Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342323

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2323 lượt.

, Thượng Phẩm lại mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng để nói rõ ra lại không nói được. Theo trực giác anh nhìn về phía Thần Tri Mặc, lại bắt giữ được ánh mắt kì lạ của Thần Tri Mặc chỉ xuất hiện trong nháy mắt, buông tay của Tiểu Hồ Đồ ra, anh đi đến bên cạnh Thần Tri Mặc, “Còn nhớ lời mà tôi đã từng nói không? Nếu Thượng Tâm chịu tổn thương thì sẽ không có ai được sống tốt.”
Thần Tri Mặc cau mày ngẩng đầu lên, “Thượng Phẩm, lời này của anh là có ý gì?”
Thượng Phẩm lạnh mặt, “Không có ý gì.” Lần nữa quay người về bên Tiểu Hồ Đồ, thơm vào trán cô, “Em ở nhà cùng với bố mẹ, anh cũng phải ra ngoài tìm.”
Thần Tri Mặc nhìn bóng lưng của Thượng Phẩm, cặp mắt càng thêm tăm tối, có điều, quay đầu lại lần nữa, ánh mắt đã hiện lên sự lo lắng, “Cha nuôi, mẹ nuôi, Tâm Tâm sẽ không xảy ra việc gì, mọi người không cần phải lo lắng, nói không chừng em ấy ở cùng một chỗ với A Thần. A Thần cũng thật là, điện thoại hỏng hay sao mà không mở máy.”






Xe của Thần Tri Thư dừng ở ngoài cửa đại sảnh sân bay, hắn tính toán, nếu lần này không thành, lần sau sẽ không còn cơ hội nữa. Chỉ là, khi thấy Thượng Tâm không để ý mọi người, khóc lóc chạy ra khỏi cánh cửa tự động, Thần Tri Thư đột nhiên sinh ra một loại cảm xúc hưng phấn tột độ.
Xem ra, đến ông trời cũng giúp hắn.
Hắn vội xuống xe, đầu tiên là kéo người lên xe, sau đó nhanh chóng quay xe đi về phía cầu vượt của sân bay mới thấp giọng hỏi: “Tâm Tâm, anh ta trách mắng em?”
Thượng Tâm vẫn khóc, một mực lắc đầu không nói lời nào. Thần Tri Thư nhìn thấy màn hình điện thoại của cô sáng lên cái tên Thiệu Phi Phàm, cùng với tiếng chuông kêu lên, đồng thời gạt vô lăng, liền đưa tay cầm lấy chiếc điện thoại ở bên cạnh cô, khinh thường quét mắt, nhấn từ chối cuộc gọi rồi tắt máy.
Lại nhìn Thượng Tâm khóc đến thương tâm, xem bộ dáng khóc chưa đủ là tuyệt đối không mở miệng, liền đặt khăn giấy ở trên xe đến bên cạnh chân cô: “Cho dù xảy ra bất cứ việc gì, có anh Thần ở đây, muốn khóc thì cứ khóc đi.”
Thần Tri Thư một tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, tay còn lại cầm lên ly rượu, một ly lại một ly uống vào, rượu thì lạnh nhưng trong lòng hắn lại nóng như lửa đốt. vuốt ve mái tóc của cô, cúi đầu hôn lên má cô. Hắn giống như người say, say tới mức không muốn để ý đến đạo đức, không kiêng kỵ điều gì, hắn chỉ muốn đoạt người yêu của hắn trở về.
“Tâm Tâm, em say rồi, anh Thần mang em đi ngủ được không?”
Thượng Tâm phát ra một tiếng ưm không thoải mái, uốn éo người, trong miệng lẩm nhẩm cái tên “ Thiệu Phi Phàm……Chán ghét anh……”
“Chán ghét anh……Chán ghét tôi……Thích anh……”
Nửa đêm, Thiệu Phi Phàm giống như một con sư tử sắp nổi điên, phiền não, lo âu. Cả người bồi hồi giống như sắp sụp đổ. Vẫn không có một chút tin tức nào về Thượng Tâm, cô ấy ở đâu? Sẽ gặp phải người nào? Người tốt hay người xấu? Trong đầu tràn ngập các loại suy đoán về cô, suy đoán đến càng thêm lo lắng gấp gáp, càng thêm phiền não lo âu.
Chuông điện thoại di động vang lên, anh gần như bật lên, mở khóa nghe máy, Thượng Phẩm ở bên kia cũng giống như anh, “Khách sạn thành phố G tôi đều liên lạc qua rồi, nó không có ở đó.”
“Thế còn những nhà nghỉ? Khách sạn ven đường cho người có ô tô? Hay là, ở trường học?”
“Thiệu Phi Phàm, cậu có biết ở thành phố G có bao nhiêu khách sạn không? Không nói đến những người không đăng ký, chính là đăng ký sổ sách trong vòng một tuần lễ cũng đã kiểm tra một lượt, trường học sớm đã đóng cửa, Tâm Tâm không thể nào đến đó. Không phải là cậu có quen biết với hai người bạn học của nó sao, đã hỏi qua chưa?”
“Hỏi qua rồi, Tâm Tâm căn bản không liên lạc với họ” Thiệu Phi Phàm có chút nhụt chí, cả người lại ngồi phịch xuống, “Cốc đội đã tìm những người ở bộ phận kỹ thuật bên kia giúp một tay, tra định vị điện thoại của Thượng Tâm rồi, chỉ có thể đợi cái này.”
Thượng Phẩm còn chưa kịp nói chuyện, Cốc Tử Kỳ liền đẩy cửa vào, hướng vào bên trong kêu, “Tìm thấy rồi.” Lại nói tiếp trong một khách sạn cách sân bay không xa.
Không cần Thiệu Phi Phàm truyền lời, Thượng Phẩm đã nghe được rất rõ ràng, lập tức nói: “Chúng ta chia nhau chạy tới.”
Thiệu Phi Phàm không kịp chờ đợi lao ra khỏi cục cảnh sát, lái xe của Thượng Phẩm liên tiếp vượt qua đèn đỏ. Mà khi anh chạy tới khách sạn, ở quầy tiếp tân khi nhìn thấy trong danh sách người thuê phòng tên là Thần Tri Thư, hàm răng theo bản năng nghiến ken két.
Không chờ nhân viên phục vụ dẫn đường, anh ba bước thành hai bước từ cầu thang đi lên căn phòng trong cùng của lầu hai, vẻ mặt lo lắng không nói gì, nắm chặt quả đấm đã nổi gân xanh. Thiệu Phi Phàm đem hết toàn lực làm cho mình tỉnh táo, ba giây sau mới nhấn chuông cửa.
Cửa phòng gỗ mở ra một khe hở, cánh tay Thiệu Phi Phàm trực tiếp đẩy mạnh, căn phòng nhỏ hơn mười mét vuông vừa nhìn liền hiểu ngay, Thượng Tâm toàn thân trần truồng ôm chăn bông cặp mắt trống rỗng, trên đầu vai, cổ tay đều lưu lại dấu vết hồng hồng trực tiếp làm mắt của Thượng Phi Phàm đau nhói.
Lực khống chế hơn ng


Ring ring