XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342410

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2410 lượt.

Lâm Gia Mạt liền cười và tránh đi, không may va ngay vào Triệu Diệp ngồi sau.
Lúc này tay Triệu Diệp đã tháo bột, nhưng vẫn còn đang bị nẹp, dây trắng buộc trên cổ, nhìn cũng hơi nhếch nhác. Hai đứa nhìn nhau một cái rồi vội vàng tránh ra, dường như đã chạm phải cái gì ô uế lắm, người bên trái, người bên phải, rất ăn ý, dường như né tránh đã trở thành thói quen.
Lâm Gia Mạt vòng ra sau chỗ Phương Hồi rồi ngồi xuống, tay chống cằm, nhìn xuống đường chạy, khẽ thở dài nói: “Thực ra… ngờ nghệch như cậu bây giờ cũng hay”.
“Gì cơ?”. Phương Hồi ngoảnh đầu lại, ánh mắt vẫn trong ngần.
“Không có gì, thôi viết đi!”. Lâm Gia Mạt lấy tay xoay đầu cô lại.
Đài phát thanh phía xa vọng lên tiếng phát thanh viên, rất trầm cảm: Bản tin của lớp 11(1): Niềm vui và nỗi buồn trên sân vận động đều chân thực như vậy, không có cái gì là chúng ta không thể chinh phục! Hãy tôn trọng từng giây và tận hưởng từng ngày. Hết mình, hết mình, hết mình! Cố lên, cố lên, cố lên! Tương lai của chúng ta không phải là giấc mơ!”.
Sau khi ngày hội thao kết thúc, Trần Tầm kéo Phương Hồi đi nghe buổi biểu diễn của ban nhạc Co Giật gì đó cho bằng được, Phương Hồi không hề hào hứng, nhưng cô không muốn làm Trần Tầm mất hứng, đành phải miễn cưỡng đi theo cậu.
Trần Tầm đã đổi sang một chiếc xe đạp mới, chiếc xe cũ của cậu bị trộm lấy mất ở cửa quán ăn. Hồi đó nạn ăn trộm xe đạp ở Bắc Kinh rất phổ biến, gần như không có ai đi xe đạp mà chưa từng mất xe. Xe tốt, xe xấu đều mất hết; khóa bằng khóa thường mất, khóa chữ U cũng mất. Thị trường xe đạp phát triển giữa nạn ăn trộm xe và bán lại xe cũ, hình thành nên một dây chuyền đặc biệt. Chiếc “xe mới” này của Trần Tầm được mua ở chợ đồ cũ về, trước đó cậu đã từng mất xe một lần, mẹ cậu vừa bỏ ra hơn 1.000 tệ để mua xe cho cậu, cậu chưa đi được nhiều thì lại bị mất, lần này cậu không dám về xin ba mẹ tiền nữa, không còn cách nào đành phải đến chợ đồ cũ phía Tứ Huệ mua một chiếc “xe mới” giống y hệt chiếc cũ. Hồi đó khu trung tâm thương mại ở Tứ Huệ chưa có gì, toàn các nhà cấp bốn như ở nông thôn. Trong một ngôi nhà, Trần Tầm bị một đám thanh niên nông thôn xúm lấy, với quyết tâm nhất là chết, trả giá một hồi, cuối cùng cậu đã mua được chiếc xe này. Chiếc xe nếu bán ở đại lí của Giant là 1.200 tệ, ở đây chỉ hơn 100 tệ là mua được, khiến Trần Tầm vô cùng thắc mắc, Kiều Nhiên nói đùa rằng có khi đây chính là chiếc xe mà cậu đã để mất, quay một vòng lại về với chủ.
Chiếc xe này không có gác-ba-ga, bánh sau chỉ có một cái chắn bùn, Phương Hồi đành phải ngồi trên khung xe. Do khung xe chéo nên ngồi lên rất khó chịu. Nhưng Phương Hồi vẫn cảm thấy rất thích thú, ngồi trên đó cô có thể cảm nhận hơi thở của Trần Tầm, còn có thể nghe thấy cậu hát thầm trong miệng.
Trần Tầm đã đưa Phương Hồi đến quán bar có tên gọi “Ong Bận Rộn” ở phía cầu Bắc Tân, Trần Tầm nói với cô rằng chỗ này thường xuyên có các ban nhạc chưa nổi tiếng biểu diễn, nghe nói ban nhạc Hoa cũng đi lên từ đây, không có mối quan hệ của Tôn Đào, hai đứa sẽ không thể vào được. Lần đầu tiên Phương Hồi đến chỗ này, cô sửng sốt vì Trần Tầm biết nhiều như vậy mà mình lại không hề hay biết. Hai đứa mặc đồng phục học sinh trà trộn trong đám đông, Trần Tầm liên tục chào mọi người xung quanh, Phương Hồi thì bám sát sau cậu, nhưng lại có cảm giác rằng mình không theo kịp cậu.
Cuối cùng Trần Tầm chen được ra đằng trước, Phương Hồi lại tụt ở đằng sau. Lúc ban nhạc Co Giật xuất hiện, tiếng la ó ầm ĩ khiến cô cảm thấy buồn nôn. Ca sĩ Khốc Khốc vẫy tay chào mọi người, tiếng la ó lại vang lên. Hôm đó bài hát đầu tiên mà bọn họ biểu diễn chính là bài Dòng sông, cuối cùng thì Phương Hồi cũng đã nghe ra lời bàn hát khiến Trần Tầm ngất ngây.
“Thuở ấu thơ quê hương tôi có một dòng sông
Em sống ở cạnh dòng sông đó
Em là cô gái dễ thương với hai bím tóc xinh xinh
Chiều hoàng hôn tôi thường dắt tay em
Khuôn mặt xinh xắn của em in dưới mặt nước
Em nói sau này chúng mình sẽ phiêu bạt cùng dòng sông
Tôi tưởng rằng chúng tôi sẽ phiêu bạt cùng nhau
Nhưng em lại đến bên người khác
Ngày em đi dòng sông rất xanh
Em nói em không nỡ gặp lại tôi nữa
Tôi bảo rằng không tìm được em anh sẽ làm thế nào,
Em chỉ vào dòng sông nói đây chính là phương hướng của em
Tên của nơi đó là tha hương
Sau đó tôi đã có người con gái của riêng mình
Người đó lại khiến em bị tổn thương
Tôi đi dọc theo dòng sông và đón em về nhà
Em lại nói ngốc ạ, người ấy mới là nhà của em
Em đợi người ấy, tôi đợi em.
Chúng tôi đều không sợ hãi
Sẽ đến một ngày, sau khi chết, chúng tôi sẽ biến thành dòng sông
Hòa vào làm một
Không còn nhớ nhung
Em đợi người ta, tôi đợi em
Chúng ta đều không còn sợ hãi
Sẽ đến một ngày, sau khi chết, chúng ta sẽ biến thành dòng sông
Hòa vào làm một
Không còn nhớ nhung”.
Nghe xong cả bài hát, Phương Hồi liền đứng ngay dậy và đi ra ngoài. Lúc Phương Hồi đi ra, Trần Tầm đang đánh nhịp hát “hòa vào làm một, không còn nhớ nhung”. Cô đã nhìn thấy vẻ ngơ ngác trên khuôn mặt Trần Tầm, còn Trần