Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342444

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2444 lượt.

ăng chơi với nhau từ nhỏ, làm sao có thể dễ dàng dứt bỏ tình cảm này?
Bóng cao lớn, tuấn tú của Trần Tầm lao như bay trên cầu vượt bộ, Phương Hồi đứng dưới nhìn và khẽ thở dài.
Khi Trần Tầm có mặt ở bãi đỗ xe, Ngô Đình Đình đã ra về từ lâu, bên cạnh chỗ Trần Tầm để xe đạp vẫn còn lưu lại hai chữ nghiêng ngả“BYE BYE” được viết bằng gạch đỏ.
Trần Tầm nhìn trò trẻ con này, bất giác thấy hơi hụt hẫng. Cậu nhớ lại cảnh hồi nhỏ, Ngô Đình Đình mặc váy hoa, chân đi dép nhựa, ngồi dưới đất vẽ ô chơi nhảy lò cò, cũng nhớ lại vừa nãy mình đã hứa hẹn với Phương Hồi từ nay sẽ không gặp đám bạn thời để chỏm nữa, đứng giữa hai bên, đột nhiên cậu cảm thấy vô cùng chán nản, lẻ loi.






“Lúc đó cậu ấy khóc thật à?”. Trong bóng tối, tôi mò mẫm cốc nước và hỏi. Vì muốn tiết kiệm điện, thế nên thời gian đó, buổi tối tôi và Phương Hồi không bật đèn, để cho khỏi ngại khi hai đứa chỉ biết nhìn nhau, tôi đành bảo cô kể chuyện.
“Vâng, khóc thật… Ấy! Cẩn thận! Đừng chạm vào bên phải!”. Phương Hồi kêu lớn.
Khả năng quan sát trong bóng tối của Phương Hồi tốt hơn tôi, kịp thời ngăn tôi không gạt chiếc cốc mà Hoan Hoan để lại xuống đất, giúp nó tránh được số phận vỡ tan thành những mảnh vụn.
Tôi vội dịch nhẹ chiếc cốc có chú gấu nhỏ đó ra giữa tủ và hỏi: “Em uống nước không?”.
“Em không… anh đừng làm nữa, muốn uống em cũng sẽ tự rót, anh dễ làm đổ vỡ các thứ lắm, không biết làm vỡ bao nhiêu cái cốc rồi?”. Phương Hồi thu dọn sách vở, nhường cho tôi một lối đi.
“Sau đó thì…”. Phương Hồi thở dài, chậm rãi kể tiếp.
Hôm đó sau khi về nhà, Trần Tầm vẫn không kìm được mà gọi ngay điện thoại cho Đường Hải Băng, đối phương vừa nhấc máy cậu đã nổi nóng bổ đầu tới tấp, hỏi thăm tổ tiên tám đời của Đường Hải Băng, Đường Hải Băng bị chửi, không hiểu đầu đuôi ra sao, một hồi lâu mới vỡ lẽ Trần Tầm đang nói chuyện gì.
“M.kiếp! Không phải tôi làm thật mà! Nếu tôi mà sắp đặt thì tôi chỉ đáng là cháu của thằng Tôn Đào! Ông học đứng thứ mấy của khối mà để não úng thủy vậy. Ông cứ thử nghĩ mà xem, cho dù tôi không ưa Phương Hồi thì cũng không thể xử lí luôn cả ông đúng không?”. Đường Hải Băng cũng nổi cáu, ra sức giải thích.
Trần Tầm thần người ra một lát, cậu nghĩ Hải Băng nói cũng có lí, cậu ta không thể đánh cả cậu được, nhưng bề ngoài vẫn không chịu buông tha: “M.kiếp! Có khi ông không nói rõ với bọn nó, bọn nó mới đánh luôn cả tôi! Cũng có thể là ông cố tình chơi bài khổ nhục kế! Nếu không chẳng có ai đang yên đang lành lại gây sự với hai đứa học sinh như bọn tôi cả! Phương Hồi nói bọn nó còn có đồng bọn nữa, nấp dưới chân cầu vượt để đợi bọn chúng, cậu ấy biết thằng đó, trước đây chơi với bọn ông!”.
“M.kiếp!”. Đường Hải Băng bắt đầu cáu: “Nếu tôi mà giỏi giang như vậy thì năm xưa cũng đã vào học trường F rồi! Gì đến nỗi bây giờ phải lang thang thế này! Sao ông không nghĩ con bé Phương Hồi ranh ma đó đổ oan cho tôi hả? M.kiếp! Tôi thấy nó bỏ bùa ông thật rồi!”.
“Không thể! Đó là do ông không nhìn thấy hôm nay bọn tôi thảm hại như thế nào đâu!”. Trần Tầm la lớn.
“Hừ, để tôi nghĩ xem nào… ừ… có khi là thằng Chuột làm, ông đợi lát, m.kiếp, để tôi hỏi nó xem thế nào, nó mà dám động đến ông, tôi sẽ cho nó biết tay!”. Đường Hải Băng cáu lắm, đầu bên kia điện thoại “cạch” một tiếng, không biết cậu ta đã bẻ gãy cái gì.
“Cũng không cần thiết phải làm như vậy, nhưng ông phải nói với chúng nó rằng đừng gây chuyện với Phương Hồi nữa! Lần này có mặt Phương Hồi, lần sau tôi sẽ không khách khí với bọn chúng đâu! Tôi bất chấp đấy, cho dù đó là ai!”. Trần Tầm nói rất nghiêm túc.
“Thôi đi ông! Ông thì làm được gì! Đừng nói điều đó với tôi! Nói cho ông biết nhé, khôn hồn thì ông học hành cẩn thận cho tôi! Năm xưa ông vào được trường F tôi mừng biết bao! Gọi điện thoại cho từng nhà hàng xóm cũ để báo tin, lại còn làm mẹ tôi tức, tẩn cho tôi một trận nữa, nếu vì chuyện này mà bị nhà trường đuổi học thì tôi xem ông sẽ ăn nói thế nào!”. Đường Hải Băng khẽ cười nói: “Ông yên tâm, nếu đúng là bọn nó làm thật thì chắc chắn tôi sẽ không cho chúng nó gây sự với ông nữa đâu. Nhưng tôi vẫn giữ nguyên câu đó, bản chất của chuyện này nằm ở phía Phương Hồi, tôi không thể cam đoan sẽ thế nào, năm xưa không phải mỗi tôi là bạn thân của Lí Hạ, không phải mỗi tôi bị ám ảnh bởi chuyện này, thế nên tôi cho rằng, ông nên chia tay với con bé đó, điều kiện của ông tốt như vậy, đã là vàng thì ở đâu chẳng tỏa sáng, sợ không tìm được đứa nào hơn con bé Phương Hồi à? Nó cũng chỉ là một đứa bình thường, hơn nữa lại có tiền án, tôi cũng thấy lạ, không hiểu ông chấm nó ở điểm nào”.
“Thôi thôi thôi! Đừng nhắc chuyện này với tôi nữa!”. Trần Tầm bực bội nói: “Tôi cũng thắc mắc về mấy người, thời buổi nào rồi mà còn coi mình là Lưu Bị à? Đâu có phải là anh em gì ghê gớm đâu mà suốt ngày nghĩ đến chuyện rửa hận, báo thù cho nhau, có giỏi thì đi kiếm một thằng mà đâm! Gây lộn với đứa con gái có gì là ghê gớm!”.
“Hừ, sớm muộn gì cũng có ngày xử lí thằng đó, nó chạy không thoát đâu. Còn về


Lamborghini Huracán LP 610-4 t