Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342424
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2424 lượt.
i rồi đón lấy lá thư của Phương Hồi và bỏ vào thùng thư.
“Ông ăn không của người khác còn nói người ta kẹt xỉ à? Thật chẳng biết điều gì cả! Mau đi thôi, tớ và Phương Hồi còn phải tập một lát nữa!”. Lâm Gia Mạt trợn mắt nhìn cậu nói.
Ba đứa mua đồ ăn rồi về trường. Trên đường đi Phương Hồi và Lâm Gia Mạt tập hát bài Gặp gỡ 1999 của Phạm Hiểu Huyên, vui vẻ hát “gặp anh trong ngày cuối cùng của năm 1999, kể cả thế giới không quay trở lại được ngày xưa”.
Hồi đó Phương Hồi không biết thế nào được gọi là không quay trở lại được ngày xưa, còn Lâm Gia Mạt đã cảm nhận được rất sâu sắc, đặc biệt là trong tích tắc đi ngang qua Triệu Diệp khi bước vào lớp. Triệu Diệp đi ngang qua cô nhưng không hề dừng lại, mà chỉ giơ tay lên kéo hoa cho hết trách nhiệm.
Kiều Nhiên bước đến đón lấy đồ đạc trong tay Phương Hồi và Lâm Gia Mạt, cười nói: “Thấy bọn tớ thiết kế hệ thống đèn thế nào?”.
“Đẹp quá! Ai đưa ra ý tưởng buộc giấy nhăn vào đèn đấy?”. Phương Hồi ngẩng đầu lên hỏi.
“Triệu Diệp!”. Kiều Nhiên nhìn Lâm Gia Mạt, hỏi: “Đẹp đó chứ?”.
“Ừ, đẹp lắm”. Ánh mắt Lâm Gia Mạt lấp lánh, nói: “Tớ thổi bóng bay giúp cậu nhé!”.
“Ừ, nhớ để lại một ít! Đừng thổi hết!”. Trần Tầm nói nhỏ: “Đến hè có thể cho nước vào, chơi bóng nước! Hồi nhỏ tớ hay chơi trò này lắm, rất mát mẻ!”.
“Giờ mới là mùa đông, cậu chỉ thích nghĩ về mùa hè thôi!”. Phương Hồi cầm bình phụt màu và phụt một ít màu lên đầu Trần Tầm.
“Dám phụt tớ à! Cứ đợi đấy!”. Trần Tầm nhảy dựng lên, cướp lấy bình phụt trong tay Phương Hồi và phụt lên đầu cô.
Kiều Nhiên cười, che cho Phương Hồi, nói: “Thôi thôi! Đừng lãng phí thế!”.
Trần Tầm vòng qua cậu, dường như kéo Phương Hồi về phía mình một cách vô tình, nói: “Phục chưa?”.
Nụ cười trên môi Kiều Nhiên tắt ngấm, nhưng Phương Hồi không phát hiện ra, cô vừa giũ tóc mình vừa nói: “Phục rồi, cậu chỉ thích thể hiện trước mặt người khác thôi!”.
“Không phải tớ thích thể hiện mình trước mặt người khác mà là do không khí ngày hôm nay vui quá! Tớ thấy các năm tới tổ chức liên hoan văn nghệ đón chào năm mới vào buổi tối là hay nhất! Hay hơn nhiều so với ban ngày! Cậu nhìn ngoài trời mà xem, đẹp không!”. Trần Tầm chỉ ra ngoài cửa sổ nói.
“Đẹp thật!”. Phương Hồi chạy đến bên cửa sổ, nhìn vườn trường đang được màn đêm bao phủ, nói.
Trần Tầm liền bước đến cùng, hai đứa nằm sấp dưới cửa sổ như hai đứa trẻ, hơi nước đọng trên má kết thành một vòng tròn, giữa vòng tròn này, chúng vừa cười vừa ngắm ánh đèn rực rỡ bên ngoài.
Còn cậu bạn ngoài vòng tròn lại lặng lẽ đứng sau lưng họ, trong khoảnh khắc cuối cùng của thiên niên kỉ, cảm thấy có gì đó rất lẻ loi.
Buổi liên hoan diễn ra được một nửa, Trần Tầm liền gọi Phương Hồi ra ngoài lớp học. Lúc bọn họ đi ra, Kiều Nhiên đang hát bài Tĩnh lặng của ban nhạc Hoa, cậu vừa hát câu “chỉ mong có người ở bên anh, trải qua ngày cuối cùng”, vừa nhìn Phương Hồi theo Trần Tầm ra ngoài. Phương Hồi ngoái đầu lại cười với cậu, cậu cũng cười, đưa hai ngón tay thể hiện chữ V rất ngờ nghệch.
Trần Tầm và Phương Hồi người đi trước người đi sau xuống đến giữa cầu thang, tới góc rẽ vắng người liền dừng lại, Phương Hồi bèn hỏi: “Có chuyện gì vậy?”.
“Bọn mình ra ngoài đi lòng vòng một lát nhé”. Trần Tầm nói.
“Hả? Đi đâu cơ?”.
“Đi loanh quanh đâu đó thôi! Chào đón thiên niên kỉ, bên ngoài trang hoàng đẹp lắm”.
“12 giờ, các nhà hàng đều đóng cửa rồi!”. Phương Hồi lắc đầu nói.
“Chắc… phải có nơi mở cửa chứ!”.
“Tớ nghĩ có khi là đi làm ấy”.
“Không thể, cơ quan nào giờ này còn làm việc?”.
“Ai bảo không thể! Cô tớ phải làm cả đêm hôm nay! Nghe nói là sự cố máy tính năm 2000”.
“Ừ! Cũng không biết là do ai thiết kế, thật chẳng có tầm nhìn xa gì cả!”. Trần Tầm cười nói: “Bọn mình vẫn là nhất, đến công viên Thế Kỉ chào đón thế kỉ mới! Thật tuyệt!”.
“Ừ! Tối đến bọn mình cùng đi đếm ngược nhé!”. Phương Hồi bỏ xiên tre vào thùng rác, huơ tay lên nói.
Trần Tầm giả vờ vô tình nắm lấy tay cô, mười ngón tay đan vào trong túi, nói: “Đến lúc đó bọn mình đừng đứng theo lớp nữa, đứng riêng với nhau là được”.
Phương Hồi đỏ bừng mặt, nắm chặt lòng bàn tay cậu nói: “Ừ”.
Giữa màn đêm mênh mông, thực ra nhìn không rõ lắm hai bàn tay đang nắm tay nhau. Nhưng cả hai vẫn thấy hơi căng thẳng, dường như đã làm chuyện gì đó không nên làm trong độ tuổi này. Mãi cho đến khi đi đến con ngõ vắng người, hai đứa mới cảm thấy yên tâm hơn.
“Cậu lạnh không?”. Trần Tầm cúi đầu xuống hỏi.
“Không”. Phương Hồi tà lời, nhiệt độ ngoài trời rất thấp, nhưng được ở bên cạnh Trần Tầm, dường như không thấy lạnh mấy: “Chắc không gặp mọi người cùng trường chứ?”.
“Không đâu! Mà gặp thì có sao? Không phải cô giáo là được!”. Trần Tầm liền nắm chặt tay cô nói: “Thực ra kể cả có gặp cô giáo tớ cũng không sợ, đợi sau này bọn mình cưới nhau, chắc chắn tớ sẽ mời cô Hầu Gia đến dự và phát biểu!”.
“Nói phét! Nếu mà gặp cô chủ nhiệm, chắc chắn cậu sẽ buông tay ra, nếu không bọn mình chết ngay, sẽ mời phụ huynh đến họp