Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342334

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2334 lượt.

i khác có kiểm soát được mình đâu!”.
“Yêu! Các người nói đây là tình yêu ư? Các người hãy nhìn Phương Hồi xem, các người bảo đây là tình yêu ư? Các người yêu ích kỉ quá! Coi thường người khác quá!”. Mắt Triệu Diệp đỏ hoe, nhưng vẫn không nỡ hất tay Lâm Gia Mạt ra, cậu phẫn nộ móc từ trong túi ra một mảng thạch cao đã ngả vàng, đây là vật kỉ niệm trong trận đấu lọt vào trận chung kết cúp Nike khi cậu bị gẫy tay, trên đó có tên của tất cả bọn họ và mọi tình cảm chân thành của những năm tháng đó. Triệu Diệp run rẩy giơ mảng thạch cao ra trước mắt cả nhóm, rưng rưng nước mắt nói: “Đáng lẽ đây là cái tôi định giữ suốt đời, hiện tại m.kiếp tôi nhìn mà thấy kinh tởm! Để cho nó đi đời nhà ma thôi!”.
Mảng thạch cao lưu giữ bao kỉ niệm của bọn họ bị ném mạnh xuống đất, trong tích tắc đó, tất cả bọn họ đều nhắm hết mắt lại, không ai nỡ lòng nhìn kỉ niệm đẹp năm xưa biến thành mảnh vụn.
Một hồi im lặng kéo dài khiến trái tim họ tê tái đến tột đỉnh, Phương Hồi bắt đầu nôn khan, Kiều Khiên đến đỡ cô và nhìn đám bạn tàn tạ bằng ánh mắt bi phẫn rồi gầm lên: “Tất cả có thôi ngay đi không! Định giở trò gì hả? Giải tán? Cút hết! Các người hãy nhìn xem! Tôi là Kiều Nhiên! Đây là Phương Hồi! Trần Tầm! Triệu Diệp! Gia Mạt! Bọn mình là bạn bè không rời nhau một bước hồi cấp ba! Không phải là kẻ thù! Tại sao lại thế này! Mọi người quên hết những năm tháng đó rồi ư! Quên hết những tháng ngày tàn ngập niềm vui, vô lo vô nghĩ rồi ư? Các ông không thể làm như vậy… Không thể làm như vậy được…”
Rồi Kiều Nhiên bật khóc, tất cả bọn họ đều khóc, Phương Hồi ngơ ngác nhìn Trần Tầm, khóc không còn ra hơi.
Kiêu Nhiên từ từ đỡ cô dậy rồi móc ra 300 tệ đưa cho Trần Tầm nói: “Ông xử lí chiến trường đi, tôi đưa Phương Hồi ra ngoài cho thoáng”.
Kiều Nhiên dìu Phương Hồi ra khỏi nhà hàng, Phương Hồi vừa khóc vừa nôn, đầu óc đã không còn tỉnh táo nữa. Kiều Nhiên cũng không ngại bẩn, bế cô qua đường, đến quầy tạp hóa nhỏ mua giấy ăn và chai nước khoáng, lau chùi cho cô. Phương Hồi không đứng dậy được, đành ngồi bên vệ đường dựa vào Kiều Nhiên, vừa nức nở khóc vừa nói: “Cậu nói đi… tại sao Gia Mạt lại thích Trần Tầm… tớ thân với cậu ấy nhất… hôm tiễn Tô Khải dưới trời mưa, tớ nhìn thấy cậu ấy một mình đứng trên sân ga mà lòng thấy buồn vô cùng, tớ thầm cầu chúc cho cậu ấy tìm được một người yêu tốt… thích không có gì là sai cả… nhưng tại sao cậu ấy lại thích Trần Tầm hả?”.
“Thôi đừng nói nữa Phương Hồi ạ, bọn mình đừng nói nữa nhé…”. Kiều Nhiên rưng rưng nước mắt ôm chặt cô vào lòng nói: “Hãy quên hết đi, hãy coi đó là giấc mơ thôi”.
“Làm sao mà quên được chứ? Quên hết những ngày tháng đó ư? Tớ tiếc lắm… Trần Tầm tốt với tớ như vậy… Những lúc không có ai để ý đến tớ, cậu ấy luôn đến nói chuyện với tớ, tớ sống khép mình, không có gì nổi bật, nhưng cậu ấy lại bảo tớ tốt, nói thích tớ… Hàng ngày cậu ấy đều gọi điện thoại cho tớ, tặng tớ con gấu bông, bên trên còn có một viên sỏi ghi tên của cậu ấy! À, bọn tớ còn đã từng mua nhẫn nữa, mỗi người một chiếc, chỉ có 18 tệ thôi, hiện giờ tớ vẫn còn đeo, cậu đợi chút tớ cho cậu xem… ơ, tớ quên ở nhà rồi, không tìm thấy… cậu bảo bọn tớ đã từng yêu nhau như vậy, làm sao tớ có thể quên… tớ không bao giờ muốn quên…”
“Không muốn quên hả? Không sao cả, cậu cứ quên đi, tớ nhớ hộ cậu. Cậu hãy sống một cuộc sống thật vui vẻ khi không có cậu ấy, tớ sẽ nhớ hộ cậu, nhớ chuyện của hai đứa cậu…”. Kiều Nhiên kéo bàn tay đang để lộ ở ngoài của cô vào lòng mình.
Phương Hồi lắc đầu nói: “Cậu thử nói xem tại sao cậu ấy lại không thích tớ nữa? Có phải tớ không ra gì hay không? Nhưng tớ có bao giờ gây phiền hà cho cậu ấy đâu… Tớ thực sự rất thích cậu ấy… Sau khi biết chuyện về Thẩm Hiểu Đường, tớ rất muốn hỏi cậu ấy, nhưng sợ cậu ấy nghĩ tớ là kẻ rắc rối, đa nghi, nên tớ đã cố chịu… Sau đó bọn họ hát với nhau rồi tớ mới hỏi cậu ấy… Cậu ấy bảo thích Thẩm Hiểu Đường… Lúc đó tớ buồn vô cùng… Rõ ràng là Trần Tầm nói sẽ yêu tớ suốt đời, cậu ấy còn bảo tụi tớ sẽ lấy nhau, sinh con, đi chợ, giặt giũ, nấu ăn… À đúng rồi, còn muốn nhờ cậu là phù rể, Lâm Gia Mạt làm phù dâu… Nhưng mới được ba năm mà cậu ấy đã thay lòng đổi dạ. Sao mọi người đều thay đổi hết rồi? Bài hát mà Trần Tầm hát với Thẩm Hiểu Đường là bài cậu ấy viết tặng tớ… Năm tháng vội vã… Để tớ hát cho cậu nghe nhé “Bóng cây dưới ánh trăng thấp thoáng đã lâu, cô gái trong chiếc váy trắng tinh khôi đã đi qua con đường này bao nhiêu lần, dưới ánh tà dương đã bao lần tôi nhìn vào mắt em, em có bao nhiêu điều nuối tiếc mà luôn yêu thầm…”.
Phương Hồi ngồi trong lòng Kiều Nhiên hát hết bài Năm tháng vội vã, khuôn mặt hai người đều ướt đẫm nước mắt, không biết nước mắt ai đã làm ướt mặt ai.
Bên kia Triệu Diệp và Trần Tầm cũng dìu Lâm Gia Mạt loạng choạng đi ra, lúc xuống bậc tam cấp, Lâm Gia Mạt lặng lẽ rút tay ra khỏi tay Trần Tầm, dựa hẳn vào người Triệu Diệp. Trần Tầm buồn bã nhìn cô rồi sang đường.
Lâm Gia Mạt và Triệu Diệp ngồi ở vệ đường bên này, cô nhìn theo bóng Trần Tầm, mắt đỏ hoe nói:
“Triệu Diệp… tớ xin lỗi. Tớ biết cậu sẽ buồn nhưng


XtGem Forum catalog