Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342309

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2309 lượt.

u vàng, Triệu Diệp vui vẻ nói: “Hê, hay quá, lại còn có cả chai rượu nữa!” “Rượu gì cơ?”. Lâm Gia Mạt hỏi. “Đây, chính là chai màu vàng này, một thùng chỉ có một chai thôi, tất cả các chai còn lại đều là màu xanh”. Triệu Diệp giơ chai rượu lên nói. “Cậu biết nhiều quá nhỉ!”. Lâm Gia Mạt nói với vẻ khâm phục. “Tớ thấy chỉ có món này là cậu ấy biết nhiều!”. Phương Hồi cười nói. “Hê hê! Cậu khinh ai vậy! Hôm nay ai xông ra để ném lọ mực vào đầu tên đồ tể nước ngoài hả?”. Triệu Diệp đứng dậy gõ đũa vào cô. “Thôi! Cậu gấu nhất rồi! Uống đi!”. Trần Tầm vội ngăn Triệu Diệp nói. Triệu Diệp uống một hơi thật đã rồi nói: “Không phải khoác lác chứ các cậu cứ chờ đấy! Khi nào tớ phất lên rồi thì bọn mình không phải đi ăn ở quán ăn tồi tệ như thế này nữa! Tớ dẫn các cậu đến Vương Phủ Tỉnh ăn!”. “Ok! Thế thì bọn này đợi cậu đấy!”. Lâm Gia Mạt cố nhịn cười nói. Lúc bọn họ ngà ngà say ra khỏi quán ăn, trời đã tối hẳn. Mấy đứa ít nhiều cũng đã liêu xiêu, Trần Tầm và Phương Hồi đi sau cùng, tranh thủ hơi men, cậu liền nắm ngay tay Phương Hồi. “Cậu… buông ra đi!”. Phương Hồi giật nảy mình: “Bọn họ nhìn thấy đấy!”. “Không sao, không nhìn thấy đâu, trời tối lắm!”. Trần Tầm nhìn cô cười đắc ý. Phương Hồi vẫn thấy lo lo, cô giãy ra, nói: “Lát nữa… về nhà rồi…”. “Hê! Hai người mau lên!”. Triệu Diệp ngoái đầu lại, nghiêng người gọi: “Là lính của tớ thì phải đi theo tớ! Không phải là lính của tớ thì đá đít…” “Ừ… biết rồi”. Phương Hồi vội giấu tay ra sau lưng nói, Trần Tầm vẫn nắm rất chặt, bực quá cô liền cấu ngay vào mu bàn tay cậu. Cuối xuân, không khí ở Bắc Kinh toát lên một vẻ bải hoải rất đặc biệt, bọn họ vừa nô đùa vừa đi qua con ngõ tối lờ mờ, vẻ hào hùng ban ngày tựa cơn gió lốc trong tuổi thanh xuân, sau khi thổi qua lại càng khiến họ cảm nhận được rõ nét hơn. Dù là bài hát thiếu nhi hát sai điệu, hay là một cái nắm tay lén lút cũng đều giản dị, tuyệt vời biết bao.






Phong trào biểu tình vừa mới kết thúc không lâu, nhiệm vụ chính trị mới đã được giao xuống. Ngày 1- 10-1999 là dịp kỉ niệm 50 năm quốc khánh, trường F được chỉ định tham gia biểu diễn múa tập thể và diễu hành. Nhà trường rất coi trọng việc này, vừa nhận được nhiệm vụ liền tổ chức ngay cho học sinh tập luyện, học sinh khối 11 xòe hoa, giơ biển, học sinh khối 10 múa tập thể, cả trường đều rất bận rộn.
Dĩ nhiên là cô Hầu Giai cũng muốn lớp 10 (1) có những biểu hiện nổi trội, cô cử Trần Tầm và Lâm Gia Mạt – hai học sinh có dáng đẹp nhất lớp phụ trách biên đạo múa, mục tiêu là giành giải nhất. Nhưng mục tiêu này đã làm khổ đám học sinh lớp 10 (1), không những giờ thể dục bị cắt để biến thành giờ học múa, mà sau khi tan học cũng thường xuyên phải ở lại tập thêm bốn mươi phút. Trong khi các lớp khác được tan học về nhà, bọn họ vẫn phải xếp thành vòng tròn trên sân bóng, học múa bài Mở cửa đỏ như son và Ngày đẹp trời gì đó…
Lúc đầu Trần Tầm rất hào hứng tham gia hoạt động này, cậu là mẫu người càng đông người lại càng thích thể hiện, tục ngữ nói vàng ở đâu cũng sẽ toả sáng, cậu là cục vàng rất thích được toả sáng giữa bãi đá. Nhưng trong lúc tập, cậu không sao vui lên được, vì mặc dù múa tập thể là nam sinh và nữ sinh xếp thành hai vòng tròn lồng vào nhau, các đôi nhảy với nhau, nhảy đến đoạn nào đó thì dừng lại, sau đó khoác tay nhau, nhưng khi tập hợp lại xếp thành đội hình thống nhất, chính vì thế cũng có bạn nhảy khá cố định. Trong khi bạn nhảy của Phương Hồi lại chính là Kiều Nhiên. Điều này khiến Trần Tầm không vui, cậu và Lâm Gia Mạt là biên đạo, hầu hết mọi thời gian không được đứng vào hàng ngũ của đội, chính vì thế cậu cũng không thể nhảy với Phương Hồi, kể cả thỉnh thoảng gặp nhau, cũng chỉ gặp trong mấy giây, thoáng một cái cô lại quay về chỗ Kiều Nhiên.
Phương Hồi cũng không được vui cho lắm, cô không có ý kiến gì về việc Trần Tầm và Lâm Gia Mạt nhảy với nhau, nhưng với tư cách là biên đạo, Vương Mạn Mạn lớp 10 (5) cũng thường xuyên đi theo bọn họ. Cô bạn này rất hồ hởi, lúc nào cũng cười nói vui vẻ với Trần Tầm, lúc nào cao hứng còn nhảy cả lên lưng cậu, khiến Phương Hồi rất ấm ức.
Cứ như vậy, hai đứa lại bắt đầu hậm hực với nhau, bình thường đã không dám công khai với mọi người, thế là tối đến đành phải trút hết tâm sự qua điện thoại. Điều không may là, điện thoại nhà Trần Tầm bị trục trặc, chiếc máy để trong phòng cậu mà cậu hay dùng để gọi cho Phương Hồi bị rơi vào nước, tuy không đến mức là không dùng được, chỉ có điều lúc nói chuyện lẫn rất nhiều tạp âm.
“Hả? Cậu định tặng cho ai à?”.
“Còn ai vào đây nữa! Tô Khải chứ ai! Sắp sinh nhật anh ấy rồi!”. Lâm Gia Mạt cười nói.
“Ngày bao nhiêu?”.
“24, đúng hôm bọn mình thi xong”.
“Vẫn tặng trên danh nghĩa Cao Y Y chứ?”.
“Không! Lần này tớ tặng trên danh nghĩa Lâm Gia Mạt!”
Lâm Gia Mạt liền cười và lượn một vòng, tuy nhiên, trong 360 độ này, thế giới của cô đột nhiên quay cuồng.
Giữa đám đồ chơi ngợp mắt, cô đã nhìn thấy Tô Khải, đi cùng anh còn có một cô gái, mặc dù không nhìn rõ lắm, nhưng trong tích tắc


XtGem Forum catalog