Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342437

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2437 lượt.

br>“Cũng được, hay hơn tôi tưởng tượng, rất trong sáng và đẹp, thế nên chưa chắc ông đã thích xem đâu”. Kiều Nhiên nói.
“Ông cứ hạ thấp tôi đi!”. Trần Tầm không đếm xỉa gì đến cậu ta nữa mà quay sang hỏi Phương Hồi: “Cậu có thích xem không? Hôm nào tớ đưa cậu đi xem?”.
“Không!”. Phương Hồi không ngờ Trần Tầm lại hỏi như vậy trước mặt Kiều Nhiên, cô cảm thấy không tự nhiên, vội vàng từ chối.
“Bây giờ hình như không chiếu nữa… thì phải”. Kiều Nhiên nghĩ một lát rồi nói.
“Vậy hả? Tiếc nhỉ!”. Trần Tầm thở dài, nét mặt lộ rõ vẻ thất vọng.
Chưa nói chuyện được nhiều thì cô chủ nhiệm đi trước liền gọi Trần Tầm, Trần Tầm vội thưa rồi chạy đến, Kiều Nhiên nhìn theo, nói với vẻ suy tư: “Phương Hồi, cậu và Trần Tầm thân nhau nhỉ”.
“Hả?”. Phương Hồi sững người ra một lát, lắp bắp đáp: “Cũng… cũng được, không phải bọn mình đều rất thân nhau đó sao?”.
“Hê hê, đúng vậy”. Kiều Nhiên liền cười nói: “Nhưng người nào không biết mà để ý thì tưởng cậu thích Trần Tầm đấy! Con gái đều thích mẫu người như cậu ấy đúng không!”.
Phương Hồi không biết trả lời thế nào, liền ngại ngùng gật đầu, sau đó lại lắc đầu.
“Cũng không hẳn…”
“Cậu xem, trường mình có bao nhiêu con gái thích cậu ấy! Đủ quân số của một liên đoàn tăng cường!”.
“Thế có gì là hay đâu”. Phương Hồi nhìn học sinh lớp 10 (5) đằng trước, trều môi nói.
“Vẫn còn hơn tớ, hê hê, sao tớ chẳng nghĩ ra là rủ cậu đi xem Bảo Liên Đăng nhỉ?”. Kiều Nhiên cúi đầu, sóng gợn trong đáy mắt khác hẳn bình thường.
“Thế… thế thì rủ cả Gia Mạt, Triệu Diệp cùng đi xem nữa nhé”. Phương Hồi đánh trống lảng nói.
“Ừ, cũng được”. Ánh mắt Kiều Nhiên sầm xuống, nhưng chỉ trong tích tắc đó, đến khi ngẩng đầu lên, vẫn là nụ cười hiền lành quen thuộc.
Trần Tầm vẫn đứng từ xa nhìn trộm bọn họ, thấy hai đứa nói chuyện nhỏ với nhau, không chịu được nữa bèn gọi: “Kiều Nhiên, đừng tán tỉnh con gái nữa! Mau lại đây kiểm tra quân số đi, chuẩn bị đến rồi!”.
“Vớ vẩn! Ai tán tỉnh hả! Tôi đến ngay đây!”. Mặt Kiều Nhiên hơi đỏ lên, cậu quay sang nói với Phương Hồi: “Tớ qua đó nhé”.
“Ừ”. Phương Hồi gật đầu, mặc dù Kiều Nhiên là cậu bạn dễ chịu, nhưng cô không bao giờ tham lam.
Kiều Nhiên bước được vài bước lại quay đầu lại, cậu với lấy chai nước đã bị Trần Tầm uống mà Phương Hồi vẫn đang cầm trên tay, móc chai nước trong túi mình ra và đưa cho Phương Hồi nói: “Cậu uống chai này nhé, tớ chưa uống đâu, tớ mở nắp cho cậu rồi đấy”.
Phương Hồi đón lấy chai nước, cô nhìn chai nước khoáng tinh khiết trên tay, đột nhiên không biết phải làm thế nào.
Địa điểm trường F múa nằm ở đường Tràng An gần Đại lễ đường Nhân Dân, Phương Hồi nhìn thấy nhìn quảng trường rộng lớn mà thở dài, khoảng cách này khiến cô không thể về nhà báo cáo được với hàng xóm các nhà lãnh đạo mặc quần áo gì, thắt ca la vát màu gì, trên mặt có nốt mồi và nhiều nếp nhăn hay không, được nhìn thấy bóng đã là tốt lắm rồi.
8 giờ tối chương trình mới bắt đầu, thời gian vẫn còn sớm, nhưng những người có nhiệm vụ biểu diễn đã chuẩn bị xong xuôi. Hiệu trưởng trường F ra lệnh cho mọi người nghỉ tại chỗ, không được đi lại lung tung, đi vệ sinh phải giơ tay để báo cáo với thầy cô.
Học sinh ngồi trên quảng trường Thiên An Môn bình thường vẫn nhộn nhịp người qua lại, ít nhiều cũng cảm thấy hào hứng, một cảm giác hào hứng không chân thực. Triệu Diệp đã thể hiện rõ nét vẻ hào hứng của mình, đầu tiên cậu túm lấy Gia Mạt đòi chơi trò đập tay, tay vỗ nhanh như bay, khiến không ít người phải nhìn theo, sau đó lại bắt Trần Tầm, Kiều Nhiên và Phương Hồi chơi trò “rồng đấu hổ”. Dần dần, ngày càng có nhiều bạn xúm vào xem, Triệu Diệp liền tổ chức cho mười người cùng chơi trò “một chú ếch xanh có bốn chân, hai chú ếch xanh có tám chân”. Nhưng cậu ta lại chơi không chuẩn, tong lúc Triệu Diệp đang bị mọi người la ó, đợi Lâm Gia Mạt búng trán, cô chủ nhiệm không chịu được nữa liền bước đến.
“Tất cả ngồi yên tại chỗ cho tôi! Các bạn lớp khác đều ngồi yên được, tại sao các em lại như con choi choi vậy! Bao nhiêu tuổi rồi mà còn chơi trò này! Tôi mà không đến chắc các em định chơi trò trốn tìm ở quảng trường Thiên An Môn chắc?”.
“Không ạ, không ạ, không ồn ào như thế đâu cô ạ!”. Triệu Diệp cười hề hề nói.
“Em còn cười nữa hả! Ngồi trật tự cho tôi!” Cô Hầu nghiêm mặt nói: “Tôi thấy chắc em nhàn rồi quá đúng không, thôi thế này nhé, tôi giao cho em một việc, lát nữa em phụ trách đưa các bạn đi vệ sinh, ở bên kia kìa, chỗ được quây thành ô màu xanh đó!”.
“Hả?”. Triệu Diệp kêu lên thảm thiết một tiếng: “Không cần đâu cô, chuyện này Kiều Nhiên làm sẽ ổn hơn, bạn ấy là lớp phó đời sống mà!”.
“Đừng đẩy cho người khác nữa! Em cao, thị lực tốt, quan sát tốt, đề phòng các bạn chạy lung tung! Quảng trường rộng thế này, người lại đông, bạn nào lạc thì biết tìm ở đâu!”. Cô Hầu Giai nhìn tứ phía nói.
“Cô ơi, nhà vệ sinh đó làm thế nào ạ? Bình thường đâu có thấy Thiên An Môn nhiều nhà vệ sinh như bây giờ đâu!”. Lâm Gia Mạt thắc mắc.
“Đi, tớ đưa cậu đi xem! Xem là biết liền mà”. Triệu Diệp cười khì khì nói.
“Coi cậu