Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1341611
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1611 lượt.
Bắc đang cầm quyển sách đứng ở cửa phòng làm việc.
Đây quả thực là kỳ tích..... Không! Phải gọi là thần tích!
Nhưng thần tích dù sao cũng chỉ là số ít, đến đợt thi tháng thứ hai, xếp hạng của cậu lại đi xuống hai bậc. Mặc dù như thế nhưng cuối cùng vẫn giữ vững được kết quả đó, căn bản đối với cậu mà nói thì việc đó cũng không phải chuyện dễ dàng gì.
Khi đó đang là lúc giao mùa thu đông, thời tiết bắt đầu thay đổi, trong trường học không ít học sinh bị cảm cúm.
Mặc dù từ sau khi trưởng thành, Diệp Sơ không hề bị bệnh, nhưng lần này không ngờ cô lại bị nhiễm virus.Mới đầu thì chỉ bị chảy nước mũi nhưng sau đó lại biến thành ho khan kéo dài liên tục hơn một tuần lễ.
Lưu Mỹ Lệ lo lắng cho sức khoẻ của con gái, nhân dịp cuối tuần bà đưa cô đi đến trạm y tế xã để truyền nước. Đến khi hai bình truyền dịch treo trên kia đều đã hết thì trời đã chạng vạng tối, Diệp Sơ ôm chỗ bị chích lỗ kim tiêm trên tay,ra khỏi trạm y tế lại bị gió thổi qua, tránh không được cô lại ho khan một trận.
Đúng lúc đang cô đang ho, chợt nghe thấy bên cạnh có người hắt hơi một cái, cô nhìn sang hướng có tiếng động đó liền gặp phải Vệ Bắc đang chuẩn bị đi về.
Ánh mắt hai người giao nhau, Vệ Bắc hơi lúng túng.
"Cậu đừng hiểu lầm, tôi không phải tới cùng cậu, là tôi đến lấy thuốc hộ mẹ thôi."Cậu vội vàng nói.
Diệp Sơ muốn nói cậu không giải thích thì tôi cũng không hiểu lầm, nhưng mà cậu vừa nói như vậy làm tôi hình như lại hiểu lầm thật .
Nhìn ánh mắt kia của cô, Vệ Bắc nhất thời như bị ai lấy hết dũng khí, nghiêm mặt nói: "Nhìn cái gì vậy? Chưa thấy trai đẹp bao giờ à!"
Trai đẹp thì nhìn thấy nhiều rồi nhưng chẳng qua chưa bao giờ thấy người xấu tính như cậu mà thôi.
Diệp Sơ khe khẽ thở dài, xoay người rời khỏi.
Mới đầu Vệ Bắc muốn đuổi theo nhưng vừa đi được hai bước vẫn nhìn thấy bóng lưng của cô không ngừng run lên vì ho khan , cậu đứng im tại chỗ hối hận siết nắm tay nói thầm : "Sớm biết thế đã không chờ ở ngoài lâu như vậy! Thật cmn lạnh đến chết mà.... hắt xì!"
Vì vậy, lại qua thêm một tuần nữa, bệnh của Diệp Sơ cuối cùng cũng đỡ hơn nhiều, cùng lúc đó đợt thi giữa kỳ cũng lặng lẽ đến.Vì Diệp Sơ bị bệnh nửa tháng nên kết quả thi cũng bị rớt vài bậc nhưng dù sao vẫn đứng trong vị trí mười người đầu bảng, cũng không tệ lắm.
Trái lại tên Vệ Bắc kia lại có tiến bộ, lúc này cũng đứng trong vị trí thứ hai mươi, đặc biệt là môn toán lần đầu tiên đứng trước mười tám người trong lớp của cậu.Thầy giáo Tiền vốn không ưa Vệ Bắc thiếu chút nữa thì ngã ngửa ra.
Buổi tối Lưu Hàn gọi điện thoại cho Vệ Bắc, nghe nói thành tích của tên này tiến bộ rất nhiều nên cũng rất mừng cho cậu.Cậu ta đề nghị ngày mai là cuối tuần đi hát Karaoke để chúc mừng nhưng lại bị Vệ Bắc từ chối.
"Ô hay, hôm nay mặt trời mọc đằng Tây à, hay là cậu đọc sách đến điên đầu rồi? Không được từ chối giống như ngày trước rủ cậu chơi ba ngày ba đêm đâu đấy, không phải chỉ có mấy tiếng đồng hồ thôi sao, cũng không mất bao nhiêu sức lực! Anh và vài người anh em đều ở đó, nếu cậu không đến là không nể mặt anh đâu đấy!"Lưu Hàn bên cạnh điện thoại cười nói.
Vệ Bắc im lặng nhưng vẫn nói ý từ chối: "Thật xin lỗi, bài tập tuần này rất nhiều."
Lưu Hàn vốn không hay nói đùa, thấy Vệ Bắc nói vậy bỗng giật mình. Mãi một lúc sau cậu mới cười gượng nói: "Không đi thì thôi, cậu học tập cho tốt nha! Lúc rảnh rỗi thì cùng đi chơi bóng! Tôi cúp máy đây!"
"Được."Vệ Bắc nói xong cũng cúp điện thoại.
Đầu bên kia Lưu Hàn cầm điện thoại cười khổ một tiếng: "Người anh em à người anh em....." Cậu bỗng nhiên nhận ra mình không chỉ bỏ qua cơ hội học tập mà còn rất nhiều thứ không thể quay lại được.
"Vào đi!"Bên cạnh cậu có một người thúc giục, ném cho cậu một điếu thuốc.
Lưu Hàn bắt lấy hút một hơi thật sâu sau đó nhả ra một vòng khói rồi theo một nhóm đi vào trong quán bar.
Sau hơn một tháng, thành tích của Vệ Bắc đều tăng dần lên từng chút một, đến cuối kì thi, rốt cục cậu cũng đã lọt vào trong top ba trăm học sinh của ban tự nhiên, cũng may vừa đúng tên thứ hai trăm chín mươi chín.
Tên Diệp Sơ đứng thứ hai, người đứng trước cô chỉ cao điểm hơn một ít.
Đây chính là lớp mười hai, trường thi như là chiến trường.
Đối với học sinh lớp mười hai mà nói,trường học đã trở thành địa ngục ganh đua khốc liệt,và rồi kì nghỉ đông cuối cùng cũng đến. Trường học của Diệp Sơ được nghỉ tất cả mười ngày, may là có thể nghỉ ở nhà chơi Tết. Lại được cái thầy cô giáo cũng biết bọn họ không dễ có được kì nghỉ, cho nên không giao quá nhiều bài tập, nói chung là cũng từ bi rồi.
Đêm giao thừa, trong lúc người dẫn chương trình ở đài CCTV đang cao giọng đọc lời chúc đầu năm mới thì Diệp Sơ lại ngồi làm nốt bài tập. Lưu Mỹ Lệ ở bên ngoài gọi cô: "Diệp Tử, đừng đọc sách nữa, mau ra đây xem liên hoan đêm giao thừa đi, có cả Quách Đông Lâm đấy!"
Diệp Kiến Quốc ở bên cạnh thực sự không nhịn được: "Bà đừng có Quách Đông Lâm, Quách Đông Lâm nữa, để ý một chút có được hay không hả?
*Quách Đông Lâm sinh ngày 20.7.1961, quê gốc Diên Đài, tỉnh Sơn Đông- T