Tác giả: Cố Mạn
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341339
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1339 lượt.
bác sĩ Lâm, chính là phó giám đốc của chúng tôi lại đang đứng tựa ở cửa sổ, cầm tấm phim x-quang xem.
Bọn họ hiện tại đang rất nghiêm túc thảo luận về phương án phẫu thuật.
Thế nhưng, vấn đề là, tại sao lại thảo luận trong phòng bệnh của tôi?
Bác sĩ Phương uể oải duỗi người: “Ôi trời, gần đây nhiệm vụ phải làm cũng nhiều quá đi!” Nói rồi, anh ta tủm tỉm đứng dậy, đi tới phía tôi: “Đi ăn cơm thôi, bệnh nhân của chúng ta cũng phải đi cùng chứ nhỉ!”
“Hả?”
Tôi quay sang nhìn Lâm Tự Sâm. Vừa gặp ánh mắt của tôi, anh ta liền hạ mi mắt, cúi đầu nhìn đồng hồ.
Bệnh nhân cùng ăn cơm với bác sĩ, đây là thể loại gì?
Không hiểu sao tôi lại cảm thấy nhóm bác sĩ này có gì đó rất thần bí?
~~~
“Bởi vậy cho nên, hằng ngày cậu đều ăn cơm do người giúp việc nhà phó giám đốc Lâm đưa tới? Nếu không thì đã đi ăn cùng anh Lâm hoặc bác sĩ Phương rồi đúng không?”
“… Đúng vậy, dì Trần nói là đưa cơm tới cho phó giám đốc Lâm, anh ấy bận việc ở đây, cho nên thuận tiện mang cho mình một suất.”
“Cậu cảm thấy điều này nghe có tính khoa học sao?”
“…”
Ân Khiết vân vê cằm, nói: “Hi Quang, cậu thật sự không cảm thấy, phó giám đốc có ý với cậu à?”
“…Cậu có thể dùng đại não suy nghĩ được không hả?”
Nếu thật sự đúng như lời Ân Khiết nói, vậy thì đường tình cảm của anh Lâm Tự Sâm này cũng quá kỳ lạ đi! Sao mà từ ghét tôi thoáng cái lại chuyển sang thích tôi được?
“Hình như anh ta ở đây để thảo luận về một cuộc phẫu thuật khá khó khăn… Mặt khác, có thể là do anh ta cảm thấy việc mình bị ngã cũng có một phần trách nhiệm của bản thân? Hơn nữa, cơm cũng đâu phải do anh ta mang tới, là dì Trần ngày nào cũng đưa tới tận nơi đấy chứ. Anh ta cũng thỉnh thoảng thuận đường ghé thăm mình một lát rồi đi luôn, nếu như không đi ngay…”
Ân Khiết lóe mắt nhìn tôi, dáng vẻ tò mò vô cùng, đáng tiếc tôi phải để cô ấy thất vọng rồi.
“Thì là vì có một đám bác sĩ cũng đang ở chỗ mình cùng anh ta thảo luận vấn đề y học, hoặc là tám chuyện ở trường Y.”
Ân Khiết vẫn còn ở trong trạng thái mê muội: “Ở đây?”
Tôi gật đầu.
“Vậy cậu nghe có hiểu gì không?”
“… Thế cho nên mình mới bảo cậu mang cho mình cái máy chơi game tới đây!!!”
“Kỳ nghỉ của phó giám đốc cũng thật là siêu phàm thoát tục!” Ân Khiết cảm thán: “Anh ấy có phải là làm việc tới phát cuồng rồi không? Bình thường ở công ty tăng ca kinh khủng như vậy mà giờ xin nghỉ phép rồi lại còn tới làm ở bệnh viện.”
Tôi mãnh liệt tán thành, thuận tiện tung ra một ít tin tức: “Bác sĩ Phương nói anh ta trước đây cũng rất đáng sợ, lúc còn học đại học anh ta hoàn toàn không phải là người, tới bệnh viện làm rồi lại càng không phải người. Ai lại đứng thực hiện ca phẫu thuật mười mấy tiếng đồng hồ liền mà vẫn nhìn anh ta vẫn chẳng hề hấn gì như người nhàn hạ.”
Tôi nói linh ta linh tinh một hồi, Ân Khiết nghe đến mức hào hứng tràn trề: “Bác sĩ phụ trách của cậu tám chuyện với cậu về phó giám đốc nhiều thế cơ à?”
Tôi tỉ mỉ nghĩ, đúng là có nói nhiều thật. Lúc ăn cơm, bình thường những người khác hay nói chuyện công việc, còn anh ta lại lôi kéo tôi nói chuyện trên trời dưới đất. Tôi kết luận: “Anh ta hình như nói nhảm hơi nhiều!”
“Không nghĩ ra phó giám đốc Lâm của chúng ta là cái dạng người gì nữa…” Ân Khiết suy tư cả ngày mới thôi: “Vậy Hi Quang này, quan hệ giữa cậu và phó giám đốc đã tốt lên được chút nào chưa? Cơ hội hiếm có đó nhé, cậu cũng đừng quá cố chấp.”
“… Cũng được, “cật nhân chủy nhuyễn (*)”. Bình thường cũng sẽ nói chuyện với nhau vài câu…”
(*)Nã nhân thủ đoản, cật nhân chủy nhuyễn: Nhận quà của người khác thì phải biết khiêm nhường, ăn cơm của người khác thì phải dẻo miệng. Đại ý là nói về kỹ năng mềm trong giao tiếp đời thường.
“Ừ, mình cũng cảm thấy thái độ của anh ấy đối với cậu không còn thô bạo như trước.”
Nhắc tới sự thay đổi trong thái độ của Lâm Tự Sâm, tôi bỗng nhiên nhớ tới câu nói của anh ta sáng hôm ấy. Tôi hỏi Ân Khiết: “Ân Khiết, mình khóc trông có đáng sợ không?”
“…”
“… Hay là vô cùng… đáng yêu???” Tôi cũng tự thấy ớn lạnh.
“…” Ân Khiết hiển nhiên không nhịn được nữa, “Mình còn chưa thấy cậu khóc. Nào, khóc thử một trận cho mình xem?”
~~~
Ân Khiết để lại máy chơi game rồi ra về.
Có cái máy này, rốt cuộc những ngày tháng nằm viện của tôi cũng bớt buồn chán. Mỗi ngày tôi đều chơi đến không biết gì. Có hôm Lâm Tự Sâm đến đúng lúc tôi đang ở trong tình trạng nguy cấp sắp thông qua ván game, chỉ có thể tiếp anh ta được vài câu rồi lại tiếp tục vùi đầu vào máy.
Chờ tới khi tôi thanh tỉnh hoàn toàn, thì anh ta đã đi mất. Tôi nhất thời cảm thấy thật khó chịu. Mỗi ngày đều ăn cơm nhà người ta, người ta đến thăm mình mà mình lại vô tư ngồi chơi game, thật không có phép lịch sự gì cả. Nằm trên giường trằn trọc cả ngày, cuối cùng không chịu được tôi quyết định gửi tin nhắn xin lỗi tới Lâm Tự Sâm.
“Xin lỗi phó giám đốc, lúc nãy em chơi game vừa đúng lúc qua ải, quá mải mê!”
Gửi tin đi rồi tôi mới ý thức được, nội dung cũng thật là thiếu lễ phép! Rất may là Lâm Tự Sâm trả lời lại, nhìn qua thì không thấ