Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342344
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2344 lượt.
g sốt nói: “Trường mình cũng có thuốc Diclofenac hả? Hơi bất ngờ đấy! Tớ tưởng chỉ có thuốc đỏ, thuốc tím thôi cơ! Cậu không thấy thuốc cảm kê đơn cho sinh viên chẳng có loại nào ra hồn à!”.
“Dù tốt đến đâu cũng vẫn là thuốc, không bị bệnh là tốt nhất”. Phương Hồi vịn tay vào tường miễn cưỡng đứng dậy nói.
Lí Kì liền dìu cô hỏi: “Chân cậu sưng như vậy có đi học được không? Phòng bọn mình ở tầng 4, hàng ngày cậu lên xuống thế nào? Hay là nhắn tin cho Trần Tầm, bảo cậu ấy đưa cậu về nhà nhé”.
Trần Tầm có cảm giác như tim mình giật lên từng hồi, đau nhói, cậu bước vội đến đỡ Phương Hồi nói: “Từ từ thôi!”.
Phương Hồi ngẩng đầu lên nhìn thấy cậu, nét mặt lộ rõ vẻ sửng sốt, sau đó lại sầm xuống ngay lập tức, cô cúi đầu xuống, cố gắng giữ khoảng cách với Trần Tầm, chống vào tay cậu, tập tễnh đi xuống.
“Em làm sao vậy? Sao không báo với anh để anh đưa em về?”. Trần Tầm ngồi xuống, xắn gấu quần cho cô nói.
Phương Hồi vội lùi ra sau một bước, ống quần tuột khỏi tay Trần Tầm, giữa hai người chỉ còn lại không khí lạnh giá.
“Em bị ngã trong buổi nhảy thùng giờ thể dục. Lái xe của mẹ em đến đón bây giờ, vừa nãy gọi điện thoại, chắc đến ngay thôi. Không phải phiền anh nữa”.
Trần Tầm liền rụt tay lại, đứng dậy hỏi: “Sao không nói với anh?”.
“Gọi cho anh một lần… anh không nhấc máy”. Phương Hồi mím môi nói.
Trần Tầm giờ đã nhớ ra, hôm đó cậu đi mua đạo cụ cho nhóm kịch nói với Thẩm Hiểu Đường, cậu thấy điện thoại trong túi rung lên, thấy tên Phương Hồi nên không nhấc máy, sau đó cậu gọi lại thì cô đã tắt máy. Nhìn Phương Hồi trong tình trạng này, lại nhớ đến cuộc điện thoại ngày hôm đó, trái tim Trần Tầm như bị ai véo mạnh một cái, vô cùng đau đớn.
Cậu liền cau mày hỏi: “Sau đó sao em lại tắt máy?”.
“Hết pin…”
“Thì sạc pin chứ sao! Hoặc không gọi vào phòng anh cũng được mà!”.
“Ồ điện dưới gầm bàn… cúi xuống không tiện, em ngại làm phiền người khác”. Phương Hồi bình thản nói.
Trần Tầm cảm thấy cảm giác đau đớn trong tim càng rõ rệt hơn, bất giác cậu đưa tay ra định ôm Phương Hồi, nhưng Phương Hồi đã nghiêng người tránh đi.
“Xe đến rồi, em về đây, bye bye”. Phương Hồi đeo ba lô lên nói.
“Hay là để anh đưa em nhé!”.
“Không cần đâu anh”.
“Thế tối anh gọi cho em nhé”.
“Vâng”.
Phương Hồi quay đi, bước được mấy bước thì dừng lại, cô ngoái đầu lại nói: “Thực ra, hôm đó anh cũng có thể gọi điện vào phòng em…”.
Nói xong cô liền bước đi, lái xe xuống xe, đón lấy ba lô và mở cửa cho cô rồi đóng lại, chiếc xe màu bạc liền lao vút đi, Trần Tầm đứng đằng sau, thẫn thờ nhìn theo hồi lâu.
Hôm đó, sau khi về nhà, Trần Tầm liền đeo guitar, xách ba lô như một kẻ lang thang. Cậu kể với tôi rằng tâm trạng của cậu lúc đó như đang lang thang, nói chính xác hơn là phiêu dạt, hoàn toàn không tìm thấy phương hướng. Cậu nói ngày trước cậu rất thích sự tự do như đang được bay trên trời, cậu không bao giờ sợ lạc đường, vì cậu biết, chắc chắn Phương Hồi đang đứng dưới đất đợi cậu trở về. Chỉ cần nghĩ đến việc luôn có một người đợi mình như vậy, cho dù bay cao bao nhiêu cũng không cảm thấy sợ. Tuy nhiên sau đó cậu cảm thấy mình đã bay quá xa, rời xa tầm nhìn của người đó sẽ cảm thấy thoải mái như được giải thoát, nhưng sau đó lại rất ngơ ngác, không biết lục địa đang nằm ở đâu, chính vì thế không biết bay đến lúc nào mới dừng lại được.
Trần Tầm nói tình cảm của cậu đối với Phương Hồi, từ thời điểm đó đã không rõ ràng nữa.
Trần Tầm hỏi tôi, cứ nghe cậu kể về những chuyện tình yêu đương đó có cảm thấy ngớ ngẩn hay không, tôi nhìn cậu và lắc đầu, thực ra chúng tôi đều hiểu rằng, cũng chỉ ở trong độ tuổi đó, chúng tôi mới có thể nghĩ về những chuyện yêu đương một cách trong sáng, sau khi trưởng thành, chúng tôi chỉ có thể ngồi hút thuốc là Trung Nam Hải với nhau.
Sau đó Trần Tầm dừng lại trong đường hầm bộ ở Vĩnh An Lí, có một anh chàng nhìn như nghệ sĩ để tóc dài đang đứng đó ôm guitar hát, âm thanh đó khiến cậu cảm thấy rất chói tai, nhưng anh chàng nghệ sĩ đó còn liếc cây đàn guitar của cậu một cái. Bị anh ta nhìn, Trần Tầm lập tức nổi hứng thi đấu, liền ngồi đối diện với anh chàng nghệ sĩ, vứt bao guitar xuống đất và bỏ vào mấy đồng tiền lẻ và bắt đầu hát.
Hai người phối hợp khá ăn ý, anh hát một bài tôi hát một bài, tiếng Trung tiếng nước ngoài, không có bài nào trùng lặp. Giữa chừng, Trần Tầm nhận được điện thoại của Thẩm Hiểu Đường, anh chàng nghệ sĩ đó còn trịnh trọng đợi cậu một lát, ra hiệu cho cậu cứ việc nghe máy, không vội.
“Cậu đang làm gì vậy? Đã về nhà chưa?”. Thẩm Hiểu Đường hỏi ở đầu bên kia điện thoại.
“Tớ về rồi, nhưng vẫn chưa về đến nhà!”. Trần Tầm hà hơi vào lòng bàn tay nói.
“Đang ở đâu vậy?”.
“Đường hầm bộ Vĩnh An Lí”. Trần Tầm nhìn anh chàng nghệ sĩ đó cười nói: “Đang hát với một người anh em!”.
“Hả? Thật hay giả vậy? Không đùa tớ chứ?”. Thẩm Hiểu Đường sửng sốt hỏi.
“Thật, thôi thế đã nhé, đến lượt tớ hát rồi, người ta đang đợi!”. Trần Tầm cầm miếng gảy gảy xuống dây nói.
“Ừ! Cậu hát tiếp đi! Tớ đến tìm cậu bây giờ đây, xem xem có