Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342082
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2082 lượt.
uống rượu giao bôi, lúc thì muốn mấy cô nàng làm cùng phòng hành chính với Tự Nãi Tiêm uống một ly.
Mấy cô nàng đều liếc mắt nhìn Thiệu Phi Phàm, nói trắng ra là hôm nay bọn họ vì anh mà tới. Thiệu Phi Phàm lại chỉ nhìn Thượng Tâm, một bộ dáng chuyên tâm chăm sóc cô vợ nhỏ nhà mình, trong mắt căn bản không có người khác.
Lý Thanh chính là vì Thiệu Phi Phàm mới vào làm trong cục cảnh sát, liền nhìn chằm chằm anh, hôm nay đột nhiên lại nhô ra một cô vợ nhỏ, trong lòng rất buồn bực, lợi dụng việc mời rượu, cô ta liền cười đứng lên, “Chúng tôi đã sớm uống rượu với chị Nãi Tiêm, nhưng hôm nay là ngày đầu tiên gặp mặt bạn gái của đội trưởng Thiệu, chị kính em một ly.”
Vừa rồi Thượng Tâm đã uống vài ly với những viên cảnh sát trong đội của Thiệu Phi Phàm, lúc này sắc mặt đã đỏ hồng lên, rõ ràng là sắp say rồi. Một ly này của Lý Thanh, Thượng Tâm từ chối không được, muốn uống lại không uống nổi nữa.
Thiệu Phi Phàm nhìn thấy liền hạ đũa xuống, “Lý cảnh viên đúng không, ly này Thượng Tâm nên uống, nhưng lại không thể uống.”
Mọi người bị anh nói cho quay vòng vòng, Thiệu Phi Phàm cười cười nói tiếp, “Nhắc tới chuyện uống rượu, cũng không phải là cô cùng uống với Thượng Tâm. Tôi và cô đều không phải là bề trên, Hạ Bình, Lý Nguyên, anh Triệu ở đây không phải là bề trên sao, cô muốn kính rượu thì phải kính từ trên xuống dưới, trên bàn này Thượng Tâm là nhỏ nhất, đợi cô kính hết các anh, tôi mới đồng ý để Thượng Tâm uống ly rượu này.” Anh vừa dứt lời, các chàng trai trong đội lập tức kêu gào rót rượu.
Lý Thanh cũng là người biết phân biệt tình huống, lập tức ủy ủy khuất khuất kéo Tự Nãi Tiêm, nũng nịu nói, “Chị Nãi Tiêm, chị xem bọn họ bắt nạt em.”
Tự Nãi Tiêm bày ra một bộ dáng chị dâu cả chỉ vào Hạ Bình là người vui vẻ gào to nhất, “Tại sao cậu lại không mời đội trưởng một ly, lần trước Cốc Tử Kỳ còn giới thiệu đối tượng cho cậu, các người đều là mắt sói trợn mắt nhìn mấy cô gái nhỏ.” Một câu nói làm cho Hạ Bình xấu hổ, cũng bình ổn được trận ồn ào.
Rất nhanh đã thay đổi đề tài, Tự Nãi Tiêm dựa vào ghế liếc mắt nhìn Thiệu Phi Phàm và Thượng Tâm, Thượng Tâm giường như là say thật sự, híp mắt dựa vào Thiệu Phi Phàm. Mà trong ánh mắt Thiệu Phi Phàm tràn đầy cưng chiều,xem cô ấy như châu như ngọc, làm cho người xem trong lòng không vui. Tự Nãi Tiêm không biết vì sao, trái tim dường như bị đâm một dao. Càng đau lòng cô ta lại càng cười nhiều, một tay khoác vào tay của Cốc Tử Kỳ, trong những ngày này đây là lần đầu tiên chủ động thân mật với anh, càng không giống bộ dáng trước kia nghiêm chỉnh ở trước mặt mọi người, yếu ớt nằm úp sấp ghé vào tai anh thì thầm, “Chồng à, đau đầu quá, em say mất rồi.”
Một bữa ăn lẩu khí thế ngất trời, tất cả mọi người đều là ngà ngà say bước đi, bốn chiếc xe cảnh sát dừng ở bãi đậu xe của Toàn Dương Phường đều không thể lái, sau cùng, vẫn là Thiệu Phi Phàm hỏi ý chủ nhà hàng, liền đỗ xe ở trước cửa, mọi người đều gọi taxi về nhà.
Lúc sắp lên xe, Thượng Tâm bị Tự Nãi Tiêm gọi lại, Tự Nãi Tiêm mở miệng một câu em gái hai câu em gái rất thân thiết, kéo cô cùng trao đổi số điện thoại mới tiễn cô lên xe.
Thiệu Phi Phàm ôm lấy Thượng Tâm, “Chị dâu nói với em cái gì mà lâu vậy?”
“Không nói gì.” Thượng Tâm lơ đãng nói, nâng tay vuốt ve mặt anh, “Trở về pha cho anh một ly trà, uống nhiều như vậy cũng không sợ buổi tối khó chịu.”
“Khó chịu mới có người đau lòng.” Anh đùa nửa thật nửa giả, Thượng Tâm lại ghi nhớ, chun mũi, ngẩng đầu liền hôn cằm của anh, hôn xong rồi lập tức xấu hổ cúi đầu xuống.
Thượng Tâm đẩy anh, nhón mũi chân trên sàn nhà, người này lại có thể giả vờ ngủ, rõ ràng là nghe được lại không đáp lời cô, phải biết rằng cô cần có bao nhiêu dũng khí mới dám nói ra câu đó, còn phải mượn rượu để nói. Cô đẩy mạnh Thiệu Phi Phàm, Thiệu Phi Phàm không có đề phòng liền bị đẩy một cái lảo đảo. Tay vừa buông lỏng, Thượng Tâm liền chạy vào nhà vệ sinh, còn khóa trái cửa, đứng ở bên trong nói vọng ra ngoài, “Lời hay không nói lần thứ hai.” Giọng nói kia vừa bướng bỉnh vừa tinh nghịch.
Thiệu Phi Phàm đang vòng qua ghế sô pha đuổi theo phải bật cười, giống đứa trẻ như vậy, anh làm sao có thể không cưng chiều cho được?”
Thời gian như dòng nước chảy chớp mắt quần áo mùa đông đã đổi sang mùa hè, trong thời gian này không thấy bóng dáng Thần Tri Thư, không ai nhắc cũng không ai hỏi đến hắn ta. Sau khi vào học Thượng Tâm liền chuyển về nhà họ Thượng, dù sao vẫn chưa kết hôn với Thiệu Phi Phàm, hai người cứ ở cùng nhau như vậy cũng không được, hơn nữa mỗi tối Thiệu Phi Phàm bị cô sờ tới mức dục hỏa đốt người lại không thể ăn cô, cứ kéo dài như vậy, chỉ sợ thực sự sẽ sinh bệnh.
Thượng Tâm tan học, vừa ra cổng trường liền nhìn thấy xe của Thần Tri Mặc, do dự một lát vẫn là đi qua gõ gõ cửa kính, “Chị Thần, thật trùng hợp.”
Sắc mặt của Thần Tri Mặc không được tốt, miễn cưỡng nâng lên khóe miệng, “Không phải là trùng hợp, chị ở đây đợi em, Tâm Tâm, lên xe, chị muốn nói với em một số chuyện.”
“