Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342084
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2084 lượt.
àng làm cùng trong phòng hành chính với Tự Nãi Tiêm la hét muốn đi theo, Cốc Tử Kỳ tất nhiên là ngại từ chối, vừa nghĩ Thiệu Phi Phàm cũng không phải là người hẹp hòi, liền thuận miệng đáp ứng, mấy cô nàng thật đúng là liền thoải mái đi tới.
Vào phòng đã đặt từ trước, hai mươi người ngồi chật một bàn lớn, chỉ để lại hai ghế trống ở vị trí chủ vị.
Hạ Bình trong đội thấy người mời khách còn chưa đến liền nói đùa, “Không phải là đội trưởng Thiệu không đến đấy chứ!”
“Nhất định sẽ đến, đội trưởng Thiệu là người hẹp hòi như vậy sao?” Cốc Tử Kỳ kêu lớn một câu, “Hạ Bình nếu như cậu lo lắng thì cứ gọi thức ăn trước, yên tâm, nếu đội trưởng Thiệu không đến thì tôi sẽ trả tiền.”
“Được, có câu nói này của anh thì tôi yên tâm rồi, phục vụ đâu mang cho chúng tôi hai mươi đĩa thịt dê nhập khẩu đắt nhất, còn có cái gì tôm hùm của Úc, sò biển dưới đáy đại dương, mỗi loại hai đĩa…”
Phục vụ đứng ở một bên bị Hạ Bình gọi đến thì sửng sốt, vẻ mặt lúng túng nói, “Anh à, chỗ chúng tôi chỉ có thịt dê non Mông Cổ, đều là sản phẩm trong nước, không có hàng nhập khẩu, còn có mấy món tôm hùm của Úc, sò biển dưới đáy đại dương, chỗ chúng tôi cũng không có ạ…”
“Ôi chao, cái gì cũng không có thì các người mở Toàn Dương Phường này làm cái gì?”
Nhân viên phục vụ ngây người không biết trả lời như thế nào.
Mọi người trên bàn đều biết tính của Hạ Bình, nghe vậy thì “ồ” một tiếng cười ầm lên, Cốc Tử Kỳ phi một chiếc đũa về phía Hạ Bình, cười mắng, “Tiểu tử cậu hay trêu trọc người khác, muốn bị đánh phải không!” Ngừng cười, quay đầu về phía nhân viên phục vụ đang đỏ mặt xấu hổ nói, “Đừng có nghe lời của cậu ta, cứ mang thịt dê thái mỏng lên như bình thường là được, mang mười đĩa lên trước, tôm, rau xanh, cá viên…mỗi loại mang lên một đĩa, một nồi lẩu uyên ương, trước gọi như vậy đã, nếu không đủ chúng tôi lại gọi thêm.”
Vẻ mặt của nhân viên phục vụ rất 囧 rời khỏi phòng bao, mọi người trong đội lại cười ầm lên một trận, nhưng là mãi vẫn không thấy Thiệu Phi Phàm đến. Lý Thanh làm cùng phòng hành chính với Tự Nãi Tiêm mỏi mắt nhìn ra cửa, kéo kéo Tự Nãi Tiêm, “Chị Nãi Tiêm, đội trưởng Thiệu sao vẫn chưa tới, không phải là không đến thật chứ!”
Tự Nãi Tiêm làm sao mà biết được, không mặn không nhạt nói, “Em gấp cái gì, Cốc Tử Kỳ không phải đã nói nếu đội trưởng Thiệu không tới thì anh ấy sẽ trả tiền sao!”
Lý Thanh nghẹn lời, nhỏ giọng lầm bầm, “Ai quan tâm chuyện người nào trả tiền đâu chứ.”
Tự Nãi Tiêm đương nhiên là không biết mấy cô nàng này nghĩ gì, vẻ mặt có chút khó chịu. Từ sau khi sảy ra sự việc kia, cô ta chưa từng gặp lại Thiệu Phi Phàm. Cùng làm việc trong một tòa nhà mà cả ngày cũng không gặp mặt lần nào, việc này chỉ có một khả năng là một trong hai người cố ý tránh mặt đối phương, càng là như vậy Tự Nãi Tiêm lại càng kinh ngạc. Nếu thật sự như lời của Thiệu Phi Phàm nói là giữa bọn họ đã không còn bất cứ quan hệ gì, vậy tại sao phải tránh mặt cô ta? Loại suy nghĩ này làm cho cô ta càng ngày càng kháng cự lại sự thân mật của Cốc Tử Kỳ, trong nửa tháng này bọn họ đã cãi nhau rất nhiều lần, cho đến ngày hôm trước, cô ta thực sự nghĩ muốn chia tay.
Nồi lẩu rất nhanh được mang lên, chỉ trong vài phút, thịt dê, rau xanh, hải sản…đã được bày ra đầy bàn, Cốc Tử Kỳ đang định gọi điện thoại cho Thiệu Phi Phàm thì cửa phòng bị đẩy ra, “Xin lỗi mọi người, trên đường đi bị tắc xe”, vừa nói Thiệu Phi Phàm vừa mang theo Thượng Tâm vào phòng.
Không khí trong phòng sôi trào, mọi người thấy Thiệu Phi Phàm dẫn theo một cô gái trẻ, nhìn tư thế của hai người có thể nhìn ra chút quan hệ thì ồ lên, vỗ tay kêu anh phải giới thiệu một chút với mọi người.
Thiệu Phi Phàm trước quay người cởi áo khoác của Thượng Tâm treo sang một bên, làm xong mới thanh thanh cổ họng mang người đến chỗ ghế trống, sau khi ngồi xuống mới cong khóe miệng lên, lớn tiếng tuyên bố, “Đây là vợ tôi Thượng Tâm, sau này gặp mặt, nên kêu chị dâu thì chào chị dâu, nên kêu em dâu thì chào em dâu.”
Hơn mười anh chàng đồng loạt hướng về Thượng Tâm hô lớn “Chào chị dâu.”
Gương mặt nhỏ nhắn của Thượng Tâm đỏ lên, thật sự là vẫn chưa gặp qua tình cảnh như thế này bao giờ. Cốc Tử Kỳ vui vẻ cười ha ha móc ra hộp thuốc lá, mời mấy viên cảnh sát lớn tuổi, ngậm điếu thuốc chưa châm lửa, bĩu môi nói, “Em dâu, lần đầu gặp mặt có phải là nên châm thuốc mời các anh không.”
Không đợi Thượng Tâm phản ứng, Thiệu Phi Phàm đã cười mắng, “Biến đi, gặp qua mấy lần rồi còn lần đầu gặp mặt, hơn nữa, bây giờ không phải giờ làm việc, anh giả bộ đại ca cái gì. Đợi hôm nào tôi và vợ tôi thực sự tổ chức tiệc cưới, bảo đảm cô ấy sẽ châm đủ cho anh. Có điều, châm một điếu phải đưa một phong bao đỏ, vợ, em nói đúng không, chúng ta không thể làm không công được!”
Cốc Tử Kỳ đập đập bàn, “Nhìn đi nhìn đi, trong đội chúng ta toàn là thê nô (nô lệ của vợ)”, một câu nói lại làm cho mọi người cười rộ lên, tất cả mọi người đều quấn lấy Cốc Tử Kỳ, còn Tự Nãi Tiêm với Thiệu Phi Phàm và Thượng Tâm thì hai mặt nhìn nhau.
Tự Nãi Tiêm cười cười một cách cứng ngắc, bàn tay để