Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342421
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2421 lượt.
ó cậu. Haizz, nếu biết sớm thế này tớ sẽ không nói cho cậu biết, con gái các cậu nhỏ mọn thật đấy!”
“Cậu thích làm gì thì làm, không cần phải báo cáo với tớ, tớ cũng không đến nỗi nhảm nhí như cậu nghĩ đâu!”. Phương Hồi tức đến nỗi mắt đỏ hoe, Trần Tầm nói rất thiếu suy nghĩ, lấy ngay Ngô Đình Đình để chọc vào nỗi buồn của cô.
Phương Hồi cố gắng không để mình khóc, vơ lấy ba lô rồi chạy ra cửa. Lần này thì Trần Tầm cuống thật, bất chấp tất cả và ôm chặt cô từ phía sau, ghé sát vào tai cô nói: “Cậu làm gì vậy? ít ra cũng phải nói cho xong chuyện rồi hãy về chứ! Thôi thôi, coi như tớ sai được chưa nào? Cậu đừng làm tớ sợ!”.
“Tại cậu chứ ai…”. Phương Hồi lau nước mắt, giọng cũng đã xuống thang hơn.
“Ừ ừ ừ ừ!”. Trần Tầm cười nói: “Lần sau tớ sẽ ghi nhớ, không nói rõ nữa, tóm lại là thế nào thì cứ để như thế, cậu nghĩ oan cho tớ, tớ cũng đành nhận vậy”.
Phương Hồi liền thở dài, cô biết Trần Tầm vẫn không hiểu cô nghĩ gì, cô cũng không muốn nói nữa, cô sợ phải cãi nhau hơn cả Trần Tầm.
Hồi đó bọn họ còn quá trẻ, không phải không yêu mà là yêu quá mãnh liệt, chính vì vậy làm tổn thương người khác cũng là làm mệt chính minh.
Thấy đã muộn quá, phải về nhà ngay nên Phương Hồi liền bắt một chiếc taxi. Trước khi lên xe, Trần Tầm liền hôn nhẹ xuống môi Phương Hồi một cái. Phương Hồi giật nảy mình, vội vàng nhìn xung quanh, sợ bị mọi người qua lại và ông lái xe vừa dừng xe nhìn thấy. Trần Tầm nhìn rất hả hê, đợi đến khi xe chạy, vẫn đưa tay lên gần tai ra hiệu về nhà gọi điện thoại nhé.
Phương Hồi lên xe, rụt rè giải thích với ông lái xe: “Đó là… anh họ cháu”.
Ông lái xe taxi cười tỏ vẻ hiểu ý: “Haizz! Có gì đâu! Chú đâu có phải là phụ huynh! Sợ gì chứ! Giờ những chuyện này rất phổ biến, đâu phải mỗi các cháu, hồi bọn chú mười lăm, mười sáu tuổi cũng thích thầm ai đó. Đó là bạn trai cháu hả? Nhìn đẹp trai quá nhỉ! Trẻ trung là nhất rồi, ha ha”.
“Vâng”. Phương Hồi đỏ bừng mặt, nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Nhưng mà chú thấy các cháu ở độ tuổi này cũng liều thật đấy, tình yêu là gì, các cháu hiểu được bao nhiêu? Giờ nghĩ lại thời bằng tuổi các cháu bây giờ! Cách cuộc sống thực tế còn xa lắm! Bài hát Bạn ngồi cùng bàn cũng nói đó thôi, chẳng mấy mà mỗi người lại mỗi ngả. Chú cũng không nói gì nhiều, hai ba năm nữa cháu sẽ thấy! Chắc chắn là sẽ khác!”. Ông lái xe lẩm bẩm tiếp: “Hơ hơ, chú cũng hay nói thẳng nói thật, chắc mọi người không thích nghe đâu, cháu cứ lo việc của mình, đừng nghĩ gì nhiều!”.
Phương Hồi không nói gì, cô thẫn thờ nhìn ra phía trước, trong gương phản quang, bóng Trần Tầm mỗi lúc một xa, nhiệt độ trên môi cô cũng dần dần biến mất.
Qua tết, đám Phương Hồi đã đi chơi miếu hội một lần.
Từ cổ chí kim, miếu hội tấp nập nhất ở Bắc Kinh thực ra cũng chỉ có vài nơi đó, Địa Đàn, Xưởng Điện, Bạch Vân Quán, Hồ Long Đàm. Đi chơi miếu hội cũng là phong tục truyền thống ở Bắc Kinh, hàng năm không đến miếu hội ăn mấy món đồ ăn vặt, mua mấy món đồ chơi thì dường như năm đó không được khởi sắc cho lắm. Công viên Địa Đàn đã trở thành điểm cấm của Phương Hồi và Trần Tầm, không có việc gì đặc biệt, hai đứa gần như không đến, Hồ Long Đàm thì hơi xa, cuối cùng giữa hai sự lựa chọn đến Bạch Vân Quán để sờ khỉ đá[2'> và đến Xưởng Điện để đánh trống cầu may, cả nhóm đã quyết định đến Xưởng Điện vì không phải mua vé vào cổng.
[2'> Trung Quốc có tục lệ sờ khỉ đá đầu năm để tránh mọi bệnh tật, trừ tà.
Triệu Diệp và Lâm Gia Mạt cũng không tị nạnh gì nhiều mà chỉ đi cùng mọi người, chỉ có điều dường như hai dứa vẫn còn đang ở trong giai đoạn lạnh nhất của cuộc Chiến tranh lạnh Mĩ – Liên Xô, một đứa đến sớm nhất, một đứa đến sớm nhì nhưng không nói chuyện gì với nhau, phụ công đám Kiều Nhiên cố tình giả vờ đến muộn, mãi cho đến khi tất cả mọi người đã có mặt, bầu không khí mới dịu đi đôi chút. Thực ra bọn họ vẫn là trẻ con, ăn từ đầu đến cuối, lạp sườn, dạ dày giòn, gan xào, chè, canh thịt dê thập cẩm, bánh ngọt, bánh rán Sơn Đông, thịt dê rán… không bỏ món nào, quét khắp cả khu Xưởng Điện.
Phương Hồi và Lâm Gia Mạt, đứa cầm một xiên hồ lô bọc đường, đứa cầm chiếc chong chóng đi trước, Trần Tầm, Kiều Nhiên và Triệu Diệp tay cầm đĩa lớn bát nhỏ theo sau. Chỗ nào đông người nhộn nhịp là bọn họ lại chui vào xem, lang thang đến quá Lưu Li Xưởng mới quay về.
“Thế cậu thử đi! Khó lắm! Bọn mình xem xem chỗ nào có bán con chó đó, nếu mà đứng đây ném, tớ e rằng ném một tàm lần cũng chẳng ăn thua”. Trần Tầm liền thanh minh.
“Không cần đâu, tớ chỉ thấy hay hay thôi, cũng không nghĩ lại mất sức như vậy, thôi đi tiếp đi, hình như có trò ném bóng vào rổ đấy!”. Phương Hồi khua tay nói.
“Ở đâu? Chỗ nào? Trúng sở trường của tớ rồi! Đi thôi! Đi xem thế nào!”. Vừa nghe thấy đến từ bóng rổ, Triệu Diệp liền hào hứng hẳn lên và gọi bọn họ đi xem.
Đúng là phía trước có trò bóng rổ, luật chơi là mỗi lần được nhận năm quả bóng, ném trúng hai quả được nhận một món đồ lưu niệm nhỏ, nếu năm quả đều trúng thì tặng một quả bóng có logo của đội