Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342093

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2093 lượt.

trên bàn cũng vặn vẹo. Mấy cô nàng ngồi ở bên cạnh cô ta, từ lúc nhìn thấy Thiệu Phi Phàm dẫn theo Thượng Tâm vào, sắc mặt liền không được tốt.
Cười cười nháo nháo, Thiệu Phi Phàm vung tay lên bảo mọi người bắt đầu ăn, nam chiếm đa số, đều là động vật ăn thịt, vừa động bát đũa thì sôi nổi. Thiệu Phi Phàm vớt ra ít đồ ăn mà Thượng Tâm thích, gắp vào đĩa của mình mấy con tôm to, không sợ bỏng lột vỏ xong trực tiếp đút vào miệng Thượng Tâm.
Những ngày gần đây, hai người cùng ăn cùng ngủ, sớm đã tạo thành thói quen đút đồ ăn vào miệng đối phương, nhưng đồ ăn mà Thượng Tâm đút cho Thiệu Phi Phàm đều là những thứ cô không thích ăn hoặc là rau xanh. Còn Thiệu Phi Phàm đút cho cô đều là thức ăn mà cô thích.
Hai người anh một miếng em một miếng thì không cảm thấy thế nào, nhưng lại làm cho những người bên cạnh cảm thấy ngưỡng mộ và ghen tị. Tự Nãi Tiêm tay nắm chặt chiếc đũa có chút run rẩy, đúng lúc Cốc Tử Kỳ gắp cho cô ta một miếng thịt dê, liền đưa tay ra, miếng thịt dê trực tiếp rơi xuống tay cô ta, nóng đỏ một mảnh, “A, Anh làm cái gì vậy?” Tự Nãi Tiêm liền tức giận, bụm tay, lời nói phát ra tiếng chói tai.
Cốc Tử Kỳ cũng thay đổi sắc mặt, nhưng lại cầm lấy khăn ướt lau cho cô ta, “Anh không cẩn thận, bị bỏng rồi sao?”
Tự Nãi Tiêm ý thức được bản thân mình luống cuống, nhẹ nhàng nói không sao.
Thiệu Phi Phàm mắt lạnh nhìn, cầm lấy chai rượu rót cho mình và Thượng Tâm mỗi người một ly đầy, ra hiệu cho Thượng Tâm nâng ly lên, “Thuốc lá để giành đến ngày chúng tôi kết hôn sẽ châm, còn rượu thì có thể mời mọi người một ly.” Kéo Thượng Tâm đứng lên, đầu tiên là mời người lớn tuổi nhất trong đội, “Đây là anh Triệu, là đại ca ở trong đội bọn anh.”
Thượng Tâm nâng chén, gật đầu chào, cực kỳ khéo léo kêu một tiếng “anh Triệu”.
“Cái người miệng đầy dối trá kia là Hạ Bình, bên cạnh Hạ Bình là Lý Nguyên.” Ngồi bên cạnh Lý Nguyên là Tự Nãi Tiêm phòng hành chính, Thiệu Phi Phàm cũng không thể bỏ qua, bèn trực tiếp bước đến trước mặt Tự Nãi Tiêm, “Thượng Tâm, em nhất định phải kính chị ấy một ly, đây là vợ của đội trưởng Cốc, em phải gọi một tiếng chị dâu. Người lần trước em gặp ở sân bay chính là chị ấy.”
Thiệu Phi Phàm thoải mái đem chuyện ở sân bay nói ra, không chỉ Thượng Tâm kinh ngạc mà Tự Nãi Tiêm cũng kinh sợ.
Cốc Tử Kỳ rất kinh ngạc, “Xảy ra chuyện gì ở sân bay vậy?”
Tự Nãi Tiêm khẩn trương vung tay đụng phải ly rượu, trên bàn liền lộn xộn, Lý Thanh giúp đỡ chà lau một phen, Tự Nãi Tiêm nhìn thấy Thiệu Phi Phàm lại muốn mở miệng, gấp gáp nói một câu, “Tôi đi đón bạn vừa đúng lúc gặp Thiệu Phi Phàm, liền kéo anh ấy nói chuyện vài câu.”
“Cũng không phải là mấy câu nói đơn giản.” Thiệu Phi Phàm âm dương quái khí nói, trái tim của Tự Nãi Tiêm dường như nhảy lên đến cổ họng, anh cười lạnh lùng, một tay ôm vai Thượng Tâm, “Cũng là do tôi không đúng mực, chị dâu nói chuyện xán đến quá gần, ai biết được nha đầu này lại đến đón tôi, vừa nhìn thấy tôi đứng gần người phụ nữ khác liền quay người bỏ chạy, nói cái gì muốn cắt đứt quan hệ với tôi, tôi phải cầu xin mấy ngày mới dỗ dành được cô ấy.”
Vừa nói như vậy, Thượng Tâm bất giác nhìn Tự Nãi Tiêm mấy lần. Cô không phải đồ ngốc, tự nhiên biết bữa cơm này là Thiệu Phi Phàm đặc biệt bố trí, chính là muốn giải thích với cô. Tấm lòng này thực sự làm cho cô cảm động.
Cốc Tử Kỳ tất nhiên là biết Thiệu Phi Phàm và Thượng Tâm náo loạn rất lớn, lớn tới nỗi phải điều động cả bộ kỹ thuật công an điều tra tìm người. Nhưng Cốc Tử Kỳ lại không biết Tự Nãi Tiêm có tham dự vào, hay là vì cô ta mới xảy ra chuyện này. Anh đứng dậy, vẫn như cũ cười ha ha, cũng đưa tay lên ôm vai Tự Nãi Tiêm, “Thế thì anh phải thay vợ bồi tội mời em dâu một ly rồi.” Nói xong, nâng ly uống cạn.
Đoàn người không hiểu rõ sự việc, cũng ồn ào trầm trồ khen ngợi.
Thiệu Phi Phàm ghé vào tai Thượng Tâm, “Lần này hết ghen rồi nhé, chồng người ta cũng bồi tội với em rồi.”
Thượng Tâm lúc nhỏ thường ở trong quân đội với ông bà nội, hơn nữa ở Thượng gia cũng phải xã giao nhiều, tự nhiên cũng biết chừng mực, đẩy đẩy Thiệu Phi Phàm, cười kín đáo bộ dáng ngượng ngùng, uống cạn ky rượu liền nói, “Cũng là em không đúng, chưa hiểu rõ sự tình đã gây náo loạn, người nên bồi tội phải là em mới đúng”, lời này cũng không phải là giả dối.
Trong lòng Thượng Tâm hiểu rõ, xảy ra sự việc lần này, trách nhiệm của cô là lớn nhất. Chưa hỏi rõ ràng đã tức giận náo loạn, thực ra cô mới là người không có tư cách để khóc nhất, tất cả đều là mình làm sai. Thực ra khi biết Tự Nãi Tiêm là vợ của đội trưởng của Thiệu Phi Phàm, càng thêm ngượng ngùng tự trách bản thân. Uống hết rượu, ánh mắt say mê nhìn Thiệu Phi Phàm, nhìn Thiệu Phi Phàm đến mức trong lòng cũng mềm nhũn.
Cô vợ nhỏ nhà hắn chẳng lẽ không biết bản thân mình dùng ánh mắt đáng thương hề hề như vậy nhìn một người đàn ông chính là hấp dẫn trí mạng sao. Nếu như không phải ở đây đông người, thật muốn đè cô xuống mà yêu thương.
Tiệc rượu qua hơn phân nửa, mọi người gần như đã no bụng, bắt đầu trêu đùa đội trưởng, lúc thì muốn hai người