Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342331

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2331 lượt.

t làm ma của em”. Thẩm Hiểu Đường cười khúc khích nói.
Trần Tầm trở mình đè lên người cô, giả vờ nghiến răng ken két nói: “Xem ra em vẫn còn dai sức lắm! Anh sẽ bắt em phải có trách nhiệm lần nữa với anh đấy!”.
Thẩm Hiểu Đường ngại ngùng nói: “Không được, đau lắm…”.
“Sao vừa nãy em không nói gì?”. Trần Tầm hôn nhẹ cô một cái nói.
“Vì em muốn thế”. Thẩm Hiểu Đường ngẩng đầu lên nói.
“Anh yêu em”. Trần Tầm ôm chặt cô thì thầm.
“Trong sách nói rằng sau khi làm tình, người đàn ông nói anh yêu em là câu nói giả tạo nhất”. Thẩm Hiểu Đường nhìn lên trần nhà nói.
“Anh sẽ có trách nhiệm với em”.
“Câu này là câu nói giả tạo thứ hai”.
“Sách do thằng nào viết vậy!”.
“Quan tâm gì đến chuyện đó! Kể cả là giả tạo thì anh có giả tạo mãi mãi được không?”. Thẩm Hiểu Đường quàng tay lên cổ cậu hỏi.
“…Được”. Trần Tầm lại thấy buồn buồn trong lòng, cậu biết thực ra là Thẩm Hiểu Đường muốn nghe cậu nói những điều này, nhưng cậu lại không thể thốt ra thành lời, sau khi chia tay với Phương Hồi, cậu không muốn nói đến từ mãi mãi nữa.
Sau đó tôi có hỏi Trần Tầm, hỏi cậu và Phương Hồi đã từng làm chuyện đó hay chưa.
Trần Tầm trả lời chưa, mặc dù có vô số cơ hội, cũng đã từng thân mật đến mức gần như sắp vượt quá giới hạn, nhưng lại không đi đến bước cuối cùng. Trước đó là do còn trẻ nên không dám, sau đó là do không có đầu óc nào. Trần Tầm có cách lí giải khá độc đáo về tình dục và tình yêu, cậu nói rằng nếu cậu và Phương Hồi đã từng làm chuyện đó thì có lẽ bọn họ sẽ không chia tay nhau và nếu cậu và Thẩm Hiểu Đường không làm chuyện đó thì có lẽ bọn họ cũng sẽ không chia tay. Tóm lại là bọn họ yêu nhau rất mãnh liệt nhưng lại giữ gìn cho nhau đến giây phút cuối cùng, chính vì thế cậu đã kết luận rằng, sự cởi mở trong chuyện đó của giới trẻ sinh sau thập kỉ 80 rất đáng bị lên án. Đúng là chúng tôi được tiếp xúc với chuyện đó sớm hơn, nhưng khi lâm trận thì có khi cũng chỉ như cha mẹ thời Cách mạng văn hóa lên rừng xuống biển, không đến mức cởi mở như Mĩ, Nhật Bản.
Hai đứa thu dọn giường chiếu, Trần Tầm ôm tấm ga trải giường vào nhà vệ sinh giặt, Thẩm Hiểu Đường ngượng ngùng dựa vào cửa nói: “Hay thôi… đừng giặt nữa, tặng em để em làm kỉ niệm”.
“Cái ga to thế này em cầm kiểu gì? Mẹ anh kĩ tính lắm, thiếu một tấm ga chắc chắn sẽ ta hỏi anh. Hơn nữa, anh cũng muốn giữ làm kỉ niệm!”. Trần Tầm cười nói.
“Anh giữ kỉ niệm làm gì…”. Thẩm Hiểu Đường đỏ bừng mặt hỏi.
“Haizz, thôi, bây giờ vật chứng không còn nữa, bọn mình giữ ở trong tim vậy”. Trần Tầm giũ tấm ga bằng sợi cotton đã ngấm nước ra, dưới ánh nắng, tấm ga nhìn rất mỏng, không còn phát hiện ra dấu vết gì.
“Đi thôi, bọn mình còn phải đi mua thuốc nữa”. Trần Tầm phơi xong tấm ga trải giường liền nói: “Em có biết loại thuốc đó… tên là gì không”.
“Làm sao em biết được”. Thẩm Hiểu Đường cúi đầu nói lí nhí.
“Quảng Cường thường xuyên nói với anh, anh cũng không để ý, để anh gọi điện thoại hỏi Tôn Đào, chắc chắn cậu ấy biết”.
Trần Tầm gọi điện thoại cho Tôn Đào, đầu bên kia cười nói trêu trọc cậu hồi lâu, mất bao nhiêu thời gian mới nói ra được cái tên viên tránh thai khẩn cấp, còn bắt tối Trần Tầm phải đưa Thẩm Hiểu Đường đến ăn cơm với mọi người cho bằng được.
Trần Tầm mua một hộp thuốc tránh thai khẩn cấp ở cửa hàng chuyên bán đồ dành cho người lớn gần nhà, ngoài thuốc ra còn mua một hộp bao cao su và nhét vào túi, cậu phải bấm bụng vào mua, cứ cảm thấy có gì đó ngại ngùng. Thẩm Hiểu Đường đứng ở bên kia đường rất xa đợi cậu, lúc Trần Tầm đi ra, hai đứa còn đi cách nhau một đoạn như không hề quen biết rồi mới rẽ vào một góc đường và dừng lại, thậm thụt mở hộp thuốc ra đọc kĩ hướng dẫn.
“Hai viên… còn phải uống cách nhau nữa, rắc rối thật”. Thẩm Hiểu Đường nắm chặt vỉ thuốc trong lòng bàn tay nói.
“Nước đây em uống đi!”. Trần Tầm vặn nắp chai nước khoáng ra và đưa cho cô.
“Vội gì anh, trong 72 tiếng đồng hồ đều được mà”. Thẩm Hiểu Đường háy mắt nhìn cậu.
“Không được, anh không yên tâm, nhớ đến trường hợp của Dương Tình là anh lại thấy buồn, anh sợ em cũng…”. Trần Tầm lắc đầu nói.
Thẩm Hiểu Đường cũng giật thột, lấy một viên thuốc ra uống rồi cau mày nói: “Em thấy chẳng công bằng chút nào. Tại sao chỉ có con gái phải uống thuốc, đàn ông thì chẳng sao! Đáng lẽ thuốc này phải thiết kế cho cả nam và nữ, đàn ông uống viên của đàn ông, đàn bà uống viên của đàn bà, như thế còn tạm được!”.
“Nói linh tinh nào! Đàn ông có mang bầu đâu mà phải uống!”. Trần Tầm cười nói.
“Vớ vẩn, không có đàn ông các anh thì phụ nữ mang bầu được không? Anh tưởng tất cả đều là bà Nữ Oa à!”. Thẩm Hiểu Đường trợn mắt nhìn cậu nói: “Em biết rồi, đàn ông đều là bọn ăn xong nhanh nhanh chóng chóng cuốn gói ra về, chẳng ai là tốt cả!”.
“Sao lại nói như thế được! Gì mà em hận đời thế, chẳng khác gì thánh nữ Jeanne d’Arc[2'> Anh đã đi đâu! Anh còn muốn ăn nữa đấy!”. Trần Tầm kéo tay Thẩm Hiểu Đường rồi nói: “Đi thôi, đám Tôn Đào đang đợi cơm bọn mình đấy”.
[2'> Jeanne d’Arc (1412 – 1431) là một nữ anh hùng người Pháp trong cuộc Chiến tra