Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342436
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2436 lượt.
an cuộc đêm đã rất khuya, nên nhà trường yêu cầu phụ huynh đến đón con về nhà. Sau khi biết chuyện, ông Phương Kiến Châu và bà Từ Yến Tân tranh nhau đến đón con gái, bà Từ Yến Tân cho rằng đã muộn thế rồi, múa hát lại mệt, dĩ nhiên là phải lái xe đến đón Phương Hồi về khu Cự Long để nghỉ. Còn ông Phương Kiến Châu lại cho rằng minh đi xe đạp đến trường, sau đó để xe đạp ở trường và bắt taxi về nhà cũng được, không cần thiết phải lái xe đến trường ầm ĩ. Không ai thuyết phục được ai, tranh cãi được mấy câu lại động đến vấn đề tiền bạc, một người nói cô có ít tiền bẩn, có gì là ghê gớm. Một người nói tiền bẩn thì sao, có ít tiền bẩn này làm cho con gái được ngồi lên xe ô tô nhập khẩu sang trọng, tha hồ thoải mái, không cần thiết phải tối đến mò đi gọi xe, lại còn phải mở mắt thật to để gọi xe Hạ Lợi cước rẻ, 1,2 tệ/km, không dám gọi xe Phú Khang 1,6 tệ/km. Hai người liền lớn tiếng cãi nhau, rồi cả hai cùng ném điện thoại, cuối cùng cũng không đi đến được kết quả gì. Phương Hồi sợ họ đều đến, lại cãi nhau ầm ĩ trước cổng trường, thế nên sau khi đến trường cô liền vội vàng chào mọi người, chạy ra cổng chờ, trong lòng cũng muốn về nhà cùng ba. Không phải cô nghĩ gì đến chuyện khác, mà chỉ cảm thấy ba đạp xe xa như vậy đến trường cũng tội, không thể để ba về nhà một mình được, mẹ có xe thì đỡ hơn.
Trần Tầm nhìn thấy Phương Hồi ra về bèn lấy xe của mình, con trai không phiền phức như con gái, cậu không bảo ba mẹ đến đón. Trần Tầm bước đến nhà để xe, nhìn thấy Kiều Nhiên, cậu cũng không có ba mẹ đến đón, trầm tư như đang suy nghĩ gì đó, vừa xoay chìa khóa vừa ngẩn người. Trần Tầm bước đến vỗ lên vai cậu nói: “Hê! Nửa đêm nửa hôm nghĩ ngợi gì vậy?”.
“Hiền lành, trong sáng”.
“Không bao giờ gây phiền hà cho người khác, việc gì cũng cố gắng tự mình làm”.
“Nhờ cậu ấy làm gì, cậu ấy luôn hết minh”.
“Mặc dù ít nói, nhưng rất chu đáo”.
“Không giả tạo, làm mình làm mẩy”.
“Giờ thể dục rõ ràng là rất vụng về, nhưng lại cố gắng nâng cao tay lên, nhìn rất dễ thương”.
“Lúc chăm chú làm bài tập cũng rất dễ thương”.
“Bàn học thu dọn rất gọn gàng”.
“Đồng phục lúc nào cũng sạch sẽ”.
“Ngón tay xinh xắn”.
“Da đẹp”.
“Tóc rất mềm mại”.
“Chữ viết rất đẹp”.
“Giọng nói rất hay”.
“Vẽ đẹp”.
“Hát cũng khá hay”.
“Thông minh”.
“Dịu dàng”.
“Thế nên tôi thích cậu ấy!”.
Những lời khen của họ về một cô gái mà cả hai cùng thích đã dừng lại đột ngột giữa ngã tư. Câu nói cuối cùng của Trần Tầm đã khiến Kiều Nhiên không còn gì để nói. Cậu chợt bừng tỉnh, rút khỏi sự tưởng tượng tuyệt đẹp về Phương Hồi. Cậu tỏ tình một cách bi ai, cho dù Phương Hồi tuyệt vời đến đâu, cậu cũng đã để mất. Có thể không thể gọi là để mất, vì cậu chưa bao giờ có. Thế nên, trước niềm kiêu hãnh của Trần Tầm, cậu không hề có lập trường.
Kiều Nhiên đã chia tay Trần Tầm ở ngã tư đó, hai đứa đi về hai hướng với hai tâm trạng khác nhau, giống như tình cảm của họ dành cho Phương Hồi sau này, bắt đầu từ lúc đó, hai phương thức đã hoàn toàn trái ngược nhau.
Thực ra tôi cho rằng Kiều Nhiên hơi ngốc, cậu không cho mình cơ hội mà đã khoanh tay nhường lại. Nếu ngay từ đầu cậu không hỏi Trần Tầm là có phải cậu thích Phương Hồi hay không mà nói thẳng ra là mình thích Phương Hồi, thì có lẽ người cảm thấy đau khổ, trăn trở chính là Trần Tầm, như thế cậu sẽ có cơ hội, đi cạnh tranh một cách công bằng với Trần Tầm, ít nhất là không cần phải giấu giếm tâm sự của mình. Tuy nhiên, cậu đã không làm như vậy, sự thành thật của Trần Tầm đã dồn cậu vào góc chết, khiến cậu đành phải dồn nén tình cảm của mình lại, giấu ở nơi sâu nhất trong những năm tháng học trò và sự chôn giấu này đã kéo dài rất nhiều năm.
Điều bí mật giữa Phương Hồi và Trần Tầm đã được đưa ra như vậy, do bốn người trong số năm người đều đã biết, thì dĩ nhiên là cũng không thể giấu người còn lại nữa.
Sau khi biết tin, Triệu Diệp vô cùng hào hứng, thậm chí còn coi trọng chuyện này hơn cả đương sự, vừa kêu tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi, vừa mở to mắt quan sát nhất cử nhất động của bọn họ, thỉnh thoảng lại cao hứng hô lên một tiếng, khiến người bên cạnh phải liếc mắt lườm. Chỉ tiếc rằng không có ai chia sẻ niềm vui này với cậu, Phương Hồi ngại ngùng nên chắc chắn sẽ không nhắc đến chuyện này, Trần Tầm sợ bị Triệu Diệp gây khó dễ nên cũng không chủ động nói, Lâm Gia Mạt cũng không còn hào hứng như hồi đầu, không đến nỗi suốt ngày nhắc đến như người phát hiện ra châu lục mới, Kiều Nhiên trong lòng thấy buồn nên cũng không muốn nhắc lại nữa.
Tuy nhiên, kể cả như vậy, Triệu Diệp vẫn như người được ăn chất kích thích, hào hứng khác thường, thực ra không phải là cậu muốn trêu ghẹo, châm chọc, mà nhìn sự việc này với một con mắt khác.
Triệu Diệp thích Lâm Gia Mạt, về cơ bản là thích từ cái nhìn đầu tiên, cái nhìn thứ hai thì xiêu lòng. Bình thường mọi việc đều có mặt cậu, lúc nào cũng xung phong đi đầu, nhưng bản chất lại rất nhút nhát, đặc biệt là khi phải đối mặt với Lâm Gia Mạt, theo lời Trần Tầm thì non nớt như một chú gà. Câu nói này khiến Trần Tầm bị ăn một