The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342098

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2098 lượt.

hề giảm. Xa xa, cô đã nhìn thấy Thiệu Phi Phàm mang túi lớn trên lưng đi ra khỏi cửa kiểm soát, vui sướng đè ép cổ họng, cô khẩn cấp kêu lên, “Thiệu……”
Giọng nói bị một màn trước mắt chặn lại, bước chân cũng đột nhiên dừng lại, cô không dám tin nhìn Thiệu Phi Phàm, nhìn thân hình của anh, vẻ mặt của anh, ánh mắt của anh……Thượng Tâm mờ mịt lắc đầu, che miệng lại, bên tai lại nghe thấy giọng nói của người đi cùng với Thiệu Phi Phàm, bọn họ đang nói……
Thiệu Phi Phàm xuống máy bay, cả người mệt mỏi, vừa xuống máy bay liền mở điện thoại, vài lần muốn gọi cho Thượng Tâm, lại không ấn xuống nút gọi. Tiểu Lý, Tiểu Lưu người ta một cuộc điện thoại cũng không gọi, anh lại liên tiếp phải xin phép bạn gái, luôn có vẻ như không chuyên nghiệp. Do dự một lát, vẫn là cất di động đi, nghĩ rằng, vụ án này kết thúc có thể được nghỉ lâu dài, có thể ngày ngày ở cùng cô gái nhỏ của anh, bồi dưỡng tình cảm.
Giữa lúc đang suy nghĩ, bước chân nhẹ nhàng thoải mái rời hải quan, nhìn thấy đám đông đón người ở cửa quan, anh vô ý thức tìm kiếm một bóng dáng nhỏ bé. Phía sau đám đông hình như thật sự có một bóng dáng quen thuộc, có điều, vào lúc Thiệu Phi Phàm muốn ngẩng đầu để nhìn rõ hơn, cơ thể bị một sức mạnh đụng vào, tiếp theo một vòng tay giống như dây leo ôm chặt lấy thân thể anh.
“Phi Phàm, anh trở về rồi, thật tốt.”
“Ôi, chị dâu tới đón.”
“Thiệu cảnh quan thật sự là hạnh phúc nha.”
Giọng nói nửa trêu tức nửa pha trò của Tiểu Lý và Tiểu Lưu vang lên bên tai, nhưng Thiệu Phi Phàm còn chưa kịp cảm thụ cái từ “hạnh phúc” đột nhiên bay tới này, cau mày cúi đầu nhìn xuống, trong một khắc nhìn thấy rõ người ôm mình là Tự Nãi Tiêm, anh mạnh mẽ đẩy ra khoảng cách giữa hai người, đè ép cơn tức gầm nhẹ “Cô làm cái gì vậy?” Quét mắt nhìn hai người bên cạnh, vừa nghĩ đến hai người này cùng mình làm việc ở cục cảnh sát nửa tháng, lại cảm thấy bực tức. Hướng Tiểu Lý, Tiểu Lưu cười một cách cứng ngắc, bất chấp những thứ khác, trước đem người kéo sang một bên, tận lực không làm cho hai người nhìn thấy mặt của Tự Nãi Tiêm.
Đều nói cuộc sống và tình yêu là do vô số câu chuyện cẩu huyết và sự trùng hợp ghép lại mà thành, trước đây Thiệu Phi Phàm không tin câu nói này. Sống một mình hơn hai mươi năm, anh luôn cho rằng cuộc sống chính là hiện thực, ăn no rồi làm việc, làm tốt thì sẽ có cuộc sống càng tốt, nếu nói đến sự thay đổi trong cuộc sống, đó là cùng tranh cãi với người bố có lỗi với mẹ anh, chèn ép ông, anh liền cảm thấy rất dễ chịu. Còn về tình yêu, chẳng qua chỉ là nam nữ ở chung với nhau, trong cuộc sống xen lẫn chút dục vọng, người trước ở dưới giường, người sau ở trên giường. Nhưng mà giờ phút này, khi anh một tay lôi kéo Tự Nãi Tiêm tìm góc tường, trong lúc vô tình ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Thượng Tâm đứng trong đám đông đỏ hốc mắt nhìn anh, phản ứng đầu tiên của Thiệu Phi Phàm là: “Này, thực con mẹ nó máu chó.”
Không chút do dự bỏ tay của Tự Nãi Tiêm ra, anh bước nhanh về phía Thượng Tâm.
Có điều, cùng lúc đó, Thượng Tâm rơi lệ đầy mặt đã quay đầu chạy ra bên ngoài, đám đông ồn ào cũng không lấn át được tiếng nức nở cùng với câu nói kêu lên mang đầy hận ý kia, “Thì ra là như vậy……”
“Thượng Tâm, em đừng chạy.” Thiệu Phi Phàm bất chấp những người xung quanh, cũng bất chấp việc bị người khác chê cười, lúc này, anh chỉ muốn bắt lấy Thượng Tâm, giải thích với cô, hoặc dạy dỗ cô bỏ đi tật xấu hễ gặp chuyện là bỏ chạy, hoặc là, anh chỉ muốn nói với cô------sự việc vốn dĩ không phải như cô nghĩ, cũng không phải như cô ấy nói “thì ra là như vậy……”, tóm lại, không thể để cho cô chạy đi như vậy.
Mà khi Thiệu Phi Phàm đuổi theo ra ngoài, căn bản là không tìm thấy bóng dáng của cô, anh luôn luôn bình tĩnh hơn người cũng có lúc hoảng loạn, lấy điện thoại ra bắt đầu gọi, sau một lần gọi điện bị cúp máy lại gọi tiếp thì nghe thấy giọng nói nhắc nhở bên kia đã tắt máy. “F*ck!” Hung hăng mắng một câu, hận không thể đập điện thoại đi.
“Phi Phàm……” giọng nói rụt rè vang lên ở phía sau anh.
Thiệu Phi Phàm vừa nghe thấy giọng nói này, còn khống chế cảm xúc với thể diện cái gì, quay người lại liền mắng, “Tự Nãi Tiêm, cô bị thần kinh à. Chính là cô có bị điên thì cũng đừng con mẹ nó phát bệnh ở trước mặt tôi, có số điện thoại của bệnh viện tâm thần không? Cần dùng không tôi cho cô? Hay là bây giờ tôi gọi điện cho Cốc Tử Kỳ, bảo anh ta đưa cô đi khám xem!”
Tự Nãi Tiêm bị rống ánh mắt đỏ lên, trong lòng rối loạn, nhưng vừa nghĩ đến lời nói của Thần Tri Mặc, cùng với tất cả những gì liên quan đến Thiệu Phi Phàm mà cô đã hỏi thăm rõ ràng, mím môi, vẻ mặt ủy khuất, “Phi Phàm, đừng đối xử với em như vậy, em biết năm đó là em từ bỏ trước, nhưng sau khi rời xa anh, em rất hối hận, thật đó. Mấy năm nay, em đều hỏi thăm tin tức của anh, lần này gặp mặt, anh đối xử lạnh nhạt với em, anh có biết em rất đau lòng hay không? Tựa như năm đó em đưa ra lời chia tay, ngay cả một câu níu giữ em lại anh cũng không nói, làm cho em rất đau lòng……”
Thiệu Phi Phàm căn bản không có tâm tình nào nghe cô giãi bày, không phải anh nhẫn