Nơi Nào Củi Gạo Không Vương Khói Bếp
Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342411
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2411 lượt.
Tầm lại không nhìn thấy cô.
Lúc đầu Phương Hồi định về nhà, nhưng không đợi được xe, đành hậm hực ngồi bên vệ đường. Đèn xe ô tô dần dần nhòa mờ trước mắt cô, cô đưa tay quệt mặt, bàn tay ướt nhẹp.
Phương Hồi nói với tôi rằng, không hiểu tại sao, hôm đó cô có cảm giác rằng bài hát này đang hát về Trần Tầm và Ngô Đình Đình, còn cô, chỉ giống như một kẻ bàng quan.
Lúc Trần Tầm chạy ra khỏi quán bar Ong Bận Rộn, Phương Hồi đang quệt nước mắt. Trần Tầm đứng bên đường bên kia nhìn theo chiếc bóng mảnh khảnh đó của cô dưới ánh đèn, đột nhiên trong lòng trào lên một nỗi buồn khó tả.
Trần Tầm chạy sang đường, kéo ngay cô hỏi: “Sao cậu lại chạy ra đây? Sao tự nhiên lại khóc vậy? Vừa nãy tớ tìm cậu mãi, cậu làm tớ lo quá!”.
“Không sao… Phương Hồi khịt mũi nói.
“Không sao thì sao lại khóc?”.
“Đau mắt”.
“Không phải…”
“Không phải cậu đã nói là sẽ không liên hệ với đám bạn cũ của cậu nữa đó sao? Tớ đã nói với cậu rằng tớ với bọn họ không giống nhau”.
“Sao tự nhiên lại lôi chuyện này ra vậy, tớ biết, nhưng…”.
“Thế tại sao lại còn đi cùng với Tôn Đào đến những chỗ như thế này? Cậu xem xem bên trong có học sinh không? Hai tháng nữa là bọn mình thi rồi, đến lúc đó không thi được vào lớp A nhóm ngành tự nhiên thì sao? Tách ra thì thế nào? Cậu đã bao giờ nghĩ đến chưa?”.
“Không vào được lớp A nhóm ngành tự nhiên thì vào lớp A nhóm ngành xã hội, đằng nào thì cậu cũng học giỏi các môn xã hội hơn, tớ định học xã hội cùng cậu”.
“Thế đâu có được? Môn văn cậu học chật vật như vậy mà đòi học ngành xã hội à? Tớ nghĩ chắc chắn cậu chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó!”.
“Sao cậu biết tớ chưa bao giờ nghĩ đến!”. Trần Tầm có vẻ bực: “Tớ có sở thích riêng cũng không được hay sao?”.
“Ai bảo không được, nhưng cậu đừng chơi với đám đó nữa…”.
“Đám nào? Từ nhỏ tớ đã chơi với bọn họ, cũng có thấy sao đâu! Phương Hồi, cậu đừng quá chấp vặt!”
“Được! Coi như tớ là người chấp vặt!”.
Phương Hồi mím môi, nhìn Trần Tầm với ánh mắt buồn bã rồi đột ngột quay phắt đi vẫy một chiếc xe.
Trần Tầm đứng trân trân tại chỗ nhìn đèn chiếc taxi đó chạy mỗi lúc một xa, mấy phút sau cậu mới co giò đuổi theo, nhưng ánh đèn màu đỏ đó vẫn đã hòa mình trong màn đêm. Trong tích tắc đó, Trần Tầm cảm thấy vô cùng chán nản.
Tối đến Trần Tầm gọi điện cho Phương Hồi, lúc nghe máy, ông Phương Kiến Châu tỏ ra rất bực minh, Trần Tầm loáng thoáng nghe thấy ông nói ở đầu bên kia: “Cậu ấy là ai vậy? Sao suốt ngày gọi điện thoại cho con? Trao đổi nhanh rồi cúp máy đi! Đừng nói chuyện nữa!”.
Phương Hồi bảo vâng rồi nghe máy, Trần Tầm nói: “Sao cậu lại bỏ về! Tớ phải đuổi theo mấy trăm mét liền!”.
“Vậy hả?”. Phương Hồi đáp rất thờ ơ.
“Lúc đầu tớ tưởng cậu sẽ xuống xe cơ! Không ngờ cậu lại bỏ về thật!”.
“Ừ”.
“Vẫn còn giận hả?”.
“Không”.
“Đừng giận nữa nhé, thật sự không phải như những gì cậu nghĩ đâu”.
“Ừ”.
“Thế từ sau tớ không đi nữa nhé”.
“Tùy cậu”.
“Cậu đừng làm thế”.
“Ừ”.
“Tớ đánh một bài guita cho cậu nghe nhé.
“Không được đâu…”. Phương Hồi hạ thấp giọng: “Bố tớ đang…”.
“Ừ”.
“Thôi thế đã nhé”.
“Ừ. Ngày mai nói chuyện sau nhé, cậu đừng nghĩ ngợi linh tinh nhé! Bye bye!”
“Bye bye”.
Ngày hôm sau đi học, Trần Tầm cứ loanh quanh bên cạnh Phương Hồi để bắt chuyện, Phương Hồi cũng không lạnh nhạt với cậu, nhẫn nại chơi mấy trò trẻ con như cờ năm quân hay Đông Tây Nam Bắc với cậu, coi như chưa có chuyện gì xảy ra.
Sau khi tan học, Trần Tầm liền sà tới, nói với vẻ không tự nhiên cho lắm: “À… hôm nay… tớ vẫn phải đến quán Ong Bận Rộn lần nữa…”
Phương Hồi đang thu dọn sách vở liền ngừng tay lại trong hai giây, sau đó lại tiếp tục đút sách vào ba lô.
“Chuyện là thế này, hôm qua Tôn Đào gọi điện cho tớ, không phải tớ liên lạc với cậu ấy mà cậu ấy chủ động gọi cho tớ! Cậu ấy đã nói với người ở đó rồi, cho tớ đi hát thử một bài! Tớ muốn đi thử xem, chỉ một lần thôi, sau này sẽ không bao giờ đi nữa!”. Trần Tầm vội vàng giải thích.
“Ừ”. Phương Hồi vẫn không có phản ứng gì, cô kéo khóa ba lô lên và đứng dậy.
“Đi cùng tớ nhé!”. Trần Tầm bẽn lẽn nhảy xuống, chặn trước mặt cô nói.
“Tớ không đi đâu”. Phương Hồi khẽ tránh cậu.
“Tại sao?”. Trần Tầm liền kéo cô lại: “Lần đầu tiên tớ lên sân khấu hát mà!”.
“Tớ đi làm gì? Nghe cậu hát bài Dòng sông để ôn lại mối tình đầu với cậu ư?”. Phương Hồi giằng tay ra và lạnh nhạt đáp.
“Không phải! Đã nói với cậu là không phải rồi mà…” .
“Tớ không muốn đến những chỗ đó nữa”. Phương Hồi ngắt lời cậu: “Cũng không muốn nghe câu hòa vào làm một, không còn nhớ nhung nữa!”.
Trần Tầm liền buông tay ra, nhìn Phương Hồi bằng ánh mắt phức tạp và nói: “Thôi tùy cậu!”.
Phương Hồi cúi đầu, cô không dám nhìn theo bóng Trần Tầm mà chỉ nghe thấy tiếng đóng cửa sầm một cái.
Kiều Nhiên đứng sau theo dõi bọn họ từ nãy đến giờ, sau khi Trần Tầm đi, cậu mới đến chỗ Phương Hồi và hỏi: “Có chuyện gì vậy? Cậu ấy gây chuyện gì à?”.
Phương Hồi liền ngẩng đầu lên nói: “Kiều N