Chọc Phải Người Đàn Ông Nóng Nảy
Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342329
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2329 lượt.
nh Trăm năm giữa Pháp và Anh. Ngày 16 tháng 5 năm 1920, Jeanne d’Arc được Giáo hoàng Biển Đức XV chính thức phong thánh và là thánh quan thầy Giáo hội nước Pháp.
Thẩm Hiểu Đường khẽ giãy ra nhưng vẫn theo cậu lên xe.
Tôn Đào và Đường Hải Băng đã đến từ sớm, Dương Tình thoái thác có việc không đến, Ngô Đình Đình và Trần Tầm, Thẩm Hiểu Đường, người đến trước, kẻ đến sau, Thẩm Hiểu Đường sôi nổi hơn Phương Hồi, vừa bước vào cửa, hai cô gái đã nói chuyện với nhau, nói vào tận phòng trong. Bọn họ đã biết chuyện Trần Tầm và Phương Hồi chia tay nhau từ lâu, Tôn Đào không thể hiện thái độ gì, Đường Hải Băng lại khá đồng tình, chỉ có Ngô Đình Đình là than thở đôi chút, nhưng khi gặp Thẩm Hiểu Đường, cô cũng không nói thêm gì nữa, một cô gái như Thẩm Hiểu Đường, chắc không có chàng trai nào là không quý.
Tôn Đào rất hiểu ý nên đã gọi một đĩa bầu dục xào, Trần Tầm và Thẩm Hiểu Đường bị trêu mặt đỏ tía tai, sau đó Trần Tầm cũng không ngại ngùng nữa, đặt đĩa bầu dục ra trước mặt mình và Thẩm Hiểu Đường nói: “Món này ai dùng người ấy ăn, trên bàn này chỉ có hai đứa mình là cần, các ông không được động vào đâu đấy”.
Ngô Đình Đình định giải vây cho Thẩm Hiểu Đường nhưng Thẩm Hiểu Đường không ngại ngần mà ăn luôn, cô và Trần Tầm cầm tay nhau, Trần Tầm ghé sát vào tai cô nói: “Tay anh hơi run…”.
Thẩm Hiểu Đường liền cười nói: “Em cũng vậy”.
Cả bọn vui vẻ ăn xong bữa cơm, Trần Tầm rất vui, lâu lắm rồi không được tụ tập thoải mái như thế này với đám bạn thân hồi nhỏ, ăn xong cả bọn lại đi chơi bi-a, sau đó cậu mới đưa Thẩm Hiểu Đường về nhà. Đã là hơn 10 giờ tối nên xe bus cũng vắng, Thẩm Hiểu Đường ngồi trên đùi Trần Tầm hát khe khẽ bài Năm tháng vội vã, Trần Tầm nhìn ra ngoài cửa sổ, ngã tư xe vừa chạy qua vô cùng quen thuộc, cậu đã từng nhiều lần đưa Phương Hồi về trên con đường này, chỉ có điều nhà cô và nhà Thẩm Hiểu Đường ở hai hướng khác nhau, một nhà nằm phía Đông, một nhà nằm phía Tây, xe rẽ sang đường khác, dần dần bỏ lại ngã tư đó ở phía sau lưng.
Mùa xuân năm 2002 đã đến, mang theo mùi hoa đinh hương nồng nàn. Sinh viên nhập học năm 2001 cũng bắt đầu biếng dần, sáng không còn đi học sớm để chiếm chỗ ngồi, trưa cũng không vội vội vàng vàng đến nhà ăn ăn cơm nữa, tất cả đều đã bình thản hơn, cuộc sống vẫn ngày ngày trôi qua.
Ngoài việc đi học, hàng ngày Phương Hồi chỉ loanh quanh ở kí túc xá để giết thời gian, Tiết San đã bị cậu bạn học lớp bên cạnh tán đổ, ngày nào cũng hẹn hò đi chơi không ở phòng, Lưu Vân Vi đã được thăng quan trong hội sinh viên, từ cán sự biến thành ủy viên, bận tối mắt tối mũi, Lí Kì nhà ở gần, thường xuyên về nhà để gọi điện thoại đường dài cho anh người yêu, thế nên ban ngày gần như chỉ có Phương Hồi ở phòng một mình, tự do thoải mái. Trần Tầm và cô vẫn thỉnh thoảng liên hệ với nhau. Trong điện thoại, Phương Hồi giữ rất nhiều tin nhắn của cậu, nhưng hầu như chỉ hỏi “em đang làm gì vậy?” hoặc “dạo này em thế nào”. Hòm thư chỉ chứa được hai mươi tin nhắn, Phương Hồi vẫn lưỡng lự không biết nên xóa tin “em đang làm gì vậy?” của tháng 3 hay “em đang làm gì vậy?” của tháng 4. Sau đó cô quyết định ghi ra sổ, ghi rõ thời gian và ngày tháng, nhìn ba bốn chữ ngắn hơn cả dòng ghi ngày tháng trong sổ, Phương Hồi cảm thấy trái tim như bị ai trói chặt, đau đớn.
Phương Hồi luôn đi đâu một lúc trong hai tiết học của chiều thứ ba hàng tuần, mười phút nghỉ giữa giờ, cô luôn chạy lên tầng ba, qua cửa sổ ở hành lang cô có thể nhìn thấy Trần Tầm đi học môn tự chọn với Thẩm Hiểu Đường, hai người luôn đi cùng nhau, vòng qua tòa nhà đằng trước rồi đến đây, phía dưới có một bụi hoa đinh hương, thỉnh thoảng Thẩm Hiểu Đường còn dừng lại ngắt mấy bông, mỗi lần như vậy, Trần Tầm đều nở một nụ cười chiều chuộng, rất quen thuộc và cũng rất xa lạ.
Ở khoảng cách mà mình tự cho là an toàn, Phương Hồi đứng nhìn những cử chỉ âu yếm của họ. Hành vi nhìn trộm khổ sở này lại khiến cô không thể làm chủ được mình, lần nào nhìn thấy cũng cảm thấy vô cùng khổ tâm, nhưng cũng vẫn muốn lên ngó. Có lẽ là do cô vẫn yêu nụ cười đó của Trần Tầm, vì cô đã từng được tận hưởng nó, biết nó cuốn hút đến nhường nào.
Tối đến Phương Hồi còn thường xuyên gọi điện thoại đến kí túc xá và nhà Trần Tầm, kể cả là máy bận cũng vẫn muốn nghe một lát, nếu điện thoại đổ chuông cô sẽ cúp máy ngay. Mặc dù không nói chuyện với nhau qua điện thoại, nhưng Phương Hồi vẫn tưởng tượng về cuộc sống của cậu, có phải đang gọi điện cho Thẩm Hiểu Đường hay không, có phải đang nói chuyện với bạn bè trong phòng hay ra quán Internet rồi không, hoặc đang làm những chuyện mà cô không thể biết được nữa. Cô thường xuyên gọi điện thoại, nhưng một tấm thẻ 20 tệ mà cô dùng đến năm 2003 vẫn chưa dùng hết.
Tôi nghĩ chắc chắn quá trình này là vô cùng đau khổ, nhưng trong sự đau khổ đó, Phương Hồi vẫn chứng tỏ được rằng cô vẫn đang yêu và yêu một cách tuyệt vọng.
Trái ngược với Phương Hồi, thời gian đó Trần Tầm sống rất vui vẻ, ở bên Thẩm Hiểu Đường, Trần Tầm rất hạnh phúc, cùng đi ăn, cùng đi học, cùng đi chơi, cùng ra ngoài thuê phòng. Bọn họ