Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342306
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2306 lượt.
ật gân hơn nữa cơ”. Lâm Gia Mạt nói nhỏ. “Gì vậy?”. Phương Hồi thấp thỏm hỏi. “Hình như Môn Linh Thảo thích Trần Tầm đấy!”. Lâm Gia Mạt nói với vẻ bí ẩn: “Lúc đi vệ sinh tớ nghe thấy cậu ta nói với Hà Sa là nhất định phải tìm cơ hội nói với CX[1'>, cậu thử nghĩ mà xem, lớp mình ngoài Trần Tầm ra, còn ai là CX vào đây nữa? Hơn nữa, cậu không thấy dòng chữ viết trên bảng lần trước viết là cậu thích Trần Tầm ấy, nghe giọng đó dễ là cậu ta làm lắm”. [1'> Trần Tầm phiên âm tiếng Trung là Chen Xun. “Vậy hả…” Phương Hồi vừa nói vừa ngẫm nghĩ. “Tóm lại là cậu phải cẩn thận chút, chuyện của hai đứa cậu tốt nhất đừng để lộ ra ngoài, tớ cứ có cảm giác rằng có người đang theo dõi bọn cậu đấy!”. Lâm Gia Mạt nói với giọng lo lắng. Từ xưa đến nay, đứng trước chuyện đại sự của quốc gia, chuyện tình riêng ý tư của trai gái nhẹ tựa hồng mao, Phương Hồi và Trần Tầm chưa kịp lo lắng gì, mấy quả lựu đạn đã làm nổ tung sự chú ý của tất cả mọi người. Tối ngày 8-5, Phương Hồi nhận được điện thoại của Trần Tầm, cậu nói rất gấp gáp: “Ngày mai chín giờ sáng đến trường tập hợp, họp toàn trường”. “Về chuyện NATO tấn công đại sứ quán Trung Quốc ở Nam Tư à?”. “Ừ! Bọn NATO, quá đáng thật! Thôi nhé, tớ còn phải thông báo với mọi người nữa!”. “Ừ, đừng có cáu bẳn như vậy!”. “Tớ biết rồi, thế nhé, m.kiếp!” Trần Tầm hậm hực cúp máy. Phương Hồi thở dài, bật ti vi lên toàn bản tin về vụ tấn công này, sáng ngày 8-5, liên minh NATO dưới sự cầm đầu của Mĩ đã tấn công đại sứ quán nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa tại Nam Tư, khiến khu nhà đại sứ quán bị phá hủy nghiêm trọng, 3 người thiệt mạng, hơn 20 người bị thương. Phóng viên Tân Hoa Xã Thiệu Vân Hoàn, phóng viên Quang Minh nhật báo Hứa Hạnh Hổ, Chu Dĩnh không may tử nạn, cả nước Trung Quốc đều chìm trong sự phẫn nộ và thương tiếc. Ngày hôm sau, giáo viên, học sinh toàn trường đều có mặt ở trường đúng giờ, không ai đến muộn. Bình thường học sinh thường xuyên bị nhắc nhở “đứng thẳng hàng, không được nói chuyện”, hôm đó tất cả đều tĩnh lặng, cả sân trường chìm trong bầu không khí trang nghiêm. Trước khi cuộc họp bắt đầu, cả trường hát quốc ca, giai điệu “vùng lên, người dân không chịu làm nô lệ” vang lên, học sinh hát rất hào hùng, tiếng hát bay lên tận mây xanh. Mọi người thường nói rằng chúng tôi là thế hệ ích kỉ, ý thức quốc gia mờ nhạt, sự cứng rắn, mạnh mẽ vốn có ở người Trung Quốc, đến thế hệ chúng tôi biến thành nụ hoa mềm oặt. Nhưng tôi có cảm giác rằng cách nói này rất vớ vẩn. Vì hồi nhỏ, chúng tôi đã được hưởng nền giáo dục truyền thống, điều đầu tiên mà chúng tôi biết là phải yêu tổ quốc, yêu Đảng, yêu nhân dân. Vì là thế hệ con một nên rất coi trọng cái gọi là quyền sở hữu. Vì không phải chịu nhiều vất vả, đắng cay nên cảm thấy Trung Quốc cũng không tồi, không đến nỗi tôn sùng hàng ngoại, ngày ngày chỉ nhắc đến nước Mĩ. Vì được giáo dục tốt nên đi xe bus biết nhường chỗ cho các cụ già, biết bỏ rác vào thùng và không khạc nhổ bừa bãi. Vì có ý thức nên không phàn nàn, không chỉ trích đồng bào mình không có tố chất với giọng kẻ cả, chỉ cần làm sao mình làm tốt là được. Vì đã từng bị kì thị ở nước ngoài nhưng lại không xa được ba mẹ nên rất nhớ nhà, thế nên không nói phét, thực sự chỉ muốn về nước báo hiếu với tổ quốc, mong đất nước thống nhất, phồn vinh, phát triển… Tôi nghĩ hồi đó chắc chắn đám Trần Tầm cũng có suy nghĩ như vậy, sau khi tan họp, bọn họ cùng nhau về lớp, trên đường đi, mồm mép Triệu Diệp không nghỉ phút nào, họ hàng của NATO đứng đầu là Mĩ và các cơ quan sinh dục bị cậu ta lôi ra tuốt tuồn tuột: “Ông nội nó nữa, cái gì mà đánh dấu sai bản đồ nên cho nổ nhầm? M.kiếp! Sao không đánh dấu nhầm vào nhà m. nó đi! Xem nó có cho nổ hay không?”. “Bọn mình cũng không được đáp trả! Tức chết đi được!”. Lâm Gia Mạt cấu viên tẩy ra thành những mẩu vụn. “Đúng vậy! Tớ nghe chị tớ nói trường đại học của bọn họ kéo đến đại sứ quán của Mĩ để biểu tình! Bọn họ đã làm rất nhiều biểu ngữ, khẩu hiệu! Bọn mình đi xem chứ?”. Kiều Nhiên nói. “Đi chứ!”. Triệu Diệp đập bàn nói. “Thế đi cả nhé, Phương Hồi, cậu viết hai tấm biểu ngữ, bọn mình mang đi!”. Trần Tầm rất hăng hái. “Ừ… thế viết gì cơ?”. Phương Hồi lên bục giảng lấy số giấy còn thừa khi làm báo tường. “Viết đ.m thằng Mĩ!”. Triệu Diệp phẫn nộ gào, mọi người liền cười ồ lên. Các tuyến đường ở khu đại sứ quán đều bị cấm, nhưng người vẫn rất đông, về cơ bản tất cả các sinh viên đại học ở Bắc Kinh đều tự phát kéo đến, họ giương cao cờ trường và khẩu ngữ của mình, rất hào hùng. Công an Bắc Kinh đã bố trí đoạn đường dành cho đoàn biểu tình, mọi người men theo con đường đó, từ từ nhích từng bước một, đám Trần Tầm cũng có mặt trong đó. Nhìn những gương mặt trẻ như mình ở xung quanh, cảm nhận không khí hào hùng khác hẳn mọi bận, đám Trần Tầm vô cùng hào hứng, Triệu Diệp cao nhất, cậu giơ cao tấm biểu ngữ Phương Hồi viết và đi đầu tiên, trên đó viết mấy chữ lớn bằng mực đỏ: “Lên án hành động bạo lực của NATO, hãy trả lại xương máu cho đồng bào tôi!” Một sinh viên đại học bên cạnh bước đến hỏi: “Các bạn ở trường nào vậy?”. “Trường F ạ!”. Triệu Diệp trả lời