Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342438
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2438 lượt.
i nay cô hát một bài ca ngợi tổ quốc, non sông gấm vóc.
Buổi trưa đứng trong sân đã có thể nghe thấy những tiếng ầm ầm, cũng có thể nhìn thấy máy bay bay trên bầu trời, nghe nói là đang kiểm duyệt, còn có máy bay trực thăng bay tuần. Chú Vương nhà đối diện cầm một cây sào buộc vải đỏ, khua được mấy con chim bồ câu lạ, chắc là được thả ở quảng trường, một cậu bé trong sân còn nhặt được quả bóng bay, cũng nói là được thả ở Thiên An Môn và bay đến đây. Phương Hồi nhớ lại năm xưa khi tổ chức Á vận hội, cô cũng đã từng hào hứng như thế này, còn giữ mấy tấm xổ số in hình chú gấu trúc làm bookmark, nhưng đến giờ cô không còn đầu óc nào để chuyện trò, thanh minh với hàng xóm nữa, buổi chiều đường Đông Tứ sẽ cấm xe, nhà trường đã quy định giờ tập hợp, nếu cô không đi sớm thì lát sẽ không thể đi được.
Phương Hồi và đám Trần Tầm hẹn gặp nhau ở ngã tư Đông Tứ, cô đã chuẩn bị xong xuôi, được bà kéo ra sân, chào tạm biệt mọi người như một vị anh hùng, được một đoàn người tiễn ra đến tận cổng, nói mãi mới ngăn được, nếu không đã tiễn cô đến đầu ngõ. Và thế là cũng đã mất khá nhiều thời gian, cô vội vàng đến điểm hẹn với các bạn.
Trên đường gần như không có người, từ xa, Phương Hồi đã nhìn thấy Trần Tầm, cậu đang sốt ruột nhìn về phía bên này, vừa thấy bóng cô, bèn ra sức vẫy tay.
“M.kiếp, giật gân quá! Chẳng kém gì phim hành động của Mĩ!”. Triệu Diệp thở phào nói.
“Cậu đi đâu vậy?”. Trần Tầm hỏi.
“Đi… lấy máy ảnh”. Phương Hồi vỗ vào túi nói: “Vừa nãy… quên mất”.
“Haizz! Tớ tưởng là gì cơ! Mang đi làm gì! Lại phải lo cầm nó”. Triệu Diệu lườm cô một cái nói.
“Không phải hôm trước cậu bảo phải mang đi đó sao?”. Phương Hồi nhìn Triệu Diệp với vẻ ấm ức nói: “Còn bảo là đến lúc đó năm đứa bọn mình phải chụp bức ảnh dưới thành lầu Thiên An Môn nữa…”
“Hả?”. Nét mặt Triệu Diệp lộ rõ vẻ ngơ ngác.
“Cậu nghe lời Triệu Diệp hả? Những điều cậu ta nói như đánh rắm vậy! Không, còn không đáng giá bằng rắm nữa! Hứng lên thì nói vậy thôi, thế mà cậu lại tưởng thật, mà cũng chỉ mỗi cậu coi là thật thôi!”. Trần Tầm vừa tức vừa buồn cười, không ngớt lời chỉ trích Triệu Diệp.
“Biến! Ông lắm điều quá đấy! Thôi, lát nữa bọn mình chụp ảnh Phương Hồi nhé, không cho nó chụp nữa!”. Triệu Diệp khoác tay lên vai Phương Hồi nói.
“Bỏ ra!”. Trần Tầm và Kiều Nhiên cùng lúc quát lên, hai đứa nhìn nhau, đều có phần ngại ngùng.
“Thôi thôi! Đừng cãi nhau nữa! Mau đi thôi! Không đi sẽ muộn đấy!”. Lâm Gia Mạt thắt khăn von vào thắt lưng, kéo Phương Hồi chạy.
Bọn họ là nhóm cuối cùng đến trường, cũng đã bị cô Hầu phê bình mấy câu. Trần Tầm vội đón lấy đồ đạc trong tay cô, phân phát đồ ăn tối cho các bạn. Kiều Nhiên kiểm tra đồng phục và đạo cụ của từng người, nói là đạo cụ, nhưng thực ra cũng chỉ là một chiếc khăn von mà thôi, bên trên có đính bóng nhung lấp lánh, múa bài Múa dưới ánh trăng thì thắt ở thắt lưng, múa bài Điệu múa tuyệt vời thì buộc vào tay.
Trước khi xuất phát, thầy hiệu trưởng, cô hiệu phó, cô tổng phụ trách lần lượt phát biểu, toàn những lời hào hùng về sự nghiệp vĩ đại của quốc gia, khí chất dân tộc, khí thế rất rầm rộ. Học sinh phía dưới không để ý đến những điều đó, mà hầu hết là hào hứng như trẻ con, chưa bao giờ được ở với bạn bè lâu như vậy, nghĩ đến việc cả lớp được thức đêm, tất cả đều hồ hởi, phấn khởi.
Đường Tràng An đã bị cấm từ lâu, học sinh toàn trường phải đi bộ đến quảng trường Thiên An Môn. May mà thanh niên cũng không ngại đi bộ xa, trên đường đi cười nói rộn ràng, không hề cảm thấy lẻ loi hay buồn tẻ. Đám con trai mười mấy tuổi cũng chưa biết thế nào là quan tâm đến bạn gái, Trần Tầm chỉ mải trêu trọc, cười đùa với đám con trai, thỉnh thoảng lại ghé đến bên Phương Hồi nói với cô đôi câu, nhưng lại không nhìn thấy túi xách dưới tay cô hết chuyển từ tay trái sang lại chuyển sang tay phải mấy lần. Mãi cho đến khi Lâm Gia Mạt kêu nặng, Triệu Diệp quay sang xách hộ cô, Trần Tầm mới sực nhớ ra cũng phải cầm hộ Phương Hồi, nhưng cậu ngoảnh đầu lại nhìn thì phát hiện ra tay Phương Hồi đã không còn cầm gì nữa, Kiều Nhiên bước đến cạnh cô, xách hai chiếc túi, đang mở chai nước cho cô uống.
Kiều Nhiên đưa nước cho Phương Hồi và nói chuyện với cô: “Đợt hè đi xem với chị tớ, nội dung cũng khá hay, nhạc phim rất hay”.
“Cái gì vậy?”. Nghe thấy lời mở đầu như vậy, Trần Tầm liền bước đến hỏi.
“Phim Bảo Liên Đăng”. Phương Hồi nói: “Nhạc phim là bài hát Chỉ một chữ YÊU của Trương Tín Triết”.
“Vậy hả! Bài đó tôi cũng biết, ‘Chỉ có một chữ YÊU, anh chỉ nói một lần…’ đúng không?”. Trần Tầm liền giơ tay với lấy chai nước của Phương Hồi và đưa lên miệng uống.
“Ê, cái ông này! Chẳng giữ vệ sinh gì cả! Ông uống rồi, lát nữa Phương Hồi uống kiểu gì?”. Kiều Nhiên cười nói.
“Phương Hồi đâu có chê, ông quản được à?”. Trần Tầm nói với giọng nửa đùa nửa thách thức.
“Ai… ai bảo không chê!”. Phương Hồi ngại ngùng giật lại chai nước nói: “Uống chai của minh đi”.
“Phim Bảo Liên Đăng đó có hay không?”. Trần Tầm nhìn vẻ lấp liếm của Phương Hồi mà thấy buồn cười, vội nói lảng sang chuyện khác.<