Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342442
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2442 lượt.
Phương Hồi, không thể nói là không liên quan gì đến nó, năm xưa Lí Hạ ngồi canh chừng bọn trấn lột ở cổng trường, Phương Hồi biết rõ hơn ai hết, nhưng nó chẳng bao giờ ngăn lại, cũng chẳng thèm khuyên nhủ gì hết. Sau đó Lí Hạ chết, nó lại co giò chạy nhanh nhất. Hạng con gái như nó, chỉ có ông mới coi là bảo bối! Cho không tôi tôi cũng chẳng thèm!”. Đường Hải Băng cười gằn nói.
“Ông im ngay đi! Không nói chuyện với ông nữa, nói với ông ông cũng không hiểu! Tóm lại là tôi thích Phương Hồi, bất kể ai bắt nạt cậu ấy tôi đều không cho phép! Thôi nhé!”.
Trần Tầm cúp máy trước, quay về phòng nằm vật xuống giường, cậu rất bực, nhưng lại không biết rốt cuộc là bực ai.
Sau ngày sinh nhật nhuốm mùi máu đó, bọn họ lại quay trở về với cuộc sống quy củ trong trường học. Mặc dù lại phải dậy sớm, mặc đồng phục, làm bài tập, làm bài thi, nhưng Phương Hồi lại rất thích sống cuộc sống như vậy, rất yên ổn, không sợ bị xâm hại, quấy rối. Dù là cuộc sống thời học sinh hay yêu đương cũng vậy, không phong hoa tuyết nguyệt lãng mạn gì, cái khắc cốt ghi tâm hơn cả là cảm giác hàng ngày được ở bên nhau.
Chính vì vậy trong ngày khai giảng, Phương Hồi vô cùng phấn chấn như được tắm trong gió xuân, cười rạng rỡ chào hỏi bạn bè.
Kiều Nhiên bước đến bên cạnh cô hỏi: “Có gì mà vui vậy? Tớ thấy cả lớp mình, mỗi cậu là vui nhất! Mọi người đều muốn được nghỉ thêm ít ngày nữa!”.
“Vậy à?”. Phương Hồi vừa thu bài tập vừa cười nói: “Đi học cũng vui chứ, không phải ngày nào cũng được gặp nhau đó sao?”.
“Ừ!”. Kiều Nhiên cười cười, nói: “Hôm đó tập múa xong, cậu và Trần Tầm đi đâu vậy? Bọn tớ còn bảo rủ nhau đi ăn thịt xiên nướng, sau đó chẳng thấy bọn cậu đâu nữa”.
“Ờ… tớ có chút việc…”. Phương Hồi lắp bắp: “Đếm hộ tớ với”.
Kiều Nhiên đón lấy chồng vở: “Thế hôm nay sau khi tan học bọn mình đi nhé, chắc hôm nay cũng không có nhiều bài tập đâu”.
“21, 22, 23… ừ…!”. Phương Hồi chỉnh lại cho thẳng chồng vở, nói: “Chỗ cậu có bao nhiêu quyển?”.
“20, sao lại thiếu 2 quyển nhỉ? Đẻ tớ đếm lại lần nữa xem sao!”. Kiều Nhiên cau mày nói.
“Không cần đâu, vừa nãy tớ đã đếm một lần rồi, đúng là còn thiếu 2 quyển thật, ai chưa nộp bài tập hè nhỉ?”. Phương Hồi ngẩng đầu lên nói.
“Tớ tớ tớ! Đợi lát đã! Xong ngay đây!”. Triệu Diệp giơ tay lên nói, Lâm Gia Mạt đứng sau giục giã với vẻ sốt sắng: “Mau lên! Mau lên!”.
Phương Hồi và Kiều Nhiên bước đến ngó thì thấy Triệu Diệp đang tốc kí bài tập của Lâm Gia Mạt, Kiều Nhiên liền cười nói: “Tớ đoán ngay là hắn mà! Lần nào cũng vậy, nước đến chân mới nhảy, Gia Mạt lần sau đừng cho hắn mượn nữa! Không thể chiều cái tật xấu đó của hắn được!”.
“Hê! Kiều Nhiên, ông thật bủn xỉn!”. Triệu Diệp hậm hực nói.
“Chép mau lên!”. Lâm Gia Mạt đập bốp tay xuống lưng Triệu Diệp và nói với vẻ ấm ức: “Tớ đâu có nghĩ hắn lại thiếu nhiều như vậy! Lần sau không bao giờ cho mượn nữa!”.
“Thôi nhanh lên, cô chủ nhiệm sắp đến đấy”. Kiều Nhiên nói: “Gia Mạt, vừa nãy tớ đã hẹn với Phương Hồi rồi, tối bọn mình sẽ đi ăn thịt xiên!”.
“Hay quá!”. Lâm Gia Mạt hào hứng nói: “Nhưng bọn mình đừng ăn thịt xiên nữa, tớ thấy ngấy lắm rồi, hôm nay đi ăn lẩu cay nhé!”.
“Lẩu cay hả? Thế thì mất thời gian lắm!”. Phương Hồi nói.
“Không phải nồi lẩu bình thường đâu! Cũng dạng như thịt xiên, nhưng cho vào nồi nhúng, thơm lắm, cậu đi rồi sẽ biết!”. Lâm Gia Mạt nói.
Trần Tầm từ ngoài cửa lớp chạy vào, ngồi xuống cạnh Triệu Diệp nói: “vẫn còn chép à? Mau lên, cô chủ nhiệm đến bây giờ đấy! Tôi vừa từ văn phòng lên!”
“Phù! Xong rồi!”. Triệu Diệp gấp sách lại và tung sang cho Phương Hồi, nói: “Tay tớ sắp gãy rồi! Sao đếch gì mà lắm thê!”.
Lâm Gia Mạt trợn mắt nhìn cậu ta nói: “Đáng đời! Trước đó thì làm gì! Ấy! Phương Hồi! Tách vở bọn tớ ra, đừng đặt gần nhau! Đáp án giống nhau, nhìn là biết chép của nhau!”.
“Mệt chết đi được! Hôm nay tan học tớ phải ăn một bữa cho đã!”. Triệu Diệp thở phù nói.
“Ăn gì vậy!”. Trần Tầm hỏi.
“Lẩu cay, chỗ Gia Mạt tìm được, vừa mới bàn nhau xong, cùng đi nhé!”. Triệu Diệp nói.
“Ok thôi!”. Trần Tầm cười cười, lấy sách vở ra ngồi ngay ngắn lại.
Đến giờ tan học, mấy đứa liền nhanh chóng thu dọn sách vở rồi đi, Phương Hồi không đi xe, Trần Tầm chở cô. Trần Tầm mới mua một máy nghe nhạc của Sony, có bộ phận điều khiển trên dây, rất xịn, Phương Hồi cầm lấy ngó nghiêng, Trần Tầm hào hứng giới thiệu, Phương Hồi cũng không hiểu, cười cười rồi nhét tai nghe vào tai, bên trong đang bật bài hát của Trương Tín Triết[8'>, nghe rất hay. Triệu Diệp và Kiều Nhiên trêu Trần Tầm thích khoe mẽ, liên tục bêu giễu cậu, trên đường đi, cả đám cười nói rôm rả, rất vui vẻ.
[8'> Trương Tín Triết (1967) ca sĩ nổi tiếng người Đài Loan.
Nói cho cùng thì hồi đó bọn họ cũng không có việc gì đáng buồn, dĩ nhiên là cũng không có ước mơ gì xa vời, ngày ngày được sống một cuộc sống rất êm ả, vui vẻ, tất cả mọi người đều cảm thấy rất thỏa mãn. Chỉ có điều bọn họ còn trẻ, không hiểu cảm giác này là thế nào, thực ra giống như bài hát mà Trương Tín Triết hát đó, vừa rảo bước vừa trân trọng thôi.