Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342100

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2100 lượt.

àn bộ cảnh viên vừa ngủ yên , ở lúc mọi người còn chưa khôi phục tinh thần, nói ra tin tức "Lý Dĩnh chết!"
"Chết?"
"Chết?"
"Chết thế nào?"
Thiệu Phi Phàm nắm chặt quả đấm, nhìn chằm chằm tờ báo tin của cảnh viên, mặt cảnh viên cũng âm trầm, "Một giờ trước, một tuần sơn phát hiện ra Lý Dĩnh, ở dưới chân núi Tuyết Sơn, đã chết từ lâu, nghiệm thi đang trên đường tới nơi."
"Giữ lại Lưu Dũng và quản lý khách sạn, còn có người phụ nữ ở cùng Lưu Dũng." Thiệu Phi Phàm ra lệnh, cảnh viên theo lệnh, lập tức hành động.
Tiểu Lý vừa gõ bàn vừa nói "Sớm không chết muộn không chết, cố tình chết vào lúc này, cô ta chết rồi. Tôi rất muốn bắt Lưu Dũng, đánh cho anh ta một trận."
Ai cũng muốn đánh anh ta, nhưng ai cũng biết còn chưa tới khi đó. Thiệu Phi Phàm ngồi xuống vuốt đầu, anh cầm thuốc lá trên khay trà hút một điếu, khói lượn lờ, mắt anh nheo lại, lóe ra ánh sáng. Không biết cái này xong, nếu như là Lưu Dũng giết, Lý Lan nhất định sẽ không bỏ qua cho anh ta.
"Tiểu Lý, chúng ta sẽ đi Tuyết Sơn ngay bây giờ."
Đang ở thời điểm Thiệu Phi Phàm vội bể đầu sứt trán, căn bản không biết ở thành phố G đã có người giăng lưới chặt đứt đường tình của anh, sẽ chờ anh trở lại, cho nổ tung, anh cùng Thượng Tâm còn chưa có xác định rõ tình cảm, làm cho nổ chia năm xẻ bảy, tốt nhất không bao giờ khép lại.
"Thần tiểu thư, đây là tất cả tư liệu cô muốn."
Thần Tri Mặc nhận lấy túi hồ sơ, kéo ra ngăn kéo lấy ra một lá thư thật dầy, đưa cho người đàn ông đối diện "Làm phiền."
Người đàn ông đo độ dầy 1 chút, rất hài lòng nói cảm ơn, sau đó rời đi phòng làm việc của Thần Tri Mặc. Người đàn ông vừa đi, cô liền mở túi hồ sơ ra, một xấp tài liệu thật dầy về Thiệu Phi Phàm, cặn kẽ hiện ra ở trước mặt cô.
Cô cũng không quan tâm gia thế cùng thân thế Thiệu Phi Phàm, cô muốn chính là biết đoạn tình cảm anh từng trải qua, ở trên hồ sơ Thiệu Phi Phàm đọc được ba chữ "Tự Là Tiêm", Thần Tri Mặc cười, phàm là người cũng sẽ có nhược điểm, người Nhà họ Thiệu của cũng giống như vậy.
Cô cẩn thận bỏ tài liệu vào túi, sau đó Thần Tri Mặc đứng dậy rời đi phòng làm việc.
Quầy rượu đêm ồn ào ngợp trong vàng son mập mờ, mặc kệ là đàn ông hay phụ nữ, tới chỗ này cũng là tìm việc vui. Mà khi Thần Tri Mặc một thân mặc đồ chuyên nghiệp đi tới, hấp dẫn không ít con mắt, mấy người đàn ông đã lôi kéo S tỷ nói muốn cô, S tỷ nhìn sang, tâm can đều muốn nhảy ra ngoài. Chỉ nói: "Mấy vị đại gia, để cho tôi tới, tôi cũng không dám để cho vị tiểu thư kia tới ngồi. Các ngài nhìn lại một chút đi." Nói qua hẳn là chạy tới bên cạnh Thần Tri Mặc.
"Đại tiểu thư, ngài thế nào có thời gian tới đây?"
Thần Tri Mặc đối với trường hợp này không ghét, nhưng cũng không ưa thích. Dồn dập hỏi: "Thần đâu?"
"Thần thiếu mới vừa rồi còn ở quầy rượu, lúc này không biết đi đâu, nếu không. . . . . ."
Thần Tri Mặc không nhịn được cắt đứt lời cô, dứt khoát lưu loát mà nói: "Cô đi tìm, tôi đi phòng VIP chờ nó ."
S tỷ nào dám không đáp ứng, tất nhiên lập tức tìm người đi.
Nhưng mà khi Thần Tri Mặc đẩy cửa phòng, Thần Tri Thư cư nhiên an vị ở bên trong, mặt đất có đầy chai rượu, cô xem mắt, chán ghét nhíu nhíu mày, cẩn thận đi tới ghế sa lon, trực tiếp đem tài liệu ném trên bàn.
"Cái gì?" Thần Tri Thư chợt nhíu mày.
"Thứ em muốn." Thần Tri Mặc cầm ly rượu trên bàn, rót một chén Whisky "Tự Là Tiêm bên kia em không cần ra mặt, chị tới giúp em, sắp xếp thời gian tốt lắm, em phụ trách mang Tâm Tâm tới. Bọn chị sẽ làm Thiệu Phi Phàm phạm sai lầm, hiện tại chị giúp em đoạt lại Thượng Tâm."
Thần Tri Thư nghe xong lời này, phản ứng đầu tiên cũng không phải vui sướng, ngược lại là mơ hồ lo lắng."Chị, chuyện của em chị đừng nhúng tay vào."
"Chị nhất định trông nom." Cô kiên định nói.
Quả thật như anh dự liệu, "Chị, anh âý không thích hợp với chị...chị thật không cần thiết cùng anh ấy làm như vậy. Lại nói, chuyện này nếu như bị anh ấy biết chị động tay động chân, chỉ là đẩy anh ấy càng xa."
Thần Tri Mặc uống một hơi cạn sạch ly rượu, khóe miệng cười nói không ra cô đơn."Thần, từ trước đến giờ chị cũng không đến gần được anh ấy, làm sao có thế đẩy anh ấy càng xa. Nếu như mà chị có phần thắng, em cho rằng chị nguyện ý làm như vậy sao, chính bởi vì chị thua rối tinh rối mù, đã biết thua là như thế nào, cho nên chị mới không muốn em cũng giống như chị!" Dứt lời, cô rất nhẹ thở dài, cầm túi lên rời khỏi phòng.
Thần Tri Thư nhìn tài liệu trên bàn, do dự một chút, cuối cùng cầm lên mở ra.
Tâm Tâm, em vốn chính là của anh, cho nên đừng trách anh.
——— —————— —————— —————— —————— —————— ———
Thần Tri Mặc ngồi ở quán cà phê đối diện đồn cảnh sát của Thiệu Phi Phàm, trên tay cầm một phần tài liệu, nhưng ánh mắt lại thường xuyên hướng ra phía cửa.
Hôm nay là ngày đầu tiên cảnh sát đi làm sau khi nghỉ tết, đến giờ làm việc, mấy người phụ nữ đẩy cửa vào. Đi ngang qua không cẩn thận làm rơi tài liệu của Thần Tri Mặc, mấy tờ giấy rơi lả tả.
"Thật sự xin lỗi, tôi nhặt lên giúp cô." Tự Là Tiêm ngồi chồm hổm nhặt tài liệu lên, khóe miệng


pacman, rainbows, and roller s