu, tình cảm giữa hai người rất mong manh, cậu không thể hiểu được. Gia Mạt, cậu nên yêu một lần nghiêm túc, cậu không thể…”.
“Đủ rồi!”. Lâm Gia Mạt liền đứng phắt dậy, lạnh lùng nói: “Chuyện của tớ, tớ biết phải làm thế nào. Tống Ninh, cậu rất thông minh, nhưng nhiều lúc thông minh đến mức khiến người ta ghét! Cảm ơn cậu đã mời tớ ăn cơm! Tớ về trước đây, tạm biệt!”.
Lâm Gia Mạt với lấy áo khoác rồi ra ngoài, Tống Ninh vội vàng thanh toán và đuổi theo, cậu chạy đến kéo cô lại, còn Lâm Gia Mạt thì bực bội hất ngay tay cậu ra.
“Tống Ninh! Cậu đừng tưởng cậu thích tớ thế nào cũng được đâu nhé! Người thích tớ đầy ra đấy, chưa đến lượt cậu đâu! Cậu đừng đi theo tớ nữa, tớ ghét cậu! Rất ghét cậu!”.
“Cậu ghét tớ cái gì? Cậu ghét tớ vì tớ cảm nhận được là cậu đang nghĩ gì, hay là ghét tớ vì tớ đã móc hết sự ích kỉ trong con người cậu ra cho cậu xem?”. Tống Ninh không đuổi theo cô nữa mà đứng sau lưng cô hét lớn: “Lâm Gia Mạt! Cậu rất cô đơn! Cậu đã từng toàn tâm toàn ý thích người khác nhưng không có kết quả, cậu đã từng làm tổn thương người khác từ đầu đến cuối nhưng mình lại vẫn lưu luyến! Cậu rất cô đơn! Cô đơn đến mức muốn tìm một cậu bạn đến với cậu, nhưng lại không cam tâm với sự thất bại của mình! Người kiêu căng và cô đơn là ngớ ngẩn nhất! Lâm Gia Mạt! Cậu nghe cho rõ đây! Tớ không quan tâm đến việc cậu mơ thấy ai, tớ thích cậu! Tớ vẫn thích cậu!”.
Lâm Gia Mạt không ngoái đầu lại mà bước đi rất nhanh, nhưng mỗi từ mà Tống Ninh nói đều xuyên qua gió lạnh và lọt vào tai cô. Chẳng mấy chốc, cô đã bắt đầu khóc.






Trong một buổi tập nhảy thùng của giờ thể dục, Phương Hồi đã bị trẹo chân.
Hồi đó cô rất gầy, vì một thời gian dài ở trong kí túc xá không chịu vận động nên người không săn chắc. Đối với động tác nhảy thùng phải sử dụng cả chân và tay này, cô không thể nhảy qua dễ dàng như Tiết San hay Lưu Vân Vi. Sau khi miễn cưỡng tập mấy buổi, trong buổi kiểm tra, tay cô không chống được nên đã ngã xuống, chân trái chạm đất trước, sau đó ngã phịch xuống đất. Đến khi đám Lí Kì chạy đến đỡ Phương Hồi, nhìn xuống mắt cá chân trái thì đã sưng như quả đào.
Mấy cô bạn liền vội vàng đưa Phương Hồi đến bệnh viện trường, bác sĩ khám sơ qua, cho chụp phim thì không bị gãy xương nên chỉ kê cho cô một ít thuốc. Lí Kì lấy thuốc hộ Phương Hồi rồi sửn