Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342307
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2307 lượt.
đó, cô vẫn nhìn thấy hai bàn tay nắm lấy nhau rồi lại vội vàng buông ra.
“Các em cũng đến đây chơi à? Có phải thư viện Đông Thành ôn bài không?”. Tô Khải bước đến chào.
“Vâng…”. Lâm Gia Mạt cười gượng gạo: “Anh cũng đến ôn thi với bạn à?”.
“Ừ!”. Tô Khải ngại ngùng nói: “Triệu Diệp cũng đến hả? Em nói với nó là kì thi chung của thành phố này buộc phải đạt điểm trung bình đó nhé! Nếu không sau này vào trường tuyển học sinh năng khiếu khó lắm đấy”.
“Vâng”. Lâm Gia Mạt cúi đầu xuống nói.
“Em sao vậy? Sao uể oải thế? Đi! Anh mời bọn em ăn kem nhé!”. Tô Khải lại gần nói.
“Không cần đâu anh!”. Lâm Gia Mạt tránh ra sau một bước, nói: “Bọn em phải về đây”.
“Ừ, thế để lần sau nhé! Bình thường em hoạt động rất tích cực, hôm nay nhìn như hoa héo vậy, anh cũng thấy lạ, nếu có tâm sự gì thì mai cứ nói với anh, anh giải đáp miễn phí cho em”. Tô Khải xoa đầu cô, nói với giọng cưng chiều.
“Ai thèm có tâm sự!”. Lâm Gia Mạt trều môi nói.
“Ha ha! Lại còn giữ bí mật nữa à! Được! Thôi bọn anh về trước đây! Nhớ nhắc Triệu Diệp nhé!”. Tô Khải vẫy tay chào bọn họ rồi đặt tay lên lưng cô gái đi cùng rất tự nhiên đi ra.
Lâm Gia Mạt nhìn theo bóng họ mà suýt bật khóc, bàn tay sau lưng cô gái đó chắc là rất ấm áp nhưng nhiệt độ đó không tỏa sang cô, mà khiến cô vô cùng chua xót.
Tô Khải bước được mấy bước, dường như sực nhớ ra điều gì, liền nói nhỏ với cô gái đi cùng điều gì đó rồi quay lại.
Lâm Gia Mạt vội nuốt nước mắt, quệt tay lên khóe mắt hỏi: “Sao vậy anh?”.
“Vừa nãy anh quên không nói”, Tô Khải cười hiền lành nói: “Phiền em nói với bạn Cao Y Y lớp em hộ anh là đừng nhắn tin cho anh nữa nhé, cũng đừng mua nước cho anh nữa. Em cảm ơn bạn ấy giúp anh nhưng… anh không thể đến với bạn ấy được”.
“Vì sao?”. Giọng Lâm Gia Mạt run run.
“Cũng không tại sao cả, có lẽ là do có khoảng cách. Hơn nữa, bọn em đều như em gái anh vậy, anh cứ cảm thấy như thế không ổn lắm”. Tô Khải gãi đầu nói.
Lâm Gia Mạt giơ tay lên chỉ vào cô gái đang đứng đầu kia đợi anh, nói: “Vì chị ấy à? Bạn gái của anh đó hả?”.
Tô Khải sững người ra một lát rồi cười nói: “Ừ, đó là Trịnh Tuyết, bạn gái anh”.
“Em hiểu rồi, em sẽ chuyển lời đến bạn em! Bye bye!”. Lâm Gia Mạt không đợi Tô Khải nói gì nữa mà kéo Phương Hồi đi ra.
Lâm Gia Mạt túm chặt tay Phương Hồi, thậm chí còn để lại vết móng tay đỏ ửng trên cổ tay cô, nhưng Phương Hồi không phàn nàn gì, họ chạy đến tận con ngõ nhỏ bên cạnh mới dừng lại, Phương Hồi ôm Lâm Gia Mạt, vuốt nhẹ tóc cô nói: “Khóc đi, không có ai đâu, khóc đi sẽ thấy dễ chịu hơn”.
Nước mắt dàn giụa trên má Lâm Gia Mạt từ lâu, cuối cùng bật ra thành tiếng khóc nức nở.
Sau hôm đó Lâm Gia Mạt sống trầm hẳn đi, cho dù là việc học hành hay việc học múa đều không tập trung được tinh thần, đôi má vốn rất hồng hào, tươi tắn cũng hóp lại. Hơn nữa cô không còn trêu đùa, chuyện trò với người khác nữa, tính tình cũng nóng nảy hơn, hơi một tí là lại bắt bẻ người khác. Sau mấy lần chứng kiến cảnh cô sửng cồ, Triệu Diệp không dám trêu nữa. Phương Hồi khuyên nhủ nhưng cũng không thay đổi được gì.
Những người có con mắt đều biết Lâm Gia Mạt là người khó chơi, biết ý nên không dám chọc tức cô, đúng lúc này, Vương Mạn lại vô tình chọc vào tổ kiến lửa.
Hôm đó được nghỉ, cả khối 10 đến trường tập múa, sau khi múa được mấy vòng được nghỉ giải lao, Vương Mạn Mạn đến chỗ Trần Tầm và Lâm Gia Mạt, hỏi với ý thăm dò: “Bình thường cái cậu hay đến tìm các cậu là ai vậy?”.
“Hả? Cậu nói Phương Hồi à?”. Trần Tầm nói.
“Ừ! Cái cậu mà để ngôi lệch ấy, tên là Phương Hồi đúng không? Cậu ấy ngộ thật đấy!”. Vương Mạn Mạn nhìn về phía Phương Hồi đang đứng đằng xa, nói.
“Sao vậy?”. Trần Tầm thắc mắc.
“Đó, coi cậu ấy mặc loại quần gì kìa!”. Vương Mạn Mạn ghé sát vào Trần Tầm, vừa cười vừa nói.
Trần Tầm và Lâm Gia Mạt liền nhìn theo hướng chỉ của Vương Mạn Mạn, Phương Hồi đang nói chuyện với Kiều Nhiên, cô không mặc đồng phục mà mặc một chiếc áo phông cổ bẻ rất bình thường và chiếc quần short giả váy màu xanh đã lỗi mốt từ lâu.
“Nhìn quê thật đấy!”. Vương Mạn Mạn nói với giọng mỉa mai.
Trần Tầm biết Phương Hồi không phải là cô gái ăn mặc thời trang, bình thường con gái thường đeo vòng dây này nọ, nhưng cô thì không bao giờ. Hồi đó trường F đều yêu cầu cả trường phải mặc đồng phục, mọi người quần áo đều giống nhau, điểm duy nhất có thể thể hiện cá tính là hai bàn chân, vì thế mọi người đều tập trung vào đôi giày. Những cậu gia đình có điều kiện thường đi giày Adidas, Nike, Reebok, kém hơn một chút thì giày Li Ning. Còn con gái, nếu thời trang một chút thì đi giày đế xuồng, giày khủng bố, hoặc giày thể thao hạng sang, những bạn bình thường cũng đi giày Pepsi với màu sắc rực rỡ gì đó. Còn Phương Hồi thì luôn đi đôi giày vải rất bình thường, giờ thể dục cũng chỉ đi đôi giày thể thao của hãng Doublestar trong nước.
Tuy nhiên, mặc dù Phương Hồi rất giản dị, nhưng cô rất có khí chất, học hành giỏi giang, thế nên không ai vì chuyện này mà chế nhạo cô. Trần Tầm lại càng không bao giờ kén chọn cái đó, hay nói