Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342332
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2332 lượt.
nói gì với Trần Tầm, Trần Tầm liền vẫy tay rồi quay đầu đi về phía màn đêm.
Ngoài này bọn họ cãi nhau không đâu vào đâu, ở nhà cũng không được yên ổn. Bà Từ Yến Tân không tìm được Phương Hồi, càng nghĩ càng sốt một, cuối cùng không chịu được nữa liền gọi điện cho bà Trương Hiểu Hoa, nghe nói Trần Tầm cũng chưa về, lúc đó mới yên tâm hơn một chút, nhưng rồi lại lo sang chuyện khác. Con cái lớn cả rồi, ai mà biết có làm chuyện gì dại dột không? Hai bà mẹ càng nói càng tưởng tượng ra những chuyện không đâu vào đâu, càng nói càng bực nhau hơn, bên này nói đừng để Trần Tầm suốt ngày gọi điện sang nhà tôi, bên kia nói đừng để Phương Hồi thỉnh thoảng lại viết thư tình gì đó, cuối cùng cả hai ba mẹ cúp máy trong sự bực bội.
Vừa về đến nhà, Trần Tầm liền bị mẹ gọi ra phòng khách, bà Trương Hiểu Hoa cau mày hỏi:
“Con đi đâu vậy? Sao về muộn thế? Sao không gọi điện báo về nhà một tiếng, gọi di động cũng không nhấc máy, có biết mẹ sốt một thế nào không?”.
“Con đã nói với mẹ rồi mà, Kiều Nhiên về nước, mấy đứa con tụ tập ăn uống, nhà hàng ồn ào như vậy, làm sao nghe thấy chuông di động được”. Trần Tầm uống khá nhiều, ra ngoài gặp gió nên đầu hơi đau, cậu nằm vật ra ghế sofa nói.
“A lô… Anh…”. Trần Tầm ngập ngừng nói.
Đầu bên kia lại im lặng trở lại, Trần Tầm nhắm mắt lại, tưởng rằng điện thoại lại bị cúp máy, nhưng một hồi lâu không có tiếng tút tút vọng lại, cậu lại “a lô” thêm tiếng nữa, đầu bên kia mới đáp nhỏ “vâng”.
Sự thay đổi nhỏ này khiến Trần Tầm mừng vô cùng, cậu lắp bắp nói: “Tối mẹ em có nói gì em không? Hình như mẹ em có gọi điện thoại cho mẹ anh. Em còn nôn không? Em rót ít nước nóng mà uống, đừng để cảm. Ngày mai sẽ khó chịu hơn đấy, ngủ dậy đầu đau lắm”.
Nghe Trần Tầm nói vậy, Phương Hồi lại bắt đầu khóc. Thực ra trái tim cô mềm yếu hơn nhiều so với những gì cô nói, Phương Hồi rất mong Trần Tầm quay lại với cô, cho dù không còn yêu cô như trước nữa, nhưng chỉ cần được ở bên nhau là đủ. Nhưng cô lại sợ nghe thấy câu trả lời tuyệt tình từ phía Trần Tầm, dù gì thì giữa họ đã có thêm Thẩm Hiểu Đường, thỉnh thoảng nhìn thấy cô bạn xinh đẹp, tính tình sôi nổi đó ở sân trường, Phương Hồi lại cảm thấy tủi hổ, thế nên cô luôn tìm cách tránh mặt Trần Tầm, không gặp cậu, không nói chuyện với cậu, không nghe mọi thông tin về cậu. Nhưng cú điện thoại này đã phá vỡ bức tường ngăn cách trong trái tim cô, nước mắt, sự đố kị, nỗi buồn, sự phẫn nộ và cả tình yêu, đều hòa vào làm một và tuôn trào như suối. Trần Tầm như đang đứng trước mặt cô, phải khóc vì cô, bị đánh vì cô, thậm chí đã nắm tay cô. Trong tích tắc nhiệt độ từ làn da quen thuộc truyền sang, Phương Hồi đã khuất phục, vì đó chính là chút hơi ấm mà cô đang mong chờ.
Sau khi tình yêu và tình bạn đã tan vỡ thành trăm mảnh, Phương Hồi không thể từ chối thêm lần nữa con người mà cô vẫn còn yêu da diết và khát khao mãnh liệt.
“Cảm ơn anh…”. Phương Hồi cố gắng kìm chế tiếng khóc nói.
“Không có gì”. Câu nói khách sáo khiến Trần Tầm buồn vô cùng.
“Sao anh lại gọi điện cho em?”.
“Anh quen rồi…”.
“Vâng, thế nhé”.
“Ừ”.
“Bye bye”.
“Bye bye”.
Cuối cùng, cuộc nói chuyện ngắn ngủi đã biến thành tiếng tút tút trong điện thoại ở cả hai đầu, Phương Hồi gục xuống giường khóc nức nở.
Gọi điện thoại có thể trở thành thói quen, chăm sóc có thể trở thành thói quen, quan tâm có thể trở thành thói quen, hỏi thăm có thể trở thành thói quen, tuy nhiên, tình yêu mãi mãi không thể trở thành thói quen.
Từ đó trở đi, thỉnh thoảng Trần Tầm và Phương Hồi vẫn liên hệ với nhau, nhưng cũng chỉ là nhắn tin hoặc gọi điện hỏi thăm gì đó, nhưng đối với họ, mặc dù giữ hai tâm trạng khác nhau, nhưng cũng đều rất chân thành.
Và mùa đông năm đó, cuộc sống tình cảm của Trần Tầm lại xảy ra một chuyện quan trọng, cậu và Thẩm Hiểu Đường đã làm chuyện đó.
Sau khi tiễn Kiều Nhiên, Trần Tầm không đi đâu nhiều, hai ngày trước khi vào học, Thẩm Hiểu Đường gọi điện thoại cho cậu, hai người không nghĩ được ra chỗ nào để đi chơi, nhà Trần Tầm không có ai, nên cậu đã gọi cô đến, định gặp rồi sẽ bàn sau.
Chuyện xảy ra ngoài dự đoán nhưng cũng không có gì bất ngờ, từ cái ôm đến nụ hôn, từ vuốt ve đến nằm vật ra giường, từ cởi quần áo đến làm tình, tất cả đều diễn ra hết sức tự nhiên. Cả hai đều là lần đầu tiên, khó tránh khỏi sự hấp tấp, vụng về, nhưng họ đã hiến dâng cho nhau tất cả mà không giữ lại gì.
Sau khi xong chuyện, Thẩm Hiểu Đường không khóc, cô dựa vào người Trần Tầm nói: “Đây là lần đầu tiên trong đời em”.
Trần Tầm gật đầu nói: “Anh cũng vậy”.
Thẩm Hiểu Đường nhìn cậu chăm chú: “Em còn zin nhé”.
Trần Tầm ôm chặt cô nói: “Anh cũng không phải là hàng dởm”.
Thẩm Hiểu Đường liền véo vào thắt lưng cậu một cái nói: “Anh chẳng lãng mạn gì cả”.
“Chẳng lẽ anh lại khóc và bắt em phải có trách nhiệm à?”. Trần Tầm nắm chặt tay cô nói.
“Chứ sao, tốt nhất là phải kéo ống quần em sau khi em mặc quần áo xong, nhất quyết không cho em về, bắt em phải hứa, hứa một kiếp chưa được, ít nhất phải ba kiếp, thề rằng sinh làm người của em, chế