Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342423
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2423 lượt.
y về phía công viên Thế Kỉ trên con đường đã quy định. Lớp (1) và lớp (5) đi cùng một chuyến xe, con trai đều đứng, tất cả ghế ngồi đều nhường hết cho con gái. Trên xe rất chật, Trần Tầm cẩn thận che cho Phương Hồi, ánh mắt hai đứa nhìn nhau rất dịu dàng, tận hưởng điều bí mật ngọt ngào mà chỉ có hai đứa biết. Con gái lớp (5) đều phát hiện ra điều bất thường, bèn hỏi Vương Mạn Mạn bọn họ có quan hệ gì. Vương Mạn Mạn cũng không nói rõ, chỉ nói giống quan hệ gì thì là quan hệ đó. Câu trả lời đã bị Môn Linh Thảo và mấy cô bạn ở lớp (1) nghe thấy, bọn họ cũng đều tỏ ra nghi ngờ.
May mà sau khi đã đạt được mục đích, những lời suy đoán liền bị tạm thời gác sang một bên. Những chiếc áo dày không che giấu được tâm trạng hưng phấn của đám trẻ, lúc nhảy múa lại cười nói rộn ràng. Chắc chỉ có mỗi Triệu Diệp và Lâm Gia Mạt là không hòa đồng được với mọi người, vì Trần Tầm liên tục chạy sang chỗ Phương Hồi, thế nên bọn họ đã trở thành bạn nhảy của nhau, dịp quốc khánh 1-10, Triệu Diệp còn nhẹ nhàng mời Lâm Gia Mạt nhảy, giờ thì không còn nữa, bàn tay hai người như cách nhau một lớp không khí lạnh âm mười mấy độ, trong lòng ai cũng thấy không thoải mái.
Lúc đếm ngược đồng hồ, có phóng viên đến chụp ảnh, cô chủ nhiệm liền gọi học sinh đến, Phương Hồi và Trần Tầm cũng không được đếm ngược để bước vào năm 2000. Mặc dù trước ống kính, bọn họ đều mỉm cười, nhưng ít nhiều đều cảm thấy nuối tiếc. Và sự nuối tiếc này không có cách nào để bù đắp, vì họ không thể đợi được đến một nghìn năm sau.
Phương Hồi nói đến khi thực sự bước sang năm 2000 họ mới phát hiện ra rằng, cái gọi là thiên niên kỉ mới cũng không có gì khác so với bình thường. Hạnh phúc vẫn cứ hạnh phúc, bất hạnh vẫn cứ bất hạnh. Môn học nào cần thi vẫn cứ phải thi, kì nghỉ cũng không vì thế mà được nghỉ thêm mấy ngày. Chính vì thế có thể thấy, những ngày tháng có ý nghĩa trọng đại đó đều là tự mình tưởng tượng ra, xét cho cùng ngày 31-12-1999 chính là một lần quay rất bình thường của trái đất, nếu không nhớ thì rồi cũng sẽ trôi qua. Ví dụ Trần Tầm, chắc chắn đã quên ngày này từ lâu.
Tôi cười lắc đầu, không nói gì. Tôi đã phát hiện ra từ lâu rằng Phương Hồi luôn nhấn mạnh sự thờ ơ và đãng trí của Trần Tầm, nhưng tôi biết chắc chắn trong lòng cô không nghĩ như vậy. Thực ra cô sợ Trần Tầm quên, sợ đến đoạn cuối cuộc tình này, chỉ còn một mình cô nhớ nhung, hoài niệm. Còn tôi cảm thấy Trần Tầm không bạc tình như vậy, tổng cộng cuộc đời hai mươi mấy năm, họ đã đồng hành với nhau hơn một nửa thời gian, nếu không giữ lại được chút gì, e rằng cũng có lỗi với những năm tháng tuổi trẻ một đi không trở lại. Nếu cuộc đời con người không có gì để nghĩ, không có cố nhân để hoài niệm thì sống còn có nghĩa lí gì?
Tóm lại là tôi không muốn bị Phương Hồi lãng quên như vậy, cho dù chỉ là một khuôn mặt lờ mờ cũng được, tôi cũng muốn để cô nhớ, có người đã từng chân thành ở bên cô ở một nơi rất xa xôi.
Phương Hồi ngồi đối diện với tôi nhưng không phát hiện ra suy nghĩ của tôi, cô dừng lại một lát, sau đó lại tiếp tục kể chuyện cũ bằng giọng điệu dịu dàng, bình thản.
Sau khi nghỉ đông xong, Phương Hồi và Trần Tầm lại đến chơi nhà nhau mấy lần. Ban ngày ba mẹ hai bên đều đi làm, bọn họ liền ở nhà làm bài tập, xem ti vi. Cả hai đứa đều không biết nấu ăn, bèn đến siêu thị gần đó mua ít đồ ăn vặt, hoặc lôi từ tủ lạnh ra ít đồ để ăn tạm. Có một lần hai đứa luộc vằn thắn, cho ít gia vị, cuối cùng nát cả một nồi. Còn một lần rán cánh gà, miếng thì cháy, miếng thì sống, mùi vị không đâu vào đâu. Nhưng kể cả như thế, hai đứa vẫn ăn rất ngon, không để thừa lại chút nào.
“Cậu sao vậy?”. Không kìm được nữa, Trần Tầm bèn rút cuốn vở ra khỏi tay Phương Hồi, cau mày nói: “Cậu nói gì đi chứ!”.
“Nói gì chứ? Tớ đâu có quen Bạch Phong, các cậu đi là việc của các cậu, liên quan gì đến tớ?”. Phương Hồi quay mặt đi nói.
“Không liên quan gì đến cậu nên tớ mới nói cho cậu biết, nếu không vài hôm nữa cậu biết, chắc chắn cậu lại nghĩ linh tinh”.
“Tớ nghĩ linh tinh gì chứ?”.
“Còn không nữa, rõ ràng trên mặt cậu chỉ còn thiếu nước hiện lên một chữ “nghĩ” nữa thôi!”. Trần Tầm lấy tay xoay đầu cô nói.
“Đáng ghét!”. Phương Hồi liền lắc đầu, hất tay cậu xuống và nói: “Tớ về đây, về muộn, ba tớ thấy không có nhà lại mắng cho coi”.
“Đừng về vội, ở thêm một lát nữa đi”. Trần Tầm kéo cô lại nói: “Cậu mà về bây giờ thì trên đường đi lại suy nghĩ cho coi!”.
“Các cậu đi thăm ông Bạch Phong, tớ có gì để nghĩ chứ, coi bộ sốt sắng của cậu kia, hay là có gì thật nên sợ tớ theo dõi cậu à?”. Phương Hồi vừa thu dọn ba lô, thực sự trong lòng cô không nghĩ như vậy, nhưng vẫn có điều gì đó ấm ức mà không nói ra được, bèn thốt ra câu nghe không được hay cho lắm.
Đến lúc này thì Trần Tầm đã lên cơn bực, cậu vừa giằng lấy chiếc ba lô của Phương Hồi vừa nói: “Tớ còn sợ cậu theo dõi à? Vì nhìn thấy cậu nghĩ ngợi như vậy nên tớ mới nói với cậu. Tớ và Ngô Đình Đình chẳng có chuyện gì cả, nếu đúng là có suy nghĩ đó thì cũng không c